Vân Giảo bé: “Bạn định tặng quà cảm ơn cho ?”
“Ừ, cảm ơn bạn.”
Vân Giảo suy nghĩ hai giây: “ đồ hộp, và cả nhà đều thích ăn món đó.” Lần ăn đồ hộp xong lâu ăn , cô bé cũng thấy nhớ vị của nó. “Nếu nhà bạn thiếu tiền thì mua cho mấy hộp đồ hộp trái cây nhé, còn nếu thiếu tiền thì thôi cần mua , tùy tiện cho cái gì ăn là , kén chọn .”
Phó Minh Dụ nụ rạng rỡ như ánh mặt trời khuôn mặt cô bé, cảm giác như u ám trong lòng đều tan biến sạch.
“Được.”
Nga
Phó Minh Dụ hứa xong cũng rời , kiên nhẫn xổm một bên xem cô bé đào bới. Cậu viện mấy ngày , chán quá, hôm nay mới bờ biển dạo, ngờ gặp ân nhân cứu mạng của .
“Bạn đang gì thế?”
Vân Giảo cầm cái xẻng nhỏ của : “Đào hải hạt dưa (một loại ngao nhỏ) mà, bên nhiều lắm.”
“Cái cũng ăn ? Trông chẳng mấy thịt.”
“Không cho ăn.” Cô bé đập nát những con ngao đào , hướng về phía xa gọi: “Mút mút mút...”
Phó Minh Dụ liền thấy đám gà con, vịt con và ngỗng con đằng chạy nhanh như bay tới. Chúng bắt đầu ăn đống ngao đó một cách ngon lành. Phó Minh Dụ thầm nghĩ: Thật thần kỳ!
“Làm bạn khiến chúng lời thế?” Cậu tò mò hỏi: “Cả mấy con cá voi sát thủ nữa.”
Vân Giảo khẽ hất cằm: “Cá voi sát thủ là bạn nhỏ của mà. Còn đám là do nuôi. Bạn thử ?”
Phó Minh Dụ đáp: “Được.”
Cậu đón lấy cái xẻng nhỏ của Vân Giảo, xổm bãi cát bắt đầu đào.
“Chỗ , chỗ kìa.”
“Nhiều cát quá, đào lên dùng nước biển rửa sạch mới thấy .”
Vân Giảo đẩy hết việc cho Phó Minh Dụ, còn thì bên cạnh chỉ tay năm ngón. Phó Minh Dụ cực kỳ lời, bảo gì nấy. Cậu những thấy mệt mà khóe miệng còn nhếch lên, trông vẻ khá vui.
Vân Giảo bỗng nhiên ghé sát mặt , dùng ngón tay chọc chọc má . Hàng mi cong v.út của Phó Minh Dụ khẽ rung động, đôi mắt đen nhánh chằm chằm cô bé mặt. Đây là đứa trẻ xinh nhất mà từng thấy.
“Mặt của bạn chẳng biểu cảm gì thế? Lạ thật đấy.” Cô bé nhận xét. Theo cô thấy, bất kỳ ai trong nhà cô biểu cảm mặt cũng đều sinh động. bé , nãy giờ cũng chỉ thấy khóe miệng nhếch lên một chút, chẳng rõ ràng gì cả. Khuôn mặt thế cứ đơ như khúc gỗ nhỉ. Đã thế còn lạnh lùng nữa chứ, còn tưởng đang vui đang giận dỗi ai.
Phó Minh Dụ khựng , rũ mắt: “Trên mặt biểu cảm ? cũng nữa.”
Vân Giảo với ánh mắt đồng cảm: “Mặt bạn bệnh gì đấy chứ?” Cô dùng hai ngón tay banh khóe miệng xếch lên . “Không , thế lắm. Bạn sợ ngứa ?”
Phó Minh Dụ: “Không .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-157-do-hop-va-cau-be-khong-cam-xuc.html.]
Vân Giảo: “Vậy để thọc lét bạn nhé?”
Phó Minh Dụ chớp mắt, trả lời.
“ tay đây nhé.” Cô bé sán gần thọc lét nách Phó Minh Dụ.
Phó Minh Dụ lập tức mím môi, cơ thể căng cứng.
“Á... Bạn thế mà cũng !” Thật thể tin nổi, các trai mà thọc lét cô là cô nhịn . Các cũng thế mà.
“Giảo Giảo, em đang gì đấy?” Vân Tiểu Cửu ôm một vốc ốc nhỏ chạy tới. “Cậu là ai?” Cậu chằm chằm Phó Minh Dụ, nhướng mày chất vấn. “Giảo Giảo, em ngoài tìm trai đấy, em chín ?”
Vân Giảo đáp: “Em tìm trai . Đây là Phó Minh Dụ, em...” Nói đến đây cô bé khựng , hình như cô kể với nhà chuyện dẫn cá voi sát thủ cứu .
“Hửm?” Vân Tiểu Cửu nghi hoặc, nửa chừng thế?
Vân Giảo chín, ngoan: “Em quên kể với , ở biển gặp bọn buôn định bỏ trốn bằng thuyền, còn các chú hải quân đang truy đuổi nữa. Phó Minh Dụ là do em dẫn đàn cá voi sát thủ cứu đấy, bạn đến để cảm ơn em.”
Vân Tiểu Cửu trợn tròn mắt: “Chuyện lớn thế mà em cũng !”
Vân Giảo chột sờ mũi: “Em quên mất.”
Phó Minh Dụ một bên sự tương tác giữa hai em, trong lòng đột nhiên nảy sinh một cảm xúc gọi là ngưỡng mộ. Cậu cũng một đứa em trai, nhưng là cùng cha khác . Đứa em đó chỉ kém một tuổi, nhưng bao giờ hòa thuận với , thậm chí thường xuyên bày trò trêu chọc, chuyện gì cũng đổ hết lên đầu . Phó Minh Dụ rũ mắt nghĩ thầm, đó em trai, đó là kẻ thù.
Đang mải suy nghĩ thì Vân Giảo và Vân Tiểu Cửu ghé sát mặt , cách gần.
“Thật , mặt bạn biểu cảm gì thế?” Hiển nhiên là Vân Giảo kể cho Vân Tiểu Cửu về hiện tượng kỳ lạ mặt Phó Minh Dụ.
“Lúc bạn bọn buôn bắt, dùng d.a.o kề cổ, bạn cũng biểu cảm gì ?”
Phó Minh Dụ lắc đầu, , vì thấy mặt lúc đó. Cho nên cũng là mặt chẳng biểu cảm gì. Cậu sờ sờ mặt : “Kỳ lạ lắm ?”
Vân Tiểu Cửu vuốt cằm: “Cũng chút kỳ lạ.”
“Chẳng trách.” Giọng non nớt của bé lộ chút trầm và lãnh đạm thuộc về lứa tuổi . “Bố cũng thích .”
“Bố? Là cha của bạn ?”
Phó Minh Dụ gật đầu.
“Hả? Không thể nào, gì cha nào thích con trai chứ.” Vân Tiểu Cửu thể tưởng tượng nổi chuyện đó. Cha cực kỳ yêu thương mấy em , và cả Giảo Giảo nữa.