Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-03-06 12:33:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai chữ đơn giản đó trực tiếp khiến phụ nữ tức điên.

“Con tiện nhân nhỏ, mày cái gì đấy!”

Bà ngoại Thẩm xắn tay áo lên, lập tức chuyển sang chế độ bảo vệ cháu.

“Có chuyện ? Có bà già dùng nước phân rửa miệng cho mày , cái miệng mày mà thối hơn cả thùng phân !”

(Hết chương )

“Hừ, cái bà già chuyện thế, đây là nhà tao, mày còn chạy đến nhà tao giương oai ?”

“Ai chạy đến nhà mày giương oai? Con dâu sinh con, bà nội chăm sóc, đồ ăn ngon, còn để bà già hàng xóm như tao mang canh gà đến, mày chào đón thì thôi, còn mắng c.h.ử.i cháu gái tao, thấy ai vô liêm sỉ, lễ nghĩa như nhà mày cả.”

Cô con dâu út trợn trắng mắt: “Một con bé ranh con mà đến mức ?”

“Mày con gái , mày tự mắng , , mày ?”

Người phụ nữ tức giận đến dậm chân, cô mắt đảo một vòng, “ai da” một tiếng, ôm bụng kêu đau.

Bà nội Lý lập tức chịu .

“Cháu trai nhỏ của tao mà mệnh hệ gì thì tao tha cho mày !”

Bà lão Lý trừng mắt trợn mắt, trông hung dữ, Vân Giảo bé tí tẹo, che bà ngoại Thẩm ở phía .

Cô bé nhe răng, tỏ vô cùng hung hãn.

mà bây giờ quá nhỏ, vẻ ngoài tinh xảo mềm mại đáng yêu, nhe răng cũng chỉ là hung dữ một cách trẻ con.

“Con bé ranh con, cút cút cút, nhà chúng tao chào đón các , hiểu sự đời, còn coi cái đồ lỗ vốn là bảo bối.”

Vân Giảo chỉ : “Đồ lỗ vốn.”

Sau đó chỉ cô con dâu út: “Cũng là đồ lỗ vốn.”

“Hừ mày… cái con tiện nhân nhỏ vô lễ, hôm nay tao sẽ lớn nhà mày dạy dỗ mày cái đứa vô giáo dưỡng !”

Bà ngoại Thẩm tiến lên một bước: “Sao, mày đ.á.n.h , Giảo Giảo nhà tao đúng ? Mày cứ một câu ‘đồ lỗ vốn’ thì đừng quên chính mày cũng là phụ nữ. Sao, mày đồ lỗ vốn ? Hay là đồ lỗ vốn già, mày là đồ lỗ vốn chứ Giảo Giảo nhà tao thì , con bé là bảo bối của nhà tao.”

Bà lão Lý cứ một câu “đồ lỗ vốn” cho tức c.h.ế.t, đang chuẩn xắn tay áo đ.á.n.h .

Thẩm Giang ôm đứa bé đang nháo trong vội vàng chạy .

“Mẹ ơi ? Thím Ngô là đến tặng đồ cho chúng , đắc tội với ?”

“Tao đắc tội với thế nào? Kia cũng là nó đắc tội tao, con trai cả, rốt cuộc mày là con trai nó con trai tao, khuỷu tay quẹo ngoài giúp ngoài chuyện ?”

Cô con dâu út của bà lão Lý cũng theo ồn ào: “ đại ca, là con trai của , nên giúp đuổi hai ngoài chứ.”

Thẩm Giang: “Cô câm miệng!”

Đều là cái đồ tinh quái , nếu thì đến nỗi ầm ĩ lên ?

Bà lão Lý chống nạnh: “Mày mới câm miệng! Cút ngay, tao đứa con trai ăn cây táo rào cây sung như mày!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-143.html.]

Bà ngoại Thẩm “phì” một tiếng: “Tao thèm gì cái đất nhà mày, nếu Quyên T.ử sinh con, tao còn chẳng đặt chân nhà mày , tao thấy bẩn.”

Nói xong liền kéo Vân Giảo rời .

Cái thứ gì , đến tặng đồ ngược cho tâm trạng .

Bà lão Lý vẫn chịu bỏ qua: “Bà Ngô , đó cho , ném đá nhà , đ.ấ.m gà nhà thằng cháu bà , thằng nhóc đó thấy là đồ gây họa, còn tôn trọng lớn, đ.á.n.h c.h.ử.i con trai út của , hôm nay chúng chuyện cho lẽ.”

“Mày đ.á.n.h rắm, mày con trai mày lớn tướng như mà còn hổ cướp trứng gà rừng của cháu tao?”

Hai nhà ở gần , hai bà già tính cách hợp, khó tránh khỏi va chạm, đây cũng thường xuyên vì chút chuyện nhỏ mà ồn ào, hôm nay cãi thì dứt.

Thẩm Giang kéo khuyên can, ngược mắng một trận.

Hai cãi cãi đ.á.n.h .

Vân Giảo nhấc một tảng đá đến, cực kỳ bênh vực nhà.

“Ngươi đ.á.n.h, đập.”

“Ngươi, ngươi…”

Nga

Đôi mắt bà lão Lý đều lồi , tảng đá đó ít nhất cũng 50 cân, đứa trẻ mà nhấc lên !

Vân Giảo đến lu nước nhà bà : “Bà già lẩm cẩm, đập lu nước, phá cửa, đập nhà bà…”

Người thì đập , cô bé còn đập đồ vật ?

“Ngươi dám!”

Vân Giảo đưa tảng đá về phía lu nước.

Bà lão Lý tức khắc tim đều thắt , cái lu nước to đó cũng mất mấy đồng tiền mới mua .

“Mẹ, các ?”

Con trai cả và con trai út của bà lão Lý cũng trở về.

tức khắc như tìm tâm phúc, lập tức chỉ bà ngoại Thẩm mà vu khống, đổi trắng đen một hồi.

“Cái bà già vô liêm sỉ chạy đến nhà giương oai, con trai, các con mau giúp đ.á.n.h ngoài!”

Thẩm Giang mặt đen sầm: “Mẹ, thím Ngô là đến đưa canh gà cho vợ con, bà gây sự!”

“Mày cút cho tao, hôm nay tao xem như rõ, mày chính là cái đồ bạch nhãn lang, đồ khuỷu tay quẹo ngoài, lão nương coi như đứa con trai !”

Vân Giảo: Được … Kêu đúng .

Cô bé buông tảng đá xuống, giơ chân chạy sang nhà bên cạnh gọi .

Lúc con trai út của bà lão Lý sắc mặt thiện bà ngoại Thẩm.

“Các đây cũng quá kiêu ngạo , đây là nhà , cút .”

 

 

Loading...