Vừa gặp mặt líu lo một tràng khen ngợi, cho Vân Giảo cũng thấy ngại ngùng: “Quá khen quá khen, hóa là Ava .”
Trước Ava từng đến thôn, thời gian đó còn bắt một con bạch tuộc to để cùng ăn nữa.
“ đúng đúng, là đây.”
“Ách… Thế là ?” Sao trong nhà nhiều lạ thế ?
Sau đó Ava theo Vân Giảo, dùng tiếng phổ thông chút lơ lớ nhưng vẫn đủ hiểu để trò chuyện. Hóa , bọn họ lặn lội đến đây là vì những hóa thạch khủng long . Có mặt ở đây đa là trong nước, còn mấy vị chuyên gia. Người nước ngoài chỉ vài , Vân Giảo quen thì Ava và Daniel, còn Barry đến.
Muốn xem hóa thạch thì cứ xem thôi, Vân Lâm Hải lái thuyền đưa bọn họ . khi lên thuyền, một gã đàn ông nước ngoài chê thuyền nhà bọn họ rách nhỏ.
Vân Giảo cũng chẳng nể nang gì, trực tiếp dùng tiếng Anh đáp trả: “Chê thì đừng lên, từ đến thì cút về đó .”
Gã đàn ông lập tức nổi đóa: “Mày thái độ gì đấy? Tao chính là quản lý của công ty XX, đắc tội tao thì nước chúng mày đừng hòng bất kỳ hợp tác nào với công ty chúng tao!”
Vân Tiểu Thất cũng dùng tiếng Anh châm chọc : “Quản lý công ty XX thật là mặt mũi lớn quá nhỉ. Theo , công ty các ông chiếm thị phần ở bản quốc cũng chẳng lớn lao gì, ngược là đang nhắm thị trường nước để gia nhập. Nghiên cứu phát triển thiết điện t.ử cũng chỉ mỗi công ty các ông . Đắc tội các ông, các ông hợp tác với nước , thì tổn thất chính là các ông. Chúng cùng lắm thì đổi đối tác khác, cũng chẳng các ông thì sống nổi. Ngược là ông đấy, nếu thật sự mất thị trường nước , vẫn nên nghĩ xem về ăn với ông chủ thế nào .”
Gã Vân Tiểu Thất cho còn lỗ nẻ nào mà chui, buông lời hung ác nhưng cũng đó là sự thật. Chỉ là ở Hoa Quốc cao cao tại thượng quen , tâng bốc nên đ.â.m ảo tưởng, cứ nghĩ mấy đứa trẻ căn bản hiểu gì mới dám mạnh miệng. Hiện giờ một thiếu niên qua vô cùng non nớt trúng tim đen, tức đến tím mặt.
Ava bồi thêm một câu: “Ông Kelton, nếu công ty các ông hợp tác với Hoa Quốc, doanh nghiệp gia tộc chúng ngược ngại chen ngang một chân .”
Lần , gã đàn ông câm nín. Ava nháy mắt tinh nghịch với Vân Giảo. Có Kelton "chim đầu đàn" dạy dỗ, những phía đều im lặng hẳn.
Ava ríu rít chuyện với Vân Giảo: “Các bạn lợi hại quá, tiếng Anh giống hệt nước . Ngôn ngữ nước Hoa các bạn khó học quá, học mấy năm mà vẫn trôi chảy, nhiều lời vẫn hiểu hết.”
Daniel ở bên cạnh tán thành, tiếng Hoa của còn bằng Ava.
Nga
Ava tiếp: “ văn hóa nước các bạn thật sự thần kỳ. khó tin một quốc gia thế mà truyền thừa mấy ngàn năm đều từng đứt đoạn, chuyện quá đỗi tuyệt vời.”
Nhóm Vân Tiểu Thất cũng thấy vinh dự lây. Mấy trò chuyện một hồi liền chủ đề chính: Hài cốt khủng long.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-632-khach-quy-phuong-xa.html.]
Ava nước cô cũng từng phát hiện những thứ , nhưng cơ bản đều là ở đất liền. Cho dù là hóa thạch sinh vật biển cũng tìm thấy cạn.
“Lúc thấy báo chí đều dám tin. Hài cốt hóa thạch khủng long to lớn và chỉnh như , còn là sinh vật biển, rốt cuộc là phát hiện ở ? Xem báo là vớt từ trong biển lên, bố đều bảo thể nào. Vân Giảo, thật sự là vớt từ biển lên ?”
Vân Giảo gật đầu. Ava tin tưởng chút nghi ngờ: “ ngay mà, Vân Giảo bạn đúng là gì .”
Vân Giảo hỏi: “ , các bạn hóa thạch là của nhà ?”
Ava giải thích: “Bố ngóng tin tức, ông vô cùng thích nghiên cứu những tên to xác c.h.ế.t . Lần ông vốn dĩ cũng tới, nhưng bên gia tộc việc bận. đến nơi là nghĩ ngay đến bạn, ngờ đúng là thật!”
Ava giờ là một đại mỹ nữ phương Tây da trắng xinh , nhưng tính cách vẫn chẳng đổi bao nhiêu, vẫn nhiệt tình như cũ. Vân Giảo khá thích cô .
Bỗng nhiên cô bé nhớ tới chiếc đồng hồ quả quýt nhặt lúc trục vớt tàu đắm , trong ảnh vài phần giống với Ava. Lúc đó cô bé còn định khi nào gặp Ava sẽ cho cô xem thử, nhưng về bận quá, thêm việc nước ngoài phiền phức nên thực hiện . Cái đồng hồ đó, cô bé nhớ hình như cũng mang lên đảo .
“Ava, đợi lên đảo sẽ đưa cho bạn một thứ.”
Mắt Ava sáng rực: “Được thôi thôi, mong chờ lắm đây!”
Lái thuyền một hồi lâu cuối cùng cũng đến hải đảo. Còn kịp thấy hóa thạch, bọn họ một con rắn trắng cực lớn dọa cho hồn xiêu phách lạc.
“Rắn! Con rắn trắng to quá!”
Vân Giảo tới, sự trợn mắt há hốc mồm của tất cả , cô bé ôm lấy con rắn trắng lôi tuột về phía rừng cây.
“Đã cái hồ nhà tắm của mày , mày thể đừng động một chút là coi chỗ thành nhà hả!” Vân Giảo trợn trắng mắt mắng mỏ.
Con rắn lớn ôm lên cũng hề tấn công, còn lười biếng uốn đầu qua cọ cổ cô bé, thè lưỡi rắn như đang nũng nịu.