Sau đó, lẽ ông gặp nguy hiểm biển, thương ngất , sóng biển đưa đến nơi mà An Tri Nhã và Tống Thanh đang nghỉ mát, bà cứu sống. Hai họ thuộc kiểu gặp yêu, trong quá trình tiếp xúc đó càng thêm sâu đậm. Chỉ tiếc là, kịp tính đến chuyện trăm năm thì vì tai họa mà chia lìa đôi ngả.
Vân Giảo khẽ thở dài: “Em đến nơi nghỉ mát cuối để xem thử.”
Phó Minh Dụ cô, ánh mắt kiên định: “Anh cùng em.”
Vân Giảo ngước lên, hai bốn mắt , cô định mở miệng gì đó thì một phụ nữ đột nhiên từ xông tới.
“Phó Minh Dụ, quả nhiên ở đây!”
Phó Minh Dụ thấy cô thì đôi mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t .
“Phó Minh Dụ, hài lòng về , bây giờ hai nhà chúng bàn chuyện đính hôn . Ông nội và ông nội là bạn , hai nhà kết chẳng là môn đăng hộ đối ? Hai nhà chúng liên hôn, nếu thật sự thích cũng để ý, chỉ cần là bà Phó là .”
Ánh mắt cô quét qua Vân Giảo, mang theo vài phần khinh miệt rõ rệt. Tuy Vân Giảo hiện tại là tổng giám đốc của Dược nghiệp An thị, nhưng trong giới hào môn, An thị chỉ coi là hạng hai, thể đặt lên bàn cân so sánh với nhà cô . Hơn nữa theo cô thấy, Vân Giảo chỉ là một đứa con gái từ vùng quê hẻo lánh đến, chắc chắn chẳng quản lý nổi An thị, sớm muộn gì cũng phá sản mà thôi.
Sắc mặt Phó Minh Dụ đen như đ.í.t nồi. Cặp vợ chồng thật sự để sống yên ? Ngày nào cũng giới thiệu cho những hạng phụ nữ kỳ quặc thế !
“Lý tiểu thư, rõ với cô , đồng ý.”
“Anh quan tâm đến tương lai của nhà họ Phó ?”
Phó Minh Dụ lạnh lùng đáp: “Chuyện đó thì liên quan gì đến ? Mời cô rời cho.”
Lý Hành Trân cố chấp nắm lấy tay : “Không , …”
Vân Giảo đột nhiên lên tiếng, giọng điệu thản nhiên: “Cô tìm ‘đổ vỏ’ cho đứa bé trong bụng ?”
Lý Hành Trân , cả bỗng chốc cứng đờ, trong mắt hiện lên vẻ hoảng loạn.
Phó Minh Dụ: “...”
“Xin nhé, học Đông y, vô tình chạm cổ tay cô, liền bắt mạch tượng trong bụng cô một sinh linh , chắc một tháng nhỉ. Cô thì thất đức đấy.” Vân Giảo khoanh tay n.g.ự.c, thong thả .
Lý Hành Trân lắp bắp: “Cô... cô bậy bạ gì đó! đây...”
Phó Minh Dụ bồi thêm một nhát d.a.o: “Đừng hòng đổ oan cho , và cô mới quen đầy một tuần. Hơn nữa...” Anh lạnh mặt, câu chút gấp gáp như để chứng minh sự trong sạch: “ vẫn còn là trai tân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-691-ke-muon-tim-nguoi-do-vo.html.]
Rõ ràng là thật sự sợ Lý Hành Trân sẽ vấy bẩn danh dự của .
“Mọi đang gì ở đây ?” Người trong phòng thấy Vân Giảo và Phó Minh Dụ mãi liền xem. Cả nhóm trai nhà họ Vân ai nấy đều cao lớn, tuấn tú, cạnh tạo nên một áp lực vô hình.
