Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 92: Đại Hội Thi Thảm

Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:26:44
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi về phía hai đứa trẻ, chậc lưỡi lắc đầu. Thảm, t.h.ả.m thật sự.

“Còn đứa bé nhà nữa, nhà cũng đ.á.n.h , xem cánh tay sưng vù .”

Những bạn nhỏ khác của Thẩm Tu Viễn cũng dẫn theo phụ lục tục mặt. Hiện trường lập tức biến thành "Đại hội thi t.h.ả.m".

Lưu Điền tức giận suýt hộc m.á.u. Thanh thiên đại lão gia ơi, oan uổng quá mà!

“Đó rõ ràng là do bọn chúng ong mật đốt! Vừa nãy chính bà cũng bọn chúng chọc tổ ong mà!”

Vân Tiểu Ngũ ôm mặt giả vờ hu hu, giọng điệu vô cùng bi thương: “Vốn dĩ sưng to thế , nhưng bọn họ đ.á.n.h bồi thêm nên thương càng thêm thương, sưng to hơn, đau hơn ! Hu hu…”

Thẩm Tu Viễn cũng gào lên: “Các đúng là mà! Bọn thương thế mà các còn tay độc ác. Cái mặt mất một hai năm thì khỏi , hủy dung ! Hu hu hu…”

Đám bạn nhỏ khác hùa theo: “! Hai đều đúng cả!”

thì cho dù của mấy đứa Lưu Điền, cái nồi hôm nay bọn nó cũng đội cho bằng .

Lưu Điền gào lên trong tuyệt vọng: “Tao ! Tao ! Tao còn kịp tay con ranh dùng khúc gỗ đập xuống đất !”

Nó tức giận chỉ thẳng mặt Vân Giảo.

Vân Giảo chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội, giọng non nớt: “Tay em đau quá, nhấc lên nổi nữa .”

Cậu Thẩm ôm Vân Giảo, vẻ mặt đầy đau lòng và phẫn nộ: “Lũ súc sinh các ! Đứa bé nhỏ thế mà cũng vu oan, đứa bé nhỏ thế mà cũng đ.á.n.h! Con bé mới từ chỗ thầy t.h.u.ố.c về đấy, tay còn đang bó t.h.u.ố.c đây . Cháu gái mệnh hệ gì thì để yên cho các !”

Vân Giảo gật đầu thật mạnh, phụ họa: “ ạ!”

“Rõ ràng nó dùng khúc gỗ đập tao…”

Vân Tiểu Ngũ cắt ngang: “Nói bậy! Em gái tao nhỏ xíu thế , lấy sức lực lớn thế mà dùng khúc gỗ đập mày? Mày đây là vu khống trắng trợn!”

Thẩm Tu Viễn bồi thêm: “Cháu chứng! Đó rõ ràng là do bọn họ chuyện thất đức nhiều quá, lúc chạy đường nên tự vấp khúc gỗ ngã thôi. hổ.”

Đám bạn nhỏ mở mắt dối chớp, gật đầu lia lịa: “ đấy, đúng đấy.”

Vân Giảo tiếp tục gật đầu như gà mổ thóc: “ ạ!”

Lưu Điền: A a a a! Rốt cuộc là ai hổ hả? Nó oan quá mà!

Thẩm Tu Viễn dùng tay hiệu kích thước: “Khúc gỗ to như thế , mấy bọn hợp sức còn khiêng nổi, Giảo Giảo nhỏ thế thể bê động ?”

Đám bạn nhỏ tiếp tục gật đầu xác nhận.

Lưu Xuân Phượng hét lên: “Nói láo! Rõ ràng là nó đập! Lũ l.ừ.a đ.ả.o các !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-92-dai-hoi-thi-tham.html.]

Vân Tiểu Ngũ bĩu môi: “Lời mày đáng tin, mày với mày là một giuộc. Đám cũng đáng tin, bọn họ với mày cũng là một phe.”

Nga

Lưu Điền tức đến mức mặt đỏ tía tai, giậm chân bình bịch. Hận thể quỳ xuống đất hét lớn một câu ‘Xin ông trời, phân rõ trắng đen!’ cuối cùng chỉ thể nhận lấy ánh mắt khinh bỉ và ghẻ lạnh của dân trại Thẩm Gia.

