Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 676: Đưa Mèo Đi Học

Cập nhật lúc: 2026-03-09 05:11:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hoa Hoa , đến giờ cho mày uống sữa , hôm nay chúng tìm mày nhé.”

Thời tiết ở Thủ đô lúc bắt đầu chuyển lạnh. Lúc ngoài, Vân Giảo mặc cho Hoa Hoa một chiếc váy nhỏ xinh xắn, dắt dây bế nó rời . Cô mang theo thức ăn cho mèo và một ít xúc xích, đến cái ngõ nhỏ nơi mèo tam thể sinh con.

Mèo tam thể nhỏ đến gần con ngõ bắt đầu kêu “meo meo” ngớt. Rất nhanh đó, một con mèo tam thể lớn dẫn theo ba con mèo con khác từ trong hốc tường . Trong ba con mèo nhỏ , một con là tam thể, một con đen trắng, và một con màu trắng muốt. Ngoại trừ bé Hoa Hoa mà Vân Giảo đang bế và con mèo trắng là giống mèo lông dài, hai con còn đều là mèo lông ngắn.

Con mèo trắng trông cũng xinh . Đương nhiên, đó là theo con mắt của loài , chứ theo cô , trong thế giới loài mèo, màu trắng vốn coi là lắm.

Vân Giảo lấy một cái bát giấy , đổ thức ăn , bẻ xúc xích thành từng miếng nhỏ cho chúng ăn. Cô còn mang theo cả lòng đỏ trứng gà, món mà mèo tam thể đặc biệt yêu thích. Có lẽ nhờ thời gian qua ăn uống đầy đủ, mèo trông béo tròn hẳn , ba con mèo con nhờ đủ sữa cũng lớn nhanh, trông vô cùng khỏe mạnh.

Hoa Hoa nhảy từ trong lòng Vân Giảo xuống, quấn quýt bên mèo chị em của nó. Chỉ nó là mặc quần áo, trông chẳng khác nào một nàng công chúa nhỏ giữa đám bạn. Vân Giảo bên cạnh quan sát, mèo và mấy con mèo con đều cô tẩy giun và tiêm phòng đầy đủ, nên cô cũng sợ Hoa Hoa lây bọ chét bệnh tật gì.

“Giảo Giảo!”

Đầu ngõ truyền đến tiếng gọi của Phó Minh Dụ. Hơi thở chút dồn dập, rõ ràng là chạy tới đây.

“Cậu gấp gáp thế gì?” Vân Giảo ngẩng lên hỏi.

Sắc mặt Phó Minh Dụ lắm: “Tớ đám côn đồ chặn ở ngoài cổng trường, tớ đoán chắc chắn là do Tôn Nghê .”

Tính tình Vân Giảo vốn hiền hòa, ở trường cũng chẳng gây thù chuốc oán với ai, ngoại trừ Tôn Nghê. Hơn nữa, kẻ thể thuê nhiều côn đồ đến tìm Vân Giảo gây phiền phức như , Phó Minh Dụ chẳng cần điều tra cũng ngay là cô .

“Bản lĩnh của tớ thế nào còn ? Yên tâm .” Vân Giảo trấn an.

Biết thì , nhưng khi nhận tin, vẫn kìm mà lo lắng. Phó Minh Dụ đến bên cạnh cô, cùng cô cho mấy con mèo ăn nốt. Sau khi cho ăn xong, hai bế mèo tam thể nhỏ về căn hộ.

Trong những ngày nghỉ, Hoa Hoa cơ bản đều theo Vân Giảo. Nó ngoan, bảo kêu là tuyệt đối im lặng. Hôm nay, bé mèo nhỏ xổm ở cửa, đôi mắt tròn xoe đáng thương , Vân Giảo bỗng thấy mủi lòng. Cái đồ xinh , nũng thế .

“Đi thôi, cùng tao đến trường, nhưng lúc lên lớp là kêu đấy nhé.”

“Meo ~”

Vân Giảo bế nó về phía trường học: “Đợi nghỉ đông tao sẽ đưa mày về quê, đến lúc đó giới thiệu mèo Lão Đại cho mày quen.”

