Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 172

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:50:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tặng , bù đắp vận xui của .”

Tiền rửa ảnh lấy, tặng hai viên ngọc trai nhỏ .

“Ngọc may mắn.”

Phó Minh Dụ vốn định từ chối, nhưng bàn tay cứng đờ dừng .

Đôi mắt đen thẳm của lẳng lặng Vân Giảo, em thì từ chối đây?

“Được, cảm ơn em.”

Vân Giảo nở một nụ rạng rỡ với .

Cầm ngọc may mắn xong, xe của họ còn chất đầy những đặc sản mà ông bà Vân nhiệt tình tặng: nào là hàu sữa tươi sống, nào là cá khô tôm khô, thậm chí còn hai miếng thịt heo rừng khô.

Chú ch.ó con trong vòng tay Phó Minh Dụ dường như nhận sắp rời xa nơi nó sinh , kêu ư ử thật đáng thương.

dù đáng thương đến mấy cũng rời .

Họ chiếc xe rời khỏi thôn, vẫy tay chào tạm biệt.

Lần gặp , là khi nào.

Việc Phó Minh Dụ và những khác rời gây ảnh hưởng quá lớn đến nhà họ Vân, cùng lắm thì khi nhớ đến, cảm thán một chút về đứa trẻ đáng thương Phó Minh Dụ.

Đặc biệt là khi Vân Giảo và Vân Lâm Hà kể về cái vận xui c.h.ế.t tiệt, nghịch thiên của Phó Minh Dụ lúc câu cá.

Những khác trong nhà họ Vân đều cảm thấy thể tin nổi, chứ, thật sự nào xui xẻo đến mức đó ?

Vân Lâm Hà: “Lừa các gì? Không chuyện câu cá, cứ mấy con hàu sữa , mấy em mở hàu thế nào cũng tìm vài viên ngọc trai, còn cái thằng nhóc Phó Minh Dụ thì một viên cũng tìm thấy.”

“Gì? Ngọc trai gì?!”

Lời thốt , những khác trong nhà họ Vân đều ngây , nhất thời mở to mắt.

Vân Lâm Hà gãi đầu: “Giảo Giảo, con với trong nhà ?”

Vân Giảo chớp chớp mắt: “Không ạ, cha ?”

Vân Lâm Hải: “… Sao đổ cho .”

“Không .”

Những khác sốt ruột hỏi: “Mấy đứa đừng đẩy qua đẩy nữa, ngọc trai gì cơ? Trong hàu sữa còn ngọc trai ?!”

Vân Giảo lấy hết những viên ngọc trai của , đặt lên bàn cho xem.

“Chính là cái , mở từ bên trong hàu sữa đó.”

Vân Lâm Hà: “Hắc hắc, con cũng .”

Vân Lâm Hải cũng lấy .

Lần , cả nhà đều vây quanh những viên ngọc trai đó, tỉ mỉ ngắm nghía.

Vân Thần Nam rõ lắm, cận thị nên khi đồ vật đến gần một chút, còn nheo mắt.

Vân Giảo: “Tam ca ca, vẫn nên cắt một cặp kính .”

Vân Lâm Hải một cái gật đầu: “Giảo Giảo đúng, con cứ thế mãi cũng cách.”

Vân Thần Nam bướng bỉnh : “Con vẫn thể rõ mà.”

Cắt một cặp kính tốn bao nhiêu tiền chứ, ít nhất cũng cả trăm đồng.

Bà nội Vân vỗ vỗ : “Cắt , tiền thì cắt nổi, giờ trong nhà cũng chút tiền , con cắt cặp kính cho , như lúc thầy giáo giảng bài con cũng rõ hơn chứ.”

Vân Thần Nam há miệng, chút thể từ chối.

Nga

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-172.html.]

Hiện tại quả thật rõ nội dung bảng đen.

Vân Thần Nam thông minh, dù rõ lắm, chỉ cần thôi vẫn thể tiếp tục học tập.

“Không ngờ trong hàu sữa còn ngọc trai, những viên ngọc trai nên mang bán ?”

Vân Giảo gật đầu: “Muốn ạ!”

Ngọc trai từ hàu sữa màu sắc lắm, kích thước cũng lớn, Vân Giảo thích loại ngọc trai to, màu sắc hơn.

Cho nên những viên ngọc trai cô bé định giữ .

“Mẹ, thím và bà nội thích, chừa một ít ạ.”

 

“Không giữ , chúng giữ gì chứ.”

Hai phụ nữ đều đồng ý.

Vân Giảo những viên ngọc trai: “Đeo lên mà.”

“Bà nội ạ?”

Cô bé đầu, đôi mắt cong cong hỏi bà nội Vân.

Bà nội Vân : “Bà lớn tuổi thế , ngọc trai gì chứ.”

“Bà nội mà, ngọc trai nhỏ, còn nữa.”

Cô bé nhỏ miệng ngọt ngào, khiến bà nội Vân vui vẻ hớn hở, mặt mày giãn .

Thật Vân Giảo cũng sai, bà nội Vân thời trẻ quả thật là một đại mỹ nhân.

Gia đình bà là nhà giàu , nhưng thời đại bà còn trẻ, vì chiến tranh mà cửa nát nhà tan.

Sau đó bà lưu lạc đến Bạch Long Thôn, cùng ông nội Vân mắt , nơi nương tựa nên hai cứ thế kết hôn.

cả hai đều ngoại hình , nên con cái sinh tự nhiên cũng nhan sắc cao.

Không gì khác, nhan sắc của cả nhà họ thuộc hàng top trong bộ Bạch Long Thôn.

Chỉ là cuộc sống làng chài quá khổ, hiện tại bà nội Vân đầy mặt nếp nhăn, tóc bạc phơ, làn da cũng đen sạm.

kiến thức, nên dạy dỗ con cháu trong nhà .

“Bà nội cần cái , đợi Giảo Giảo kiếm nhiều tiền, mua cho bà nội vòng tay vàng thật to nhé!”

Mọi đều bật vì lời hào sảng của Vân Giảo.

Bà nội Vân xoa xoa tóc Vân Giảo: “Được , bà nội chờ vòng tay vàng to của Giảo Giảo nhé.”

Mẹ Vân và thím đều cần ngọc trai, Vân Giảo cũng ép buộc.

Vừa cô bé cũng cảm thấy những viên ngọc trai quá nhỏ xứng với và thím, đợi cô bé tìm viên to hơn sẽ giữ cho các bà.

Giờ phút , nhà họ Vân hận thể lập tức mở hết hàu sữa để lấy ngọc trai.

thời gian thì chậm chạp.

“Giờ mở gì mà mở, cứ nuôi , tối lửa tắt đèn thế ngọc trai cũng rõ, đừng để rơi mất.”

Vân Tiểu Ngũ ồn ào: “Bà ơi, bà bật đèn điện lên , chúng cháu trong phòng mở.”

“Cái đèn điện đó cũng lắm, sáng rõ bằng ban ngày .”

 

 

Loading...