Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 175

Cập nhật lúc: 2026-03-06 14:50:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Các thường xuyên cướp đồ của những đứa trẻ khác mà.”

Đừng , mấy đứa con gái như Vân Chiêu Đệ trong lòng nhiều lớn thanh danh lắm, những lớn ở đây tin Vân Giảo nhiều hơn một chút.

Đương nhiên, cũng thích của mấy đứa con gái ở đây, họ tự nhiên là thiên vị con cháu nhà .

“Vân Giảo, con bỏ cây gậy xuống , ai đuổi theo mà đ.á.n.h như .”

Vân Giảo dùng cây gậy nhỏ chỉ các cô : “Là bọn họ đ.á.n.h cháu .”

Vân Chiêu Đệ giả đáng thương: “Mày bậy, xem bọn tao mày đ.á.n.h kìa, còn mày thì một chút gì .”

Vân Giảo liếc mắt một cái: “Bởi vì các đ.á.n.h .”

“Con thỏ, nó thật sự cướp thỏ rừng của bọn cháu.”

Mấy thích của đám con gái , lập tức đều chỉ trích Vân Giảo.

“Còn nhỏ tuổi thể cướp đồ của khác chứ.”

“Cũng học ai, cái tính tình một chút cũng , một chút chuyện nhỏ cũng đuổi theo đ.á.n.h, xem đ.á.n.h kìa.”

“Vân Giảo, con đúng …”

Vân Giảo nhíu mày, khuôn mặt nhỏ hung dữ, vui!

“Các gì đó? Dựa cái gì mà là Giảo Giảo cướp thỏ của các cô ?”

Những quan hệ với nhà Vân Giảo thấy mắt liền che chở Vân Giảo.

, mấy đứa đó rõ ràng ức h.i.ế.p một Vân Giảo, lời bọn họ thể tin .”

“Vân Giảo ngày thường ngoan như , từng tức giận đ.á.n.h ai bao giờ, hôm nay cố tình đ.á.n.h bọn họ chứ.”

“Mấy đứa Vân Chiêu Đệ còn cướp đồ của con nhà nữa, thì thấy là các cô cướp đồ của Giảo Giảo.”

Một đám cãi ầm ĩ.

“Ai ức h.i.ế.p tao!”

Mấy em nhà họ Vân hùng hổ chạy tới.

 

Bị nhóm Vân Chiêu Đệ liên hợp ức h.i.ế.p, Vân Giảo cũng cảm thấy tủi , bởi vì các cô hợp cũng đ.á.n.h cô bé.

đợi đến khi các ca ca đến, mặt Vân Giảo vô thức hiện lên vẻ tủi .

Nga

“Muội con thế? Để xem thương .”

Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa nhỏ thấy vẻ mặt đáng thương hề hề của Vân Giảo thì lập tức xù lông.

“Các cũng quá hổ , nhiều như hợp sức ức h.i.ế.p tao!”

“Có mấy đứa Vân Chiêu Đệ đ.á.n.h em ?”

Vân Chiêu Đệ xắn tay áo hô to: “Rốt cuộc là ai đ.á.n.h ai chứ, rõ ràng là Vân Giảo đuổi theo bọn cháu mà đ.á.n.h.”

Nào ngờ các ca ca cuồng căn bản .

Vân Giảo còn gật đầu.

“Mấy đứa đó đ.á.n.h cháu.”

đ.á.n.h .

Vân Tiểu Ngũ và các em mới mặc kệ mấy đứa Vân Chiêu Đệ con gái , xắn tay áo xông lên đ.á.n.h .

“Vân Chiêu Đệ, sớm thấy bọn mày khó chịu , lén lút mắng Giảo Giảo nhà tao thì bọn tao chỉ cảnh cáo thôi, bây giờ còn đằng chân lân đằng đầu !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-175.html.]

Vân Tiểu Lục cái đứa ngày thường lười biếng tham ăn đó cũng xông lên.

Còn Vân Tiểu Cửu nhỏ nhất.

“Dựa , hồi nhỏ cướp đồ của Giảo Giảo nhà tao, bây giờ còn dám ức h.i.ế.p nó.”

Một đám trưởng bối ở bên cạnh khuyên can cũng tác dụng.

Mấy đứa Vân Chiêu Đệ đ.á.n.h đến oa oa lớn chạy về nhà.

Vân Tiểu Ngũ và các em hô to: “Lần còn dám ức h.i.ế.p tao, chỉ đ.á.n.h bọn mày, cả em trai của bọn mày cũng sẽ đ.á.n.h!”

Cuối cùng, đám ca ca hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang mang theo Vân Giảo về nhà.

Dọc đường còn kiểm tra, xác định cô bé thật sự thương mới yên tâm.

“Các ca ca Vân Chiêu Đệ và các cô đang ức h.i.ế.p em?”

“Dương Oa T.ử thấy chạy đến báo cho bọn .”

Dương Oa T.ử là bạn nhỏ trong thôn chơi khá với Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa nhỏ.

“Gà con, vịt con và ngỗng con của cháu về ạ?”

“Không , bọn thấy.”

Cũng may đường về nhà, họ gặp Lão Đại mèo đang chật vật xua đuổi đám gia cầm.

Nó trong miệng còn ngậm con thỏ, còn đám gia cầm lời nó, cứ chạy tán loạn sang chỗ khác.

Khiến mèo mướp tức giận đến mức hận thể trực tiếp c.ắ.n xé đám .

nay từng chật vật như , ngay cả khi mấy đuổi cũng chật vật đến thế!

“Lão Đại.”

Giọng kinh ngạc vui mừng của Vân Giảo truyền đến, giọng như một tia sáng, lập tức chiếu sáng mèo mướp.

Ngay đó liền thấy Vân Giảo “mút mút mút”… Đám lông tơ lời chạy tán loạn lập tức như gặp , bay vọt về phía Vân Giảo.

Từng con vây quanh chân Vân Giảo, kêu “pi pi”.

Chúng nó còn ăn no, đói bụng .

Vân Giảo xổm xuống, từng con một xoa đầu chúng.

Mèo mướp tới, ném con thỏ rừng trong miệng xuống, đó là một trận kêu “meo meo” tục tĩu, vẻ mặt như thể đang mắng .

Vân Giảo: “… Không là đang mắng đó chứ?”

“Vất vả , vất vả .”

Cô bé gãi gãi cằm, xoa xoa đầu Lão Đại mèo, thật vất vả mới dỗ nó xuôi lông.

“Vân Chiêu Đệ và các cô cướp chính là con thỏ rừng ?”

Vân Giảo gật đầu.

“Các cô hổ, cái chắc chắn là Lão Đại mèo bắt .”

Năng lực của mèo mướp bọn họ rõ như ban ngày, mấy đứa Vân Chiêu Đệ còn bắt thỏ, mơ mà ăn .

Vân Tiểu Ngũ xách con thỏ: “Về nhà , chúng tìm chuyện, mấy đứa đó về nhà chắc chắn sẽ mách lớn.”

Cho dù nhà Vân Chiêu Đệ quan tâm chuyện cô đ.á.n.h, nhưng chắc chắn sẽ quan tâm con thỏ rừng .

Sau khi về nhà, họ lập tức chạy đến nhà mới bên tìm lớn, kể lể một tràng, còn thêm mắm thêm muối Vân Giảo đáng thương vô cùng.

 

 

Loading...