Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 207: Món quà từ phương xa

Cập nhật lúc: 2026-03-07 05:16:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Hoa là con của chú A Vượng, lớn hơn Vân Giảo hai tuổi. Vì hai nhà quan hệ nên hai đứa nhỏ cũng thiết. Vân Giảo tới, Mèo Đại Ca vươn vai một cái, dùng cây bàn mài móng cào sột soạt một hồi nhanh thoăn thoắt leo lên cành cây khểnh.

Ngoài Tiểu Hoa còn mấy bé gái khác nữa.

"Giảo Giảo, hôm nay chỉ Chín cùng bạn thôi ?"

Vân Giảo gật đầu: "Các khác giúp bà ngoại thu hoạch lúa ."

"Vân Giảo ơi, cái kẹp tóc đầu bạn quá mất." Một cô bé Vân Giảo với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Vân Giảo chỉ kẹp tóc mà quần áo cũng xinh xắn, còn lấy một mụn vá nào. Cô bé khẽ lắc đầu những chiếc chuông nhỏ kêu lanh lảnh: "Cái cho đấy, cho nhiều kẹp tóc lắm."

Đám trẻ càng thêm hâm mộ, ước gì cũng một khéo tay và chiều chuộng em gái như thế. Hiện giờ nắng gắt, phần lớn các bé gái đây đều mang theo liềm để cắt cỏ cho gia súc hoặc nhặt củi, chỉ tranh thủ lúc nghỉ gốc đa một lát.

Vân Giảo hào phóng mang đồ chơi cho các bạn chơi cùng. Trừ những món cô bé cực kỳ yêu thích thì những thứ khác cô bé hề keo kiệt, miễn là các bạn tranh giành và giữ gìn đồ chơi sạch sẽ, nếu cô bé sẽ giận và cho chơi nữa.

"Con b.úp bê gỗ còn cả quần áo nữa ."

"Đáng yêu quá ."

Những con thú gỗ nhỏ chỉ lớn hơn lòng bàn tay một chút, Vân Thần Bắc tô điểm bằng nhiều màu sắc khác . Anh còn dùng những mẩu vải vụn ở nhà hoặc xin ở chỗ sư phụ để may những bộ váy áo nhỏ xíu cho chúng. Đám con gái thích nhất là trò quần áo cho b.úp bê, thậm chí chúng còn dùng lá cây hoặc túi nilon để chế thêm váy mới. Cả đám cứ thế chơi ngoan ngoãn suốt một buổi.

"Giảo Giảo ơi, của bạn còn con b.úp bê nào như thế ? Anh bán ?" Tiểu Hoa ghé sát tai Vân Giảo hỏi nhỏ. Cô bé thích mấy con b.úp bê gỗ quá , nếu một con, cô bé sẽ tha hồ may đủ loại quần áo cho nó.

Vân Giảo đáp: "Để đợi Tư về hỏi giúp bạn nhé."

Anh Tư hình như đang hợp tác với Ba để bán mấy thứ , nhưng bán ở trấn mà là Ba mang đến trường bán cho bạn học, kiểu kinh doanh nhỏ lẻ thôi.

Vân Giảo cùng Chín chơi đùa trong thôn suốt ba ngày. Hai đứa nhỏ thỉnh thoảng giúp bà nội nhặt rau, hoặc dắt đàn gà vịt ngỗng cùng Mèo Đại Ca dạo khắp thôn, chơi cùng các bạn và hóng chuyện của lớn. Cuộc sống trôi qua thật êm đềm và thong thả.

Ba ngày , cha và các trở về với làn da nắng thiêu cháy đen nhẻm. Nhà họ Vân trở nên náo nhiệt.

"Em gái ơi, may mà em đấy, , da bong từng mảng luôn." Vân Tiểu Ngũ than vãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-207-mon-qua-tu-phuong-xa.html.]

Cái nắng mùa gặt thật sự quá độc, mà đám Vân Tiểu Ngũ thích đội mũ che nắng, lúc nóng quá còn cởi phăng cả áo , kết quả là da lưng cháy nắng bong từng lớp mỏng dính. Có chỗ bong , chỗ nên trông nhóc cứ loang lổ như mặc áo mụn vá, chỗ thì đỏ ửng, chỗ thì đen sạm. Không chỉ Tiểu Ngũ mà những khác cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, ai che chắn kỹ thì cũng cháy nắng ở cánh tay và mặt.

Vân Giảo thương thấy may mắn, đúng là sáng suốt khi theo!

Bà nội Vân xót xa mắng: "Cái thằng , cởi áo hả con! Phơi cho nông nỗi thì đau ."

Vân Tiểu Ngũ ấm ức: "Nóng quá mà bà, với mồ hôi ngứa ngáy chịu nổi."

Bà nội tuy mắng mỏ nhưng vẫn thương cháu. Bà lục lọi trong ngăn kéo lấy mấy viên t.h.u.ố.c giảm đau Analgin, nghiền nát thành bột pha với nước, gọi đám cháu bôi lên những chỗ da cháy nắng, đó còn dùng rượu t.h.u.ố.c xoa bóp một lượt. Rượu t.h.u.ố.c ngấm những chỗ da bong tróc chúng nóng rát, tuy đau lắm nhưng cảm giác bứt rứt khó chịu vô cùng.

"Có ai ở nhà ? Đây nhà bé Vân Giảo ạ?"

Trong lúc đám trẻ đang nhốn nháo vì bà nội "hành hạ" bằng rượu t.h.u.ố.c thì bên ngoài tiếng đập cửa gọi tên Vân Giảo. Cô bé và Vân Tiểu Cửu cùng chạy mở cửa. Đứng bên ngoài là chú đưa thư.

Nga

"Chào chú đưa thư ạ!" Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn chào hỏi.

Chú đưa thư đầu đến đây, lập tức vẻ đáng yêu của hai đứa trẻ cho ngẩn ngơ. "Chào hai cháu... Ai là Vân Giảo nhỉ? Đây nhà cháu ?"

Vân Giảo giơ bàn tay nhỏ xíu lên: "Cháu ạ, cháu là Vân Giảo đây."

Sau khi chú đưa thư , Vân Giảo ôm một cái bưu kiện to đùng chạy nhà.

"Anh Năm ơi, Phó Minh Dụ gửi đồ cho em , một bao to lắm luôn!"

Nghe thấy là quà của Phó Minh Dụ, cả nhà đều tò mò vây xem. Mở bưu kiện , bên trong là một cuốn album ảnh đóng gói cẩn thận, một lá thư, vài hộp đồ hộp và một hộp sữa bột.

"Album ảnh !"

"Đẹp quá, trông như một cuốn sách ."

Cuốn album bìa bằng da bò mang phong cách cổ điển, mở trang đầu tiên , tấm ảnh Vân Giảo đang cưỡi lưng cá mập voi, rạng rỡ hiện ngay mắt .

 

 

Loading...