“Em gái, cô là ai ?” Vân Tiểu Ngũ miệng ngậm điếu t.h.u.ố.c tới, nhưng khi đến gần Vân Giảo, lập tức dập tắt t.h.u.ố.c.
Vân Giảo đáp: “Cô mang thai, tìm Phó Minh Dụ để bắt nhận cha.”
“Vãi chưởng!” Cả nhóm trai trợn tròn mắt, Lý Hành Trân như sinh vật lạ.
“Không chứ, cô nghĩ cái quái gì ? Trong bụng mang mầm non của khác tìm cha nó, chạy đến đây hại lương thiện ?”
“Chị gái , chị là đạo đức nhé.”
Lý Hành Trân nghiến răng, cố đ.ấ.m ăn xôi: “Đứa bé là của Phó Minh Dụ, bắt cá hai tay quất ngựa truy phong!”
Vân Giảo bật : “Đứa bé của cô một tháng, khi đổ oan cô điều tra kỹ ? Hai tháng Phó Minh Dụ đều ở trong phòng thí nghiệm cùng giáo sư, hơn nữa là thí nghiệm khép kín, suốt thời gian đó từng bước chân ngoài nửa bước.”
Sắc mặt Lý Hành Trân trắng bệch như tờ giấy: “...”
Phó Minh Dụ gằn giọng: “Cút! Chuyện của cô, sẽ để ông nội đích hỏi ông nội cô.”
Chỉ ông cụ Lý chuyện , nếu mà vẫn bao che thì mối quan hệ giữa hai nhà coi như chấm dứt tại đây. Lý Hành Trân hổ đến mức uất nghẹn, dẫm chân bỏ chạy. Chỉ cần là còn chút liêm sỉ, chắc chắn sẽ dám bén mảng đến gần Phó Minh Dụ nữa.
Vân Giảo về phòng liền soạn tin nhắn kể đầu đuôi câu chuyện gửi cho ông cụ Phó. Nghe tối hôm đó, cha của Phó Minh Dụ và cả Phó Minh Kỳ ông cụ đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, còn trực tiếp đuổi cả nhà đó khỏi nhà cũ. Sau đó ông cụ Phó đến nhà họ Lý, gì, chỉ mấy ngày Lý Hành Trân ép phá t.h.a.i và đưa nước ngoài ngay lập tức.
Chuyện ảnh hưởng gì đến Vân Giảo. Sau khi chuẩn xong xuôi, cô cùng Phó Minh Dụ, Chín (Vân Thần An) hiếm khi nghỉ phép, và Tám (Vân Thần Họa) cũng tìm cảm hứng vẽ tranh, cả bốn cùng lên đường đến làng chài nơi cha ruột của Vân Giảo gặp năm xưa.
Làng chài thật sự hẻo lánh, chỉ đường xá khó mà ngay cả điện cũng kéo về tới nơi. Thời buổi hầu hết nông thôn điện, nhưng những nơi thâm sơn cùng cốc thế vẫn còn lạc hậu lắm, thật sự bất tiện.
Vì mới mưa xong, con đường đất làng lầy lội, trơn trượt. May mà họ đều giày thể thao, nhưng khi đến trong làng, đôi giày lấm lem bùn đất, còn hình thù gì nữa. Khó khăn lắm mới tìm một nhà dân, đưa cho họ ít tiền, bốn mới chỗ xuống cởi giày để gột rửa bùn đất.
Nga
Vân Tiểu Bát than thở: “Lạy trời, nơi đúng là hẻo lánh thật đấy.”
Vân Giảo cây hồng sân, lúc hồng đang mùa chín đỏ, lá rụng gần hết, chỉ còn những quả đỏ rực treo lủng lẳng cành, kết hợp với ngôi nhà cũ kỹ tạo nên một vẻ bình dị mà đầy chất thơ. Hồi nhỏ họ cũng từng sống những ngày gian khổ, chỉ là gia đình phất lên, điều kiện trong làng cũng hơn nhiều, lên thành phố lớn thì càng cần .