“Hô! Mấy thứ đều là các cháu nhặt ?”
Người theo nhà Vân lão gia t.ử đến xem náo nhiệt ít, thật sự là đỏ mắt hâm mộ. Mình , nhà khác thèm thuồng một chút cũng mà.
Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa trẻ giống như đại tướng quân thắng trận trở về, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu: “Chú Ba, mấy thứ đều là bọn cháu bắt đấy! Đa tạ em gái dẫn đường bọn cháu mới bắt nhiều thế , em gái đúng là tiểu phúc tinh!”
Mấy em khác cũng gật đầu lia lịa. Vân Giảo lúc trong tay đang ôm một củ cải giòn tan gặm rôm rốp, là Vân a nãi đưa cho cô. Bị ánh mắt cũng rụt rè, cô bé ăn đến mức hai má phồng lên tròn vo, trông đáng yêu vô cùng.
Thật sự giống như một đứa trẻ mang đầy phúc khí. Lúc trong lòng ít đều đang thầm thì, đứa bé chẳng lẽ thật sự là một phúc oa? Hình như từ khi nhặt cô về, nhà ông già Vân Mộc mỗi ngoài cản hải đều thể nhặt ít đồ .
Mặc kệ khác trong lòng nghĩ thế nào, bên Vân A Vượng kịp chờ đợi bắt đầu lên cân hải sản . Trong đống hải sản cũng chỉ con cá mú cọp là đáng tiền lắm, nhưng trọng lượng bày đó cũng ít.
Cuối cùng tính toán , tôm hùm cẩm thạch bốn con nặng 15 cân. Tôm hùm ba cân đều khá đắt, hơn nữa thứ hiếm ngon, bên chỗ Vân A Vượng cũng lo bán , tính 12 đồng một cân, tổng cộng là 180 đồng.
Cá mú đỏ cũng khá đắt, cái chỉ màu sắc vui mắt, thịt tươi ngon, quan trọng nhất là hiếm. Vật hiếm thì quý, cá mú đỏ ba cân tính theo giá 10 đồng một cân, con cá mú đỏ 3.6 cân, 36 đồng. Cuối cùng là con cá mú cọp , 8.3 cân, tính theo giá 1.2 đồng một cân, tính là 9.96 đồng.
Lần nhà Vân Giảo tổng cộng thu hoạch 225 đồng 9 hào sáu xu. Vân A Vượng dứt khoát tính cho bọn họ 226 đồng. Khoản đối với việc cản hải là một thu nhập khổng lồ , thậm chí còn mạnh hơn một nhà thuyền tự khơi đ.á.n.h cá. Dù khơi đ.á.n.h cá cũng dựa vận khí.
Mấy con trai nhà họ Vân vui đến mức nhảy cẫng lên. Vân lão gia t.ử càng ôm cháu gái ngoan dán mặt: “Giảo Giảo và các nhà vận khí đều .”
Vân Giảo nhà vây quanh khen ngợi, hất cái cằm nhỏ lộ nụ đắc ý. Trong ánh mắt hâm mộ ghen tị của tất cả , Vân A Vượng đưa cho ông cụ hai mươi hai tờ Đại đoàn kết (tờ 10 đồng), còn là sáu đồng tiền lẻ.
“Đi, ông nội mua nước ngọt cho cháu uống, còn kẹo cháu thích nhất nữa.”
Trong nhà tuy nghèo, nhưng kiếm một khoản tiền thế , là do bọn trẻ vất vả cản hải kiếm , cũng mua cho chúng chút đồ ăn ngon. Đoàn bọn họ rời , xung quanh đều khỏi cảm thán.
“Nhà ông già Vân Mộc đúng là đủ cưng chiều con bé Vân Giảo , với con ruột cũng chẳng khác gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-9-thu-hoach-khong-lo.html.]
“Khác gì chứ, mấy đứa con trai nhà họ còn chẳng gầy gò, quần áo chẳng mấy bộ lành lặn, nhưng con bé Vân Giảo mặc quần áo mới đấy. Nghe vợ thằng Lâm Hải lấy vải đáy hòm may quần áo cho Vân Giảo.”
“Đối với một đứa con gái như , còn con ruột nhà , xem mưu đồ gì chứ?”
“Này, các xem con bé Vân Giảo thật sự là một phúc oa ? Nhà Vân Lâm Hải từ khi nhặt đứa bé đó về nuôi, cuộc sống hình như ngày càng lên .”
Nhà Vân Mộc vẫn luôn là hộ nghèo nhất thôn, bây giờ cũng nỡ tiêu tiền mua nước ngọt và kẹo cho trẻ con .
“Xì, phúc oa cái gì chứ, các cứ cả nhà Vân Lâm Hải c.h.é.m gió.” Một giọng cay nghiệt chen : “Một con nhóc lỗ vốn, cũng chỉ nhà Vân Lâm Hải hiếm lạ. Muốn phúc oa thì thế nào cũng là con trai chứ, thằng Tráng nhà mới thật sự là phúc oa đấy, lớn lên phúc khí bao, cả thôn nhà ai đứa trẻ nào mập mạp như Tráng Tráng nhà .”
Giọng , cần cũng là ai. Nếu trong thôn nhà Vân Mộc vì sinh nhiều con trai quá mà nổi tiếng, thì một hộ gia đình khác, nhà Vân Đại Nã vì sinh quá nhiều con gái mà nổi tiếng. Quan trọng nhất là vợ của Vân Đại Nã, cũng chính là phụ nữ chuyện – Thái Kim Hoa, bà mắn đẻ.
Nhà bọn họ gen sinh đôi, cứ sòn sòn từng lứa một, xu thế sinh con trai thì cứ sinh mãi. Năm đứa đầu đều là con gái, cuối cùng mới một đứa con trai, cả nhà đó quý như vàng như ngọc.
Đối với lời bà , đều nhạo. Vân Tráng Tráng đó là nhà bọn họ nuôi cho béo phì , với Vân Giảo căn bản cùng một đẳng cấp. Đó là đen béo tính tình còn , còn phúc oa nữa chứ, đừng sỉ nhục từ đó.
Nga
cũng so đo gì với bà . Chủ yếu Vân Tráng Tráng chính là mạng sống của Thái Kim Hoa , ai mà một hai câu chắc chắn sẽ ăn vạ. Mới thời gian thừa thãi cãi với bà .
Thái Kim Hoa thấy những tiếp lời cũng tự khoác lác. Mãi đến khi đám tản , bà mới véo tai cô bé bên cạnh c.h.ử.i mắng om sòm.
“Cái thứ mắt , còn mau mang c.o.n c.ua đổi tiền, đợi cua c.h.ế.t cho mày ăn ? Cái đồ lười biếng, nhớ lanh lợi một chút lóc bảo Vân lão tam đưa thêm chút tiền, nếu hôm nay về nhà đừng hòng ăn cơm!”
Vân Chiêu Đệ bà véo tai vội vàng dám phản kháng. Chỉ về hướng Vân Giảo rời , trong mắt tràn đầy ghen tị và cam lòng. Tại cô xui xẻo đầu t.h.a.i cái nhà hiện tại chứ?