Chịu thương chịu khó, chỉ việc quần quật cả ngày nghỉ, còn chăm sóc cả nhà già trẻ lớn bé .
Hy vọng khi chị lấy chồng thể nhẹ nhõm hơn chút.
“Cô dâu ~”
Thái Đại Nha , mặc bộ đồ đỏ chút vặn, lớp trang điểm mặt cũng là ai vẽ cho mà như ma .
Cả khuôn mặt bôi trắng bệch, má hồng đặc biệt nổi bật, khiến Vân Giảo thẩm mỹ bình thường mà tối sầm mặt mũi.
Vân Giảo nắm c.h.ặ.t t.a.y Năm.
“Anh, cô dâu đều vẽ thành cái dạng đó ạ?”
Cô bé giọng điệu căng thẳng thì thầm hỏi Vân Tiểu Ngũ.
Vân Tiểu Ngũ gãi đầu: “Chắc là , thấy mấy cô dâu đều như thế cả.”
Vân Giảo giọng non nớt lập tức trở nên nghiêm túc: “Vậy lớn lên em lấy chồng .”
Cái dạng xí ai thích cưới thì cưới .
Vân Tiểu Ngũ vui vẻ: “Không vấn đề, thể nuôi em cả đời!”
Cậu vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
Vân Giảo: “Em thể tự nuôi mà.”
Cỗ bàn nhà Thái Kim Hoa… ăn cũng !
Vân Giảo ngờ chuyện vui lớn thế , cỗ bàn nhà họ thể sơ sài đến mức còn bằng cơm nhà ăn ngày thường!
Món mặn chỉ một, còn là canh trắng, chỉ tí xíu váng mỡ, lật qua lật tìm mới thấy một miếng thịt nhỏ.
Còn là món chay, nhạt nhẽo như rau luộc, mùi vị còn ngon.
Vân Giảo một cái là về nhà .
Cô bé thấy ít đang phàn nàn.
“Không tiền sính lễ thu hơn một trăm đồng ? Món ăn thành thế , cũng quá keo kiệt cái ăn thế nào?”
“Khó ăn thì thôi còn ít thế .”
“Thái Kim Hoa mời ai đến nấu cỗ thế.”
Nga
“Người bên nhà đẻ bà , lấy tiền chỉ cho ít đồ ăn.”
Bữa cơm ăn mà sắc mặt ai nấy đều khó coi, Vân Giảo thấy biểu cảm mặt chú rể cũng duy trì nổi nữa.
Vân Giảo: “A nãi chúng về nhà .”
Vân a nãi đau lòng ba hào tiền mừng bà bỏ .
Bữa cơm căn bản đáng ba hào!
Vân Giảo kéo tay Vân a nãi chạy về nhà, bữa cơm ăn cũng , cô bé còn sợ A nãi nhà lớn tuổi thế ăn xảy vấn đề gì.
Về đến nhà lúc ăn cơm Vân a nãi cứ thở ngắn than dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-67-nhung-la-mot-nguoi-chi-rat-co-trach-nhiem-va-tinh-cach-on-hoa.html.]
“Ba hào tiền của ôi.”
Đau lòng c.h.ế.t bà .
Vân Tiểu Ngũ và cơm: “A nãi bà đừng đau lòng tiền nữa, cháu thấy bàn phía ăn một con sâu to đùng, rau đó còn rửa sạch!”
Vân a nãi lắc đầu: “Nhà Đại Nã quá đáng , ngày vui trọng đại, bên nhà trai vui, ăn cỗ cũng vui, Đại Nha về nhà chồng cũng ngẩng đầu lên .”
Vương Mai hừ một tiếng: “Thái Kim Hoa bọn họ mới quan tâm , bảo cả nhà họ móc tiền túi cỗ bàn t.ử tế chút thì khác nào lấy mạng họ, cả nhà đó đều hổ.”
Ăn cơm xong, Vân Giảo theo lệ thường cùng A nãi A bọn họ dạo đến gốc cây hòe lớn đầu thôn, bưng ghế đẩu nhỏ hóng chuyện.
Một con ch.ó vàng lớn cũng vẫy đuôi tới, thấy Vân Giảo mắt sáng lên, lắc đuôi và m.ô.n.g sán đến xuống bên chân cô bé.
Tay Vân Giảo cũng sờ lên đầu nó.
Xúc cảm lông xù mềm mại, thích quá.
so với ch.ó, Vân Giảo thích mèo hơn.
Xúc cảm của mèo mềm mại hơn, đặc biệt là con mèo mướp béo trong thôn.
Đợi chuyển đến nhà mới, cô bé cũng nuôi một con ch.ó một con mèo.
Không ngoài dự đoán, trung tâm câu chuyện hôm nay chính là gia đình Thái Kim Hoa.
Thấy Vân a nãi bọn họ đến, một đám các bà các thím tay đang việc ngừng câu đầu tiên hỏi chính là.
“Mọi ăn cỗ nhà Thái Kim Hoa ?”
Vân a nãi: “Đi , ăn.”
Những khác lập tức rôm rả hẳn lên.
“Nhà ai hỷ sự mà cỗ bàn thành thế , lúc nhà Nhị Cẩu T.ử nghèo nhất thôn chúng cưới vợ cũng ba món mặn đấy, cho dù qua loa thế nào, bên chỗ chúng mấy loại cá tạp nhỏ mấy xu một cân nhiều vô kể, cái cũng nỡ mua, nhà chú rể gì cũng đưa hơn một trăm đồng tiền sính lễ đấy, đây là mất mặt Đại Nha và bên nhà trai ? Cũng mất mặt thôn chúng .”
Sau khác nhà Thái Kim Hoa keo kiệt mất mặt, chừng đều mang theo cái nhà ai ai ai ở thôn Bạch Long.
“Chú rể cũng là tồi, tuy thấp, chân cũng thọt một bên, nhưng nhà chỉ là con trai, nếu thì bố cũng sẽ đưa nhiều tiền sính lễ như .”
“Mọi xem Thái Kim Hoa đến nhà chồng con gái cả tống tiền ?”
“Với tính nết cả nhà Thái Kim Hoa, thật sự khả năng đấy!”
“Có điều, cho dù họ tống tiền, nhà cũng dễ bắt nạt .”
Một đám lập tức sán gần: “Tình hình thế nào, mau kể .”
“Nhà đẻ chị dâu ở thôn Bạch Lãng, bà chồng của Đại Nha ghê gớm lắm đấy, vì chuyện con trai thọt chân mà cả nhà họ trong thôn ít đặt điều, chồng Đại Nha trực tiếp cầm gậy đuổi đ.á.n.h những kẻ nhai lưỡi nhà họ, bắt nạt con trai bà chạy khắp thôn.
Mỗi chỉ cần bắt nạt con trai bà , bà liền đ.á.n.h tới tận cửa, cửa nhà thể mắng c.h.ử.i lặp câu nào suốt hơn nửa tiếng đồng hồ, hung hãn lắm, trong thôn đó ít ai dám trêu chọc nhà họ.”
“Chậc chậc chậc… Nghe bà thế, cũng xem dáng vẻ Thái Kim Hoa tới cửa mắng .”
Không chỉ họ xem, Vân Giảo cũng xem nữa.
Tiếc là cùng một thôn, căn bản xem .