Có đàn cá voi sát thủ ở đó, lớn cũng quá lo lắng cho sự an của đám trẻ. Vân Giảo chỉ thấy tiếc là các thể thở nước, nên cô bé thể dẫn họ xuống khám phá đáy biển . Bản cô bé cũng thể lặn xuống một , vì nếu cô bé lặn xuống, đàn cá voi sát thủ chắc chắn sẽ bám theo, mà các thì chịu nổi áp suất nước sâu. Thế nên cả đám chỉ thể nô đùa mặt nước.
Mãi đến chiều muộn, đến lúc về nhà. Sau khi cho các bạn cá ăn nốt chỗ hàu còn , ông nội Vân và cũng vuốt ve đầu những chú cá voi sát thủ to lớn.
"Về thôi nào, trời còn sớm nữa ."
Ngày hôm nay ai nấy đều vô cùng sảng khoái. Ba con thuyền gỗ, với sự hộ tống của đàn cá voi sát thủ, lướt ánh hoàng hôn rực rỡ hướng về thôn Bạch Long. Khi gần đến bến cảng, đàn cá voi sát thủ mới lưu luyến rời .
Vừa bước lên thuyền lớn, Vân Tiểu Ngũ và mấy em ríu rít đòi theo biển. Vân Lâm Hải lườm một cái: "Mơ hão gì đấy, gì chuyện ngày nào cũng chơi, việc thì hít khí trời mà sống ? Với các con cũng sắp đến ngày học đấy."
Nghe đến chuyện học, đám nhỏ lập tức xìu như bánh đa nhúng nước.
Khi ba con thuyền gỗ cập bến, họ nhạy cảm nhận xung quanh dường như... đều đang chằm chằm . Một quen tiến hỏi: "Ông Mộc đấy , hôm nay thu hoạch thế nào?"
Ông nội Vân đáp: "Cũng thường thôi, chúng chỉ vớt ít hàu mang về." Vài bao tải hàu lớn đang thuyền.
Nhìn đống hàu đó, xung quanh đều lộ ánh mắt đầy vẻ thương hại.
"Không lưới con cá nào ?"
Ông nội Vân thật thà: "À, ..." Hôm nay họ quăng lưới .
Vừa dứt lời, ánh mắt thương hại của càng thêm rõ rệt.
"Không thể nào." Vân Đại Phú đang c.ắ.n hạt dưa tới, chẳng những cảm thông mà còn nỗi đau của khác.
"Nghĩa là cả nhà các kéo biển cả ngày trời, ba con thuyền mà chỉ thu hoạch mấy con hàu rẻ tiền thôi ?"
"Tưởng nhà các vận may lắm, xem cũng chỉ đến thế thôi, còn chẳng bằng một nữa."
Qua những lời bàn tán, Vân Lâm Hải và mới hiểu sự tình. Hóa vì chuyện mất tiền hôm qua, cộng thêm việc hôm nay cả nhà cùng biển, dân làng cứ ngỡ họ vì tiếc của nên mới dốc lực đ.á.n.h cá kiếm tiền bù . Ai ngờ cả nhà ba thuyền mà thu hoạch chẳng đáng bao nhiêu, hàu thì đáng mấy đồng bạc .
Cả nhà họ Vân: "..." là trí tưởng tượng phong phú thật.
"Cũng hẳn chỉ hàu ." Vả hàu họ cũng định bán.
A Vượng bước tới: "Chú Ba, đừng lo, biển thì lúc lúc mất là chuyện thường, thì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-205-tro-ve-thon.html.]
"A Vượng , bên cháu thu mua cua dừa ?"
Họ bắt ba c.o.n c.ua dừa, định giữ con to nhất để nhà ăn, còn hai con thì bán.
"Cua dừa?! Mọi tìm cua dừa ?"
Vân Lâm Hà gật đầu, xuống thuyền xách hai c.o.n c.ua dừa lên: "Nhìn xem, con to đấy chứ, giờ giá bao nhiêu một cân?"
A Vượng hai c.o.n c.ua dừa mà mắt sáng rực, món lâu lắm mới thấy . "Thứ cháu cũng lâu gặp nên khó định giá chính xác, nhưng cháu đoán tiệm cơm Đại Vận chắc chắn sẽ thu mua đấy."
Thế là lên tiệm cơm Đại Vận ? Anh em Vân Lâm Hải .
"Hay là một chuyến , chúng cho bao tải buộc kín là , với chẳng còn định mua bóng rổ cho mấy bạn cá voi sát thủ ?"
Hôm qua vì chuyện mất tiền nên họ cũng chẳng còn tâm trí mà mua bóng rổ.
"Được, một chuyến nữa. Lần cẩn thận hơn."
" , ở đây còn ít đồ biển nữa, cháu xem trả bao nhiêu."
Đó là những thứ Vân Giảo và các tìm khi dạo đảo: cá, tôm, cua, bạch tuộc... tuy lượng nhiều nhưng hàng chất lượng. Ví dụ như ba con hải sâm, một con cá mú đỏ, và một xô nhỏ tôm he.
A Vượng đống hải sản, tuy nhiều nhưng cũng hơn khối . Hai c.o.n c.ua dừa chắc chắn sẽ bán giá. Chỗ hải sản lẻ tẻ đó cũng bán hơn 80 đồng. tiền so với con cá ngừ hôm qua thì đúng là một trời một vực.
"Chỗ hàu thật sự bán ?" A Vượng thầm thắc mắc, nhớ lầm thì họ cũng mang về một đống hàu bán, hôm nay nhiều thế , định ăn hàu trừ bữa chắc?
Nga
"Không bán, chỗ để nhà phơi khô, gửi cho bên ngoại của hai đứa con dâu một ít."
Nghe , A Vượng hỏi thêm gì nữa. Trong đám xem, vài phụ nữ lộ vẻ hâm mộ. Nhà ông cụ Vân tuy đông nhưng nổi tiếng là hòa thuận. Mấy cô con dâu trong thôn đều ao ước chồng, bố chồng tâm lý như nhà , chồng yêu thương, con cái thì đề huề.
Trong khi đó, những bà chồng cũng hâm mộ bà nội Vân hai cô con dâu hiền thảo, sinh nhiều cháu trai, thêm thông gia hai bên đều bụng, năm nào cũng gửi thêm lương thực sang giúp đỡ. Thực , mối quan hệ nào cũng cần vun vén. Nếu bất kỳ bên nào cũng chỉ tính toán chi li, ích kỷ thì sự ấm êm như thế.
Sau khi bê hàu về nhà, Vân Thần Nam trả thuyền, Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà lên trấn bán cua dừa, còn bà nội Vân và bắt đầu chuẩn bữa tối.