"Con cua to thế , đám trẻ trong thôn chắc chắn bao giờ thấy."
"Hắc hắc, đây là cua khổng lồ sống cạn đấy nhé."
Loài thật sự quá hiếm, họ tìm kiếm trong rừng dừa suốt buổi cũng chỉ bắt bấy nhiêu con.
Vân Thần Nam bảo: "Thôi, đến lúc về ."
Họ thám hiểm ba tiếng đồng hồ. Chuyến biển đảo thật sự quá gây nghiện, dọc đường họ bắt ít đồ : cá, cua, tôm, bạch tuộc và đủ loại ốc. Xô nhựa đầy ắp, ốc cho bao tải, cua dừa cũng nhốt riêng trong bao.
Vân Giảo xoa xoa cái bụng, bắt đầu thấy đói .
"Đi nhanh thôi, em ăn mì tôm quá."
Nghĩ đến hương vị của mì tôm, ai nấy đều nuốt nước miếng ừng ực, cảm thấy bụng càng cồn cào hơn. Lần , họ dự định ở đến chiều mới về nên mang theo cả đồ nấu nướng.
Mấy em náo nhiệt kéo về, còn tới nơi mà Vân Tiểu Ngũ oang oang gọi lớn:
"Ông nội, bà nội, cha ơi..."
"Tụi con về đây, xem tụi con bắt gì !"
Thẩm Vân Liên và nhóm lửa xong, thậm chí còn hấp sẵn một nồi hàu lớn. Bà nội Vân đon đả: "Mau đây chuẩn ăn cơm thôi các con."
Món chính là màn thầu nướng. Thịt hàu béo múp míp, chỉ cần chấm bát nước chấm pha sẵn cho miệng, cảm giác mềm ngọt lịm đầu lưỡi. Ba gói mì tôm mang theo cũng cho nồi nấu, thêm cả tôm cua bắt , thế là thành món mì hải sản phiên bản sang chảnh.
"Thơm quá mất..." Cả nhà ai nấy đều thèm thuồng.
Sau khi rửa sạch tay, mỗi cầm một cái bát, bệt bãi đá bắt đầu đ.á.n.h chén. Vân Tiểu Ngũ và mấy em hào hứng kể những gì tìm , thu hoạch quả thực phong phú.
"Giảo Giảo còn tìm một con trai to đùng nữa cơ." Vân Tiểu Ngũ khoa chân múa tay miêu tả, cái vòng tay nhóc vẽ to đến mức lớn trong nhà chẳng ai tin nổi.
Vân Thần Nam đính chính: "Không to như thằng Ngũ , nhưng cũng bằng cái chậu rửa mặt ở nhà đấy."
"Cái gì? Có con trai to thế thật á? Ở , cho xem với." Vương Mai tò mò vô cùng, cái đảo kiểu gì mà trai cũng lớn nhanh như thổi thế .
Ông nội Vân chợt nhớ điều gì đó: "Là xà cừ ?" Có thể lớn đến mức đó thì ông chỉ nghĩ đến xà cừ thôi.
Vân Thần Nam gật đầu: "Vâng, đúng là xà cừ ạ."
"Thế nó ?"
Vân Giảo xì xụp húp mì đáp: "Thả xuống biển ạ, Ba bảo đó là động vật cần bảo vệ nên bắt."
Vân Thần Nam giải thích thêm: "Nhà nghề chài lưới, con tìm hiểu qua về các loài sinh vật biển và cũng hỏi thầy giáo . Xà cừ vì lượng quá ít nên liệt danh sách bảo tồn, để chắc chắn thì con bảo các em thả về biển."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-203-bua-trua-tren-dao.html.]
Ông nội Vân gật đầu tán thành: "Làm thế là đúng, cẩn thận vẫn hơn."
"Xà cừ loài đó, vì thể tạo ngọc trai, vỏ thể đồ mỹ nghệ cao cấp cho giới thượng lưu nên đ.á.n.h bắt nhiều."
Vân Giảo hỏi: "Cũng giống như rùa đồi mồi hả ông?"
Ông nội Vân gật đầu: "Cũng tương tự , nên giờ mấy thứ đó hiếm lắm. Thả là đúng, kể cả các con thả thì ông cũng cho mang về . Mọi thứ đời đều cần sự cân bằng, những sinh vật đó tồn tại đều lý do của chúng. Nếu tiết chế mà đ.á.n.h bắt vô tội vạ, biển cả sẽ nổi giận đấy."
Nhân cơ hội , ông cụ Vân dạy bảo con cháu:
"Chúng thể vì kiếm tiền mà những việc trái đạo đức, tổn hại đến thiên nhiên. Các con thử nghĩ xem, nếu quản lý và ràng buộc, những con đồi mồi, xà cừ từ lớn đến nhỏ đều g.i.ế.c sạch, thì con cháu chúng sẽ chẳng bao giờ thấy chúng nữa. Những loài sống dựa chúng cũng sẽ ảnh hưởng, cá tôm biển chẳng sẽ ngày càng ít ?"
Nga
"Ngư dân chúng biển cả ban tặng miếng ăn, thì cũng bảo vệ biển. Đánh bắt cá cũng đừng nên tuyệt đường sống của chúng..."
Cả nhà đều chăm chú lắng . Ông cụ Vân tuy học hành nhiều nhưng là thấu tình đạt lý và giàu kinh nghiệm. là "trong nhà già như báu vật", tất nhiên là tùy , nhưng với ông bà nội Vân thì đúng là báu vật thật sự.
"Còn cua dừa nữa, ông nội ơi, tụi con tìm ba c.o.n c.ua dừa ." Vân Tiểu Ngũ và Vân Tiểu Thất phấn khích lôi cua dừa từ bao tải .
"Ông xem, c.o.n c.ua ăn dừa to , nó còn leo cây nữa cơ. Tụi con bắt năm con nhưng hai con nhỏ quá nên thả ."
Vân Giảo gật đầu: "Ông nội ơi, tụi con ngoan ?"
Bà nội Vân hì hì xoa đầu cô bé: "Ngoan, ngoan lắm, Giảo Giảo nhà là ngoan nhất."
Ông nội Vân mấy c.o.n c.ua dừa cũng ngạc nhiên: "Cua dừa ? Thứ giờ cũng hiếm lắm đấy."
Vân Lâm Hà : "Món hồi em ăn , nhưng rừng dừa gần thôn mấy năm nay chẳng thấy bóng dáng con nào nữa."
"U u u..."
Đang lúc vui vẻ thì Vân Giảo thấy tiếng gọi của cá mập voi.
"Bạn cá mập voi đến !" Cô bé bật dậy.
Những khác cũng tò mò lên theo Vân Giảo xem. Trừ Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà, những còn mới chỉ kể chứ tận mắt thấy bao giờ.
"Oa!!!"
Kinh ngạc, ngoài kinh ngạc thì chẳng còn từ nào diễn tả nổi. Con cá mập voi thật sự quá và to lớn.
Vân Tiểu Ngũ phấn khích đến mức nhảy ngay xuống biển: "Đó là bạn cá mập voi mà em hả? To khiếp thật, to thế mà nó chỉ ăn cá nhỏ tôm nhỏ thôi á?"