Mèo Lão Đại ở nhà giờ là một con mèo già . Theo lý thuyết, tuổi của nó gần đến giới hạn thọ mệnh của loài mèo, Vân Giảo thực sự lo lắng một ngày nào đó nó sẽ rời bỏ gia đình. Ở nhà còn hai con ch.ó trung thành nữa.

Đến trường, Vân Giảo lớp học sắp bắt đầu tiết, tìm nhóm Bành Nhạc Nhạc xuống. Quan hệ của bốn trong ký túc xá bọn họ vẫn luôn . Vân Giảo đeo cặp sách, nhưng khóa kéo kéo kín mà chừa một lỗ nhỏ. Lúc mở , một cái đầu nhỏ lông xù xinh xắn lập tức chui ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-676-dua-meo-di-hoc.html.]

“Vãi chưởng!”

Hồng Nghiên thốt câu c.h.ử.i thề vội vàng bịt miệng , nhưng đôi mắt thì sáng rực, chằm chằm con mèo nhỏ. Bành Nhạc Nhạc và Hứa Mai cũng tò mò sán gần.

“Mèo tam thể nhỏ, còn là lông dài nữa, xinh quá mất!”

Con mèo con sạch sẽ, bộ lông xù mềm mại, còn mặc váy nhỏ, cài kẹp tóc xinh xinh. Dáng vẻ quả thực khiến cưỡng . Ba cô bạn sự dễ thương đ.á.n.h gục .

“Đẹp chứ, tớ nuôi đấy.” Vân Giảo đầy vẻ tự hào.

Hoa Hoa chui hẳn khỏi cặp, nhảy lên đầu gối Vân Giảo cọ cọ, kẹp giọng kêu “meo meo” mấy tiếng mềm mại. Tiếng kêu nhỏ, mà thấy mềm lòng.

“Thật sự là quá .”

“Cho tớ sờ một chút nào.”

“Cậu ở ký túc xá ? Con mèo nuôi ở thế?”

Nga

Vân Giảo đáp: “Tớ căn hộ bên ngoài trường, nuôi ở ký túc xá sợ phiền phức cho .”

Hồng Nghiên vội : “Thì gì phiền phức chứ, tớ thích còn hết đây .”

Hai cũng bày tỏ sự yêu thích cuồng nhiệt. Bành Nhạc Nhạc mơ màng: “Buổi tối mà ôm cục cưng đáng yêu thế ngủ, tớ dám nghĩ sẽ hạnh phúc đến nhường nào nữa!”

Vân Giảo : “Mèo con cần dọn phân, buổi tối còn chạy lung tung khắp nơi, quan trọng nhất là rụng lông, dù con rụng cũng khá ít.”

Cô lấy một con cá khô nhỏ đưa cho Hoa Hoa, nhóc con lập tức hì hục ăn ngon lành. Ba bạn đang định thêm gì đó thì giáo viên bước lớp, tất cả lập tức ngay ngắn. Bầu khí học tập ở Thanh Bắc vẫn luôn nghiêm túc. Mọi đều tự giác học tập, khi tan học phần lớn đều đổ về thư viện.

Suốt một tiết học, Hoa Hoa hề quậy phá chút nào. Nó lúc thì chơi với ngón tay Vân Giảo, lúc thì cào dây cặp sách, hoặc nhấm nháp chút cá khô. Mãi đến khi tan học, Vân Giảo dắt dây, nó mới lon ton chạy theo cô rời khỏi lớp.

Trong trường cũng ít mèo hoang, sinh viên thường xuyên cho chúng ăn. một con mèo nhỏ xinh , theo chủ như thế , cộng thêm việc Vân Giảo vốn là nhân vật nổi tiếng trong trường, nên càng thu hút sự chú ý của .

Vân Giảo dắt Hoa Hoa chạy đến lớp học tiếp theo. Thấy Hoa Hoa ngoan, ảnh hưởng đến việc học, từ đó về thỉnh thoảng Vân Giảo mang nó theo cùng dự thính.

 

 

Loading...