sự theo đuổi dai dẳng đó đối với đương sự là Phó Minh Dụ mà chỉ mang phiền phức vô tận và sự chán ghét tột cùng.
Tôn Nghê bật nức nở: “Em theo đuổi lâu như , chẳng lẽ thật sự chút cảm tình nào với em ? Em vứt bỏ cả lòng tự trọng của …”
Phó Minh Dụ lạnh lùng cô , trong mắt chỉ sự chán ghét: “Không . Nếu độ hảo cảm, thì đối với cô là âm 999.”
Hít…!
Mọi xung quanh hít sâu một , thế là ghét đến mức nào chứ!
“Anh… đừng hối hận! Người xuất sắc như em theo đuổi là vinh hạnh của …”
Phó Minh Dụ ngắt lời: “Không vinh hạnh, chỉ phiền. Bất kể cô xuất sắc thế nào, đó là chuyện của cô, đừng đến phiền .”
Tôn Nghê thật sự sụp đổ, cô tức đến phát bỏ chạy. Phó Minh Dụ thầm nghĩ, hy vọng phụ nữ đừng bao giờ xuất hiện mặt nữa.
Vân Giảo vỗ vỗ vai : “Đi thôi, ngoài ăn một bữa cho khuây khỏa?”
Phó Minh Dụ gật đầu: “Đi.”
Vở kịch nhanh ch.óng lan truyền khắp trường. Tôn Nghê đó vẫn luôn rêu rao sắp đính hôn với Phó Minh Dụ, khiến ít tin thật, giờ thì… chẳng ai tin nữa. Chuyện về bố và bà kế của Phó Minh Dụ cũng theo đó mà trở thành đề tài bàn tán xôn xao.
Vân Giảo và Phó Minh Dụ chẳng mấy quan tâm. Họ ăn cơm, đó thăm con mèo tam thể nhỏ. Có điều, khiến Vân Giảo ngờ tới là Tôn Nghê to gan thật, dám gọi một đám côn đồ chặn đường cô ở bên ngoài trường.
“Cô chính là Vân Giảo? Hóa thật sự tóc màu xanh lam , tao còn tưởng vị đại tiểu thư lừa bọn tao chứ.”
“Anh Hổ, chúng thật sự đ.á.n.h ? Cái … em xuống tay , xinh quá.”
“Thế thì thế nào, chúng nhận tiền .”
Tên cầm đầu gọi là Hổ với Vân Giảo: “Em gái nhỏ, em cũng đừng trách bọn , nhận tiền việc thôi. Chi bằng thế , em bạn gái , con trượng nghĩa lắm, tay ít em, em mà thành bạn gái thì chắc chắn sẽ bảo kê em.”
Đàn em bên cạnh: ……
Cuối cùng cũng “cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga” là tình huống gì .
“Anh Hổ, thế lắm . Người là em gái nhỏ học Thanh Bắc, sinh viên tài cao, còn xinh thế . Đứng cùng với thì còn ly kỳ hơn cả câu chuyện cổ tích ‘Người và Quái vật’ mà em từng xem, quái vật ít nhất còn là hoàng t.ử biến thành đấy.”
Lời dứt, tên đàn em liền nhận ngay một cước đá bay từ Hổ.
“Cần mày ! Không ai bảo mày câm! Tao xứng hả? Anh Hổ tao cũng là tướng mạo đường đường ?”
Tên đàn em ôm đầu, nhưng vẫn lầm bầm: “Anh, Hổ… thế , cũng chỉ coi là… giống thôi.”
“Ái chà chà! Chỉ mày mọc mồm thôi đúng !”
Vân Giảo: ……
Cho nên các đến đây để tấu hài ?
“Là Tôn Nghê bảo các đến đúng ?”
Anh Hổ chỉnh quần áo: “Đại tiểu thư là ai tao , nhưng bản mày đắc tội ai thì mày tự rõ, cô đưa tiền cũng khá nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-675-suc-manh-cua-tieu-my-nhan-ngu.html.]
Vân Giảo tò mò: “Đưa bao nhiêu?”
“Một nghìn tệ.”
Tính thì cũng khá nhiều thật.
Vân Giảo thản nhiên: “Vậy các lỗ , chút tiền còn đủ tiền t.h.u.ố.c men cho các .”
Anh Hổ và đám đàn em: ?
Giây tiếp theo, Vân Giảo đưa tay : “Cho mượn cái gậy sắt của dùng một chút.”
Tên đàn em cầm gậy sắt khuôn mặt xinh của Vân Giảo cho mê mẩn, mơ mơ màng màng đưa gậy qua.
Vân Giảo mỉm : “Nhìn cho kỹ nhé.”
Nga
Nói , hai tay cô nắm lấy hai đầu gậy, khẽ gồng lực bẻ một cái.
“Rắc!” Gậy sắt cong gập như một sợi b.ún.
Đám côn đồ lập tức trố mắt kinh ngạc, mồm há hốc ngậm . Vân Giảo ném cái gậy xuống đất: “Cho nên, bây giờ các còn đ.á.n.h ? Nếu đ.á.n.h thì nhanh lên, để còn kịp đến bệnh viện sớm.”
Anh Hổ nuốt nước bọt cái ực, run rẩy hỏi tên đàn em: “Cái gậy sắt đó… rỗng ruột đặc ruột?”
Giọng tên đàn em run cầm cập: “Rỗng… rỗng ruột, nhưng nó dày thế cơ mà!”
Độ dày của ống sắt đó chỉ mỏng hơn một đốt ngón tay một chút, mấy gã đàn ông bọn họ dùng hết sức cũng thể bẻ cong nổi.
“Chị đại!”
Anh Hổ trực tiếp quỳ sụp xuống: “Hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi ạ!”
Đánh thì chắc chắn là hiểu lầm . Đám đàn em cũng đồng loạt quỳ xuống theo.
Vân Giảo tặc lưỡi: “Lần mở to mắt chút, đừng việc gì cũng nhận.”
Nói xong, cô cũng rảnh lãng phí thời gian với đám mà rời ngay.
Cô , tên đàn em vội vàng nhặt cái gậy sắt lên: “Anh Hổ, cong thật , cái …”
Mấy bọn họ cùng thử bẻ cái gậy sắt , nhưng dùng hết sức bình sinh cũng chẳng nhúc nhích chút nào.
Tên đàn em lắm mồm: “Anh Hổ, cái thật sự xứng . Người chỉ IQ cao mà giá trị vũ lực cũng ở trời.”
“Mày câm miệng cho ông!”
Anh Hổ bây giờ còn tâm tư đó nữa. Có đến mấy mà bản chịu nổi nhiệt thì cũng chịu. Cái ai mà ở bên cô , lỡ cẩn thận cãi , gã dám nghĩ một cái tát giáng xuống thì rụng mất mấy cái răng.
Vân Giảo đến căn hộ của Phó Minh Dụ, mở cửa thấy con mèo tam thể nhỏ xinh đang xổm ở cửa, đầu cài một chiếc kẹp tóc hình bông hoa dễ thương. Nhóc con dùng đôi mắt to tròn ngập nước Vân Giảo, cất giọng sữa non nớt kêu “meo” một tiếng. Cái giọng “kẹp” khiến bất cứ ai yêu động vật cũng thể cầm lòng nổi. Vân Giảo lập tức bế mèo con lên nựng nịu.