Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 99: Trở Về Với Biển Cả

Cập nhật lúc: 2026-03-09 04:26:51
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bà nội, bọn cháu còn ăn nữa.”

đấy bà, bổ quả dưa hấu , bây giờ trời nóng quá thích hợp ăn dưa hấu nhất.”

“Bà nội, em gái thương , cần tẩm bổ thật ạ.”

Vân Giảo: …………

Chân cô bé thương còn thể ăn dưa hấu tẩm bổ ? Logic gì thế ? ảnh hưởng đến việc cô bé cũng ăn.

Cuối cùng bà nội Vân chịu nổi sự mè nheo của các cháu trai, vẫn bổ một quả dưa hấu. Tất nhiên chọn quả nhỏ nhất, nhưng cũng đủ cho cả nhà ăn mỗi một miếng.

Mọi xếp hàng trong sân, đám cục bông nhỏ thả khi quen với môi trường chạy sang chỗ Vân Giảo. Cứ rúc ở chân cô bé mổ chút vỏ dưa hấu cô bé vứt xuống.

Ăn uống no say, Vân Giảo ngủ một giấc trưa ngon lành.

Buổi chiều lúc thủy triều rút, Thẩm Vân Liên và các thím cản hải (bắt hải sản).

Vân Giảo nằng nặc đòi: “Con ! A con !”

“Chân con…”

“Anh trai cõng con , con chạy lung tung mà.”

Vân Tiểu Ngũ vỗ n.g.ự.c bùm bụp: “Em gái cứ giao cho con! Con cõng em !”

Vân Tiểu Lục cũng sán : “Con cũng thể bảo vệ em gái.”

“Còn bọn con nữa!”

Nhìn cảnh tượng em hòa thuận , Thẩm Vân Liên và Vương Mai đều hài lòng gật đầu.

Vân Giảo cứ đòi , hơn nữa chân cô bé ngâm nước muối cũng , nước biển chắc cũng sẽ vấn đề gì. Thế là, dựa việc cưng chiều, Vân Giảo lưng Năm khanh khách vui vẻ cũng theo bãi bồi.

Sau khi thủy triều rút, bãi bồi để những con hải sản xui xẻo kịp chạy theo dòng nước. Thẩm Vân Liên và bận rộn tìm các loại ốc sò giấu cát, còn cua, bận tìm những kẻ xui xẻo trong vũng nước và khe đá ngầm, cũng quá nhiều thời gian chú ý đến bên phía Vân Giảo.

“Anh ơi, bờ biển .”

Vân Tiểu Ngũ cô bé thích chạy biển, nhưng bờ biển nguy hiểm, cho dù bơi, một con sóng dữ đ.á.n.h tới cũng dễ cuốn .

“Không , em xuống biển, A cha chân em chạm nước biển.”

Vân Giảo cuống lên: “Không đúng đúng, A cha tính.”

“Em hiểu rõ bản mà, xuống biển vết thương lành nhanh hơn.”

“Sao thể chứ? Biển chẳng lẽ còn là t.h.u.ố.c tiên chắc?”

Vân Giảo khẳng định: “Đối với em chính là thế mà! Anh ơi ơi ơi…”

Tuy giọng Vân Giảo dễ , ngọt ngào như đường mật, nhưng cứ gọi " ơi" mãi cũng chút chịu nổi, tim gan mềm nhũn cả .

“Được đưa em , nhưng nhé, chỗ nước sâu.”

Mắt Vân Giảo sáng lên như sa: “Được ạ! Lần cho cùng em cưỡi cá voi sát thủ biển chơi!”

Lần đến lượt mắt Vân Tiểu Ngũ sáng lên rực rỡ.

Đến bờ biển, Vân Giảo bảo đặt xuống chỗ nước biển sâu một chút, ngập ngang hông. Sau đó cả đều ngâm trong nước biển mát lạnh.

Vân Giảo lập tức cảm thấy lỗ chân lông đều giãn , cánh tay vốn còn đau nhức và đôi chân đau rát đều trở nên dễ chịu lạ thường. Cô bé giống như một con cá trở về với nước, trong khoảnh khắc tiếp xúc với đại dương liền thoải mái vô cùng, sinh lực tràn trề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung-wdru/chuong-99-tro-ve-voi-bien-ca.html.]

