Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 151: Đánh đuổi đám họ hàng cực phẩm

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:50:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thật là chẳng giáo d.ụ.c gì cả. Không ông ạ, cưới cái loại con dâu thế về nhà là hỏng hết phong thủy, chẳng tôn trọng bề gì cả."

"Bà tính là cái loại bề gì chứ!" Bà ngoại Thẩm trực tiếp cầm cái xẻng nấu ăn , chỉ thẳng mặt mụ . "Bà còn bề của ai trong cái nhà ? Nhìn xem xứng !"

"Chị dâu, chị thế, dù nhà với nhà cả cũng là em..."

" phi!" Bà ngoại Thẩm cắt ngang lời mụ định tiếp. "Bớt lôi cái chuyện em đây . Anh em cái nỗi gì? Các chỉ là một lũ hút m.á.u hổ thôi. cho bà , hôm nay dù các định gì thì cũng đừng hòng chiếm một xu hời nào của nhà . Cút ngay!"

Mục đích của đám quá rõ ràng. Vân Giảo thấy bà ngoại và mợ giúp sức, đối phương cũng chẳng chiếm ưu thế gì nên cũng yên tâm một bên ăn tiếp. Thế nhưng, cô bé nhanh ch.óng cảm nhận hai ánh mắt đầy ác ý đang chằm chằm .

Quay đầu , hóa là hai đứa con gái mười mấy tuổi trong đám đó. Ánh mắt của chúng chứa đựng sự ghen tị và oán hận. Hai đứa tính cách khác , khi thấy Vân Giảo , một đứa nhanh ch.óng thu vẻ mặt, còn cố nặn một nụ mà nó cho là hiền lành.

Vân Giảo thầm nghĩ: *Tưởng ngốc chắc?*

Còn đứa thì đột nhiên lao tới, giữa thanh thiên bạch nhật mà định tay với cô bé. Nhìn cái đà nó lao tới và đôi bàn tay giơ lên định đẩy , Vân Giảo dùng hết sức bình sinh.

Vân Giảo dễ bắt nạt như ? Cô bé cúi thấp né tránh, đợi khi đứa mất đà loạng choạng, cô bé nhảy dựng lên tặng cho nó một cái tát trời giáng. Đứa con gái đó mòng mòng tại chỗ như con ngã nhào xuống đất, đau đến mức gào t.h.ả.m thiết, răng rụng mất một chiếc, m.á.u mồm m.á.u mũi chảy ròng ròng.

"Á! Răng của !"

Còn thằng bé béo lúc nãy đòi ăn thịt cũng thừa cơ lao tới chỗ phiến đá nướng thịt, nhắm thẳng mấy miếng thịt bà ngoại Thẩm cho thêm.

Nga

"Mẹ kiếp, tưởng bọn dễ bắt nạt chắc!" Thấy đứa con gái định đẩy Giảo Giảo, mấy em kịp phản ứng, nhưng giờ thì đừng hòng. Chẳng cần là trẻ con lớn, cứ đ.á.n.h cho một trận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-151-danh-duoi-dam-ho-hang-cuc-pham.html.]

Vân Tiểu Ngũ học theo động tác của cha, tháo chiếc dép lê hét lớn: "Đè nó , hôm nay để tiểu gia dạy cho nó cách !"

Thẩm Tu Viễn và Vân Tiểu Lục lập tức đè thằng bé béo . Thằng nhóc tuy béo khỏe nhưng đối thủ của hai lớn hơn . Chiếc dép của Vân Tiểu Ngũ cứ thế "bạch bạch bạch" nện xuống m.ô.n.g nó, chẳng hề nương tay. Những thớ thịt béo núc ních đ.á.n.h đến rung rinh. Thằng bé béo từ nhỏ nuông chiều, từng đ.á.n.h bao giờ, hôm nay coi như "trải nghiệm" một tuổi thơ trọn vẹn. Nó gào khản cả giọng ai nấy đều nhức tai.

Bên , mụ già thấy cháu trai cưng đ.á.n.h thì chịu nổi, gào lao tới định đ.á.n.h Vân Tiểu Ngũ và các . Mụ còn gọi cả con dâu giúp. Bà ngoại Thẩm và Thẩm Vân Liên để yên? Họ cũng xắn tay áo lao , đ.á.n.h mắng. Cái xẻng trong tay bà ngoại Thẩm cứ thế "loảng xoảng" nện lên mụ già .

"Dám đ.á.n.h cháu nội cháu ngoại ? Mấy năm dạy dỗ là bà quên mất mùi vị đó đúng ? Hôm nay để giúp bà ôn kỷ niệm xưa!"

Có thể thấy, bà ngoại Thẩm thời trẻ cũng là một cực kỳ bưu hãn. Đàn ông trong nhà tuy trực tiếp tham gia đ.á.n.h nhưng cũng để nhà chịu thiệt. Thấy ai bên chiếm ưu thế là họ ngăn cản hoặc giúp một tay.

Vân Giảo cũng trộn "giúp sức". Cô bé học tinh túy của việc "khuyên can", miệng thì kêu "đừng đ.á.n.h nữa", nhưng chân thì âm thầm đá cho kẻ địch một cái, hoặc túm lấy tay đối phương để nhà cơ hội đòn.

Động tác quá lớn thu hút cả dân làng đến xem. Mụ già bên lập tức lăn đất gào t.h.ả.m thiết: "Trời đất ơi, đ.á.n.h em dâu ! Chúng hảo tâm tới giúp mà cảm ơn thì thôi còn đ.á.n.h cháu trai cháu gái , đ.á.n.h cả cái già nữa..." Mụ diễn kịch đạt, t.h.ả.m hại vô cùng.

" phi!" Giọng bà ngoại Thẩm cũng chẳng kém cạnh. "Đừng coi ai là kẻ ngốc! Năm đó phân gia thế nào các quên chắc? Lúc chúng một xu dính túi, một mảnh ruộng che , chỉ mang theo mỗi bộ quần áo . Thằng hai nhà c.h.ế.t đói sống sờ sờ, sang nhà các mượn chút lương thực mà các cũng cho..."

Nhắc đến đứa con trai thứ hai c.h.ế.t đói, bà ngoại Thẩm bật . Phần lớn trong thôn đều chuyện , vì thế họ đều thấy kế của ông ngoại Thẩm quá tàn nhẫn. Trong những năm đói kém mà đuổi gia đình con cả với bàn tay trắng, nếu thôn trưởng ép chia cho chút lương thực thì nhà họ chắc còn c.h.ế.t thêm nữa.

"Nhà chúng loại vong ơn phụ nghĩa. Năm đó ai giúp đỡ, chúng đều ghi nhớ. các , đừng lôi cái chuyện huyết thống đây, các xứng! Đồ súc sinh!"

 

 

Loading...