Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 153: Mèo mướp theo về nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:50:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Giảo cầm chiếc quạt hương bồ ghế mây hóng mát, bỗng tiếng "Meo meo", con mèo mướp nhảy qua tường sân. Cô bé vỗ vỗ đùi : "Meo meo, đây nào."

Mèo mướp: "..."

"Đại ca, đây với em nào." Lúc con mèo mới vểnh đuôi, thong thả nhảy lòng cô bé.

"To thật đấy." Ôm con mèo mướp, Vân Giảo gãi gãi cằm nó: "Cũng may là em sức lực lớn, nếu chắc chẳng bế nổi ."

Có lẽ vì quá thoải mái, cô bé ngáp một cái dần dần chìm giấc ngủ. Trong bóng đêm, cô bé xinh xắn như tranh vẽ chỉ mặc chiếc áo ba lỗ trắng và quần đùi, để lộ đôi tay đôi chân mũm mĩm, làn da trắng sứ mịn màng như phát sáng ánh trăng. Nhìn cô bé giống như một cục bông mềm mại, sạch sẽ.

Nga

Mèo mướp đè lên cô bé mà duỗi , cuộn tròn bên cạnh ghế mây, cái đuôi vắt ngang qua bụng nhỏ của cô bé như một chiếc chăn mỏng, cũng nhắm mắt ngủ.

Mới nhắm mắt vài phút, tai mèo mướp khẽ giật, nó mở đôi mắt xanh biếc chằm chằm đang tiến gần.

Vân Thần Đông con mèo: " bế con bé phòng ngủ." Anh cũng hiểu giải thích với một con mèo, chỉ cảm thấy nó thông nhân tính. Mà thực , những con vật quanh Giảo Giảo con nào cũng thông minh lạ thường.

Vân Giảo khi ngủ trông mềm mại và ngoan ngoãn vô cùng. Vân Thần Đông vốn là trầm , ít và luôn kìm nén cảm xúc, nhưng lúc em gái, khóe miệng khẽ cong lên. Em gái tuy lúc nghịch ngợm, sức lực lớn một chút, nhưng thực sự ngoan. Ở gần cô bé, ai cũng cảm thấy lòng mềm , chỉ bảo vệ cô bé thật .

Vân Thần Đông nhẹ nhàng và cẩn thận bế cô bé lên. Vân Giảo khẽ nhíu mày, dấu hiệu sắp tỉnh. cô bé chỉ hé mắt, cánh mũi phập phồng như đang ngửi mùi hương quen thuộc.

"Anh cả..." Chẳng cần bế là ai, chỉ dựa mùi hương cô bé nhận , giọng ngái ngủ mềm mại, nũng nịu vô cùng.

Vân Thần Đông ôm c.h.ặ.t em gái hơn một chút, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cô bé: "Ngủ em." Anh khéo léo dỗ dành tiểu bảo bối trong lòng.

"Ngủ ? Cho em xem với." Vân Thần Tây ló đầu , quanh cả một vòng, cũng bế em. Sau mùa thu hoạch hai em họ rời , ít nhất cũng hai ba năm mới về nhà.

Vân Thần Đông né tránh: "Đừng con bé thức giấc." Nói đoạn, bế em phòng. Vân Thần Tây cam lòng theo : "Em thức , cho em bế một tí thôi mà!"

Mèo mướp duỗi , nhảy phắt lên tường tiếp tục giấc ngủ.

Sáng sớm hôm , nhà họ Thẩm bận rộn chuẩn đồ đạc. Thịt heo, lương thực đều đóng gói kỹ càng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-153-meo-muop-theo-ve-nha.html.]

"Chỗ gạo cũ các con mang về , đưa tiền đấy. Nhà sắp thu hoạch lúa mới , gạo mang về cho Giảo Giảo ăn, con bé với Tiểu Cửu đang tuổi lớn, ăn nhiều cơm mới cao ."

"Còn chỗ nấm báo mưa khô nữa, mang về hết ."

Chỉ một loáng, hai cái sọt đầy ắp. Thẩm Vân Liên và Vân Lâm Hải cứ luôn miệng "đủ , đủ ".

Ông ngoại Thẩm im lặng phòng, lấy một con khỉ nhỏ đan bằng những sợi tre cực kỳ tinh xảo. "Giảo Giảo, cái cho cháu." Đôi bàn tay thô ráp, chai sạn của ông tỉ mỉ đan nên món đồ chơi nhỏ xinh cho cháu ngoại.

Vân Giảo ôm con khỉ tre, mắt lấp lánh niềm vui: "Đẹp quá, ông ngoại là nhất, Giảo Giảo thích lắm ạ." Cô bé dang đôi tay nhỏ bé ôm chầm lấy ông ngoại. Ông ngoại Thẩm vốn ít , nhưng tình yêu ông dành cho Giảo Giảo chẳng kém một ai. Ông bế cô bé lên, rạng rỡ như một đứa trẻ.

Lúc chia tay, ai nấy đều lưu luyến rời. Ông bà ngoại tiễn họ một đoạn xa. Vân Giảo cả bế vai, mỗi đầu cô bé đều thấy ông bà vẫn đó vẫy tay tiễn biệt.

"Meo ~"

Tiếng mèo kêu quen thuộc vang lên, Vân Giảo ghé đầu lên vai quanh, cứ ngỡ nhầm. giây tiếp theo, bụi cây phía rung rinh, con mèo mướp quen thuộc chui .

Vân Giảo mở to mắt: "Đại ca!"

Mọi cũng đều thấy. Vân Thần Tây ngạc nhiên: "Chà, con mèo theo tới tận đây cơ ."

Vân Tiểu Ngũ reo lên: "Em gái ơi, chắc là nó theo chúng về nhà !"

Vân Giảo cũng chắc, cô bé bảo cả thả xuống. "Đại ca ơi, về nhà với em thật ?"

Mèo mướp tiến gần, dụi đầu cổ chân cô bé, cái đuôi còn quấn lấy chân của cô bé. Vân Giảo nắm tay cả, thử tới vài bước, con mèo mướp vểnh đuôi, thong thả bước theo .

Mắt cô bé sáng rực: "Đại ca về nhà với chúng thật !"

Con mèo mướp ở Thẩm Gia Trại vốn chủ, theo họ cũng là một lựa chọn . Nó và Vân Giảo hợp tính . Đối với thành viên mới , cả gia đình họ Vân đều nồng nhiệt chào đón.

 

 

Loading...