“Anh ơi, xem em đúng ? Em xuống biển là hơn ngay mà.”

“Kiếp em chắc chắn là một con cá, còn là con cá cực kỳ cực kỳ xinh !”

Cô bé thật đấy. Vân Tiểu Ngũ dáng vẻ thoải mái, tự tại của cô bé trong biển cũng cảm thấy Giảo Giảo e là sai. Em gái chính là con gái của biển cả.

Vân Giảo hít một lặn xuống nước biển. Bây giờ trời tối, nhưng cho dù là ở đáy biển sâu hơn cũng sẽ ảnh hưởng đến tầm của cô bé. Mọi thứ nước hiện lên rõ mồn một.

Nhìn thấy cái gò nhỏ đáy cát, cô bé liền sán dùng tay bới một cái, một con ốc mắt mèo khá to nhiều thịt lộ . Tóm lấy!

Phát hiện một con bạch tuộc nhỏ đang lẩn trốn. Tóm lấy!

Một con ghẹ xanh đang giơ càng. Tóm lấy nốt!

“Giảo Giảo…”

Lúc Vân Giảo đang vui vẻ thu hoạch con mồi đáy biển, loáng thoáng thấy tiếng gọi lo lắng truyền đến từ mặt biển. Cô bé đống đồ đang ôm, sắp ôm nổi nữa . Thế là mang theo chiến lợi phẩm bơi lên .

“Giảo Giảo em…” Ở ?

Lời còn gọi xong, cái đầu nhỏ quen thuộc trồi lên ở cách đó xa, bọt nước b.ắ.n tung tóe.

Đám Vân Tiểu Ngũ lập tức bơi qua.

Nga

Vân Giảo vẫy vẫy: “Anh ơi mau đây, em sắp ôm nổi nữa !”

Nhìn thấy thứ Vân Giảo đang ôm trong lòng, bọn đều kinh ngạc đến ngây . Không chứ? Chỉ một chốc lát thế mà em tìm ngần thứ?

Vân Tiểu Ngũ c.o.n c.ua và bạch tuộc ngoan ngoãn im trong lòng Vân Giảo, tự hỏi c.h.ế.t chứ nếu ngoan thế? nhanh bọn phát hiện, mấy thứ đó vẫn động đậy, đều là đồ tươi sống. Đặc biệt là khi bọn đón lấy, chúng giãy giụa càng dữ dội hơn, kẹp cho bọn đau điếng.

“Hít… Giảo Giảo em tìm mấy thứ thế!”

Vân Giảo tỉnh bơ: “Đáy biển ạ.”

“Bây giờ tối thế , đáy biển càng thấy gì em thể phát hiện chúng nó?”

“Thôi đừng hỏi nữa, mau ch.óng mang mấy thứ bơi lên bờ ném trong xô nước .”

Sắc trời bây giờ gần như tối hẳn .

“Mau về thôi, A sắp tìm chúng .”

Bọn là lén đưa Vân Giảo tới đây đấy. Vân Tiểu Ngũ xổm xuống, một phát cõng Vân Giảo nhẹ như cá con lên lưng.

Đến bãi bồi khéo thấy Thẩm Vân Liên và Vương Mai đang gọi bọn í ới.

“Bọn con ở đây, đến ạ!”

Về cũng coi như kịp thời, nhưng vẫn xử lý một trận trò. Tai đám Vân Tiểu Ngũ đều véo đỏ cả lên.

“Gan các con cũng lớn thật đấy? Lại dám đưa Vân Giảo xuống biển lúc trời tối thế , nguy hiểm thế nào !”

Cả ướt sũng , bọn chối cãi cũng . Cuối cùng chỉ thể ngoan ngoãn cúi đầu chịu mắng.

Vân Giảo cũng cùng các xếp hàng úp mặt tường hối . ngại chân cô bé, cuối cùng đổi thành ghế nhỏ.

Phía lớn cầm gậy trừng mắt nghiêm khắc.

“Các con cho hẳn hoi ! Bao giờ thì bao giờ ăn cơm!”

 

 

Loading...