“Lớn đầu thế , đây là thấy con gái nhà dễ bắt nạt nên cố tình bắt nạt đây mà.”

“Còn mau cút! Nếu cút thì cần các tìm công an, chúng cũng sẽ báo công an gô cổ các đấy!”

Miệng lưỡi nhà họ Lưu cãi cả làng, thêm mùi phân gà nồng nặc , cuối cùng chỉ thể xám xịt bỏ chạy trong nhục nhã.

Người đàn ông thật thà Vân Lâm Hải ngơ ngác gãi đầu: Hả? Có chuyện gì xảy thế? Không tay con gái ông vì dùng sức quá nhiều nên trật ? Không con trai ông vì ong đốt nên mới cái dạng quỷ ? Sao giờ thành đ.á.n.h hết ?

Người nhà họ Lưu , bà ngoại Thẩm và khách sáo cảm ơn bà con lối xóm tiễn họ về. Về đến nhà liền đóng c.h.ặ.t cửa lớn .

Cậu Thẩm sờ sờ mặt , hít hà một tiếng: “Lưu Đại Dũng, cái thằng ch.ó c.h.ế.t đó tay nặng thật. Cha chứ ạ?”

Ông ngoại Thẩm ôm eo, nhăn nhó: “Có , cái eo già của gãy .”

Bà ngoại Thẩm xoa bóp eo cho ông mắng nhiếc: “ là một lũ dã man hổ, còn dám đ.á.n.h tới tận cửa. Thật sự coi nhà chúng dễ bắt nạt chắc? Hôm nay may mà con rể và mấy đứa cháu ở đây, nếu chỉ mấy già phụ nữ chúng thì đúng là đ.á.n.h bọn họ thật.”

Vân Lâm Hải gãi đầu hiền: “A cái … Nếu chúng con đến thì hình như cũng sẽ xảy chuyện .”

Bà ngoại Thẩm xua tay: “Thế trách các con . Người nhà họ Lưu bá đạo quen thói , thằng Lưu Điền thường xuyên dẫn gây sự với đám trẻ con thôn , chuyện hôm nay thì cũng sẽ chuyện khác.”

“Mau, lấy rượu t.h.u.ố.c bôi .”

Một hồi bận rộn, ai cũng nồng nặc mùi rượu t.h.u.ố.c, cả cái sân đều sực nức mùi thảo d.ư.ợ.c.

Ông ngoại Thẩm ôm bình rượu t.h.u.ố.c chỉ còn một chút xíu mà thở dài tiếc rẻ. Rượu t.h.u.ố.c quý của ông ôi, một dùng hết nhiều thế .

Vân Lâm Hải nhớ tới mấy con rắn biển bắt đó, liền : “Nhạc phụ, hai hôm bọn con bắt rắn biển, cha con ở nhà chắc là ngâm rượu xong đấy. Hôm nào sang nhà con lấy, hoặc để bọn con mang sang cũng .”

Ông ngoại Thẩm lắc đầu quầy quậy: “Thế , các con cứ giữ mà dùng, biển vất vả cần dùng nhiều.”

Vân Lâm Hải thật thà: “Bắt mấy con rắn biển lận, bọn con cũng dùng hết. Chỗ đó đều là do Giảo Giảo tìm đấy ạ.”

“Hả? Giảo Giảo á? Rắn biển đó độc ?”

Vân Lâm Hải gật đầu, giọng đầy tự hào: “ , nhưng . Lúc bắt rắn biển bên cạnh Giảo Giảo một con đại bàng biển theo bảo vệ, con đại bàng đó sợ độc rắn biển, mổ một cái là toác cả đầu rắn.”

Vân Tiểu Ngũ kiêu ngạo chen : “Không chỉ thế ạ! Nhà cháu còn nuôi một con rùa biển, con rùa đó lời Giảo Giảo lắm. Còn cá voi sát thủ lớn ngoài biển nữa, thấy cá voi sát thủ to hơn cả thuyền ? Chiếc thuyền dài tám mét nhà cháu còn dài bằng chúng nó. Con cá voi sát thủ đó thích em gái cháu lắm…”

Người nhà họ Thẩm mà mắt mở to hết cỡ, mồm há hốc. Trời đất ơi, cá ngoài biển to thế cơ ? Lại còn lời con nữa?

 

 

Loading...