“Oa… Là Giảo Giảo và Kình Sa.”
“Phía là Phó Minh Dụ, Giảo Giảo và Kình Sa.”
Chuyện xem ảnh chụp, nhà họ Vân thật sự trăm xem chán.
Những bức ảnh Vương Dịch đưa tới đây đến giờ họ vẫn thường xuyên lấy ngắm nghía.
Trong album Phó Minh Dụ gửi tới cũng ít ảnh, Vân Giảo cùng các trai, cũng những khác trong nhà họ Vân.
Tuy nhiên, nhiều nhất vẫn là ảnh của Vân Giảo, đặc biệt là những bức chụp nàng biển tương tác với các sinh vật biển.
“Phía còn chút chỗ trống, thể lấy những bức ảnh trong nhà bỏ .”
Vân Lâm Hà sờ sờ album, thích thôi.
“Cái album thật, chờ cuốn đầy , nhà mua một quyển nữa.”
“Ai da, Tiểu Phó thật đúng là tâm.”
Vân Giảo xem xong ảnh chụp thì mở thư , hai trang giấy kín mít chữ.
Đây là chữ của Phó Minh Dụ.
Vân Giảo một lúc, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó.
Không hiểu gì cả, nàng chỉ là một tiểu ngư ngư thất học QAQ
mà nàng còn nhỏ như , thất học thì chứ!
Nga
Vân Giảo lý lẽ rành mạch xoa xoa eo, đó đưa thư cho Tam ca, công tác văn hóa trong nhà.
“Tam ca, mau một chút.”
Vân Thần Nam tìm một cái ghế xuống, Vân Giảo liền bò đùi , nghiêm túc thư.
Giọng Vân Thần Nam trong trẻo, ôn hòa như những khác, nhanh chậm, êm tai.
Trong thư, Phó Minh Dụ chủ yếu kể về việc theo ông nội lên phía Bắc, gặp một chuyện tàu hỏa, đến quân khu thấy một vài điều.
Toàn là những chuyện vụn vặt, cuối cùng hỏi thăm Vân Giảo khỏe , còn nhớ , và dặn dò địa chỉ hiện tại của , bảo Vân Giảo và thư hồi âm.
Trong phong bì thậm chí còn mấy con tem.
Chuẩn thật chu đáo và săn sóc.
Vân Thần Nam bật : “Không ngờ Phó Minh Dụ bản thích chuyện, thư lải nhải thật.”
Vân Giảo gật đầu.
“Anh bảo em hồi âm, nhưng em chữ.”
Vân Thần Nam xoa đầu nàng: “Muốn gì thì với ca ca, ca ca giúp em .”
Vân Giảo gật đầu: “Dạ.”
Vân Thần Nam: “ chính em cũng học chữ, thể lớn lên vẫn là thất học . Anh cả, hai sắp lính , em chắc chắn cũng thư cho họ đúng , chẳng lẽ lúc đó cũng nhờ khác hộ ?”
Vân Giảo khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, rối rắm vài giây gật đầu.
“Em .”
“ em bây giờ còn nhỏ, vội, từ từ thôi.”
Bắt nàng, một tiểu ngư, học cái thứ chữ phức tạp của loài , thật sự là quá khó xử nàng.
Vân Giảo thiên phú ngôn ngữ , đây là bẩm sinh, cho nên học chuyện vẫn tương đối đơn giản.
học chữ và chữ, thì thật sự khó.
Tuy nhiên, nàng vẫn tự thư cho các ca ca.
Vân Giảo tự cổ vũ một chút, đó tiếp tục chơi.
Không vội, vội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-208.html.]
“Đồ hộp, hắc hắc, Phó Minh Dụ gửi tới thật nhiều đồ hộp.”
“Còn dương mai nữa chứ.”
“Sữa bột nhà còn ăn hết , gửi tới một vại nữa.”
“Cái đó là sữa bột chuyên dùng cho trẻ con, Tiểu Phó gửi cho Giảo Giảo đó.”
Người nhà họ Vân cảm thấy Phó Minh Dụ đứa trẻ thật thà quá, gửi tới nhiều đồ như .
“Ai, chúng cũng chuẩn vài thứ gửi cho đứa trẻ đó .”
“ gửi gì bây giờ? Chỗ chúng chỉ hải sản thôi.”
Vân Giảo đảo mắt, tìm Tứ ca ca.
“Tứ ca ca, điêu một cái Phó Minh Dụ , điêu một cái Giảo Giảo tặng cho .”
Vân Tiểu Ngũ bỗng nhiên xông tới: “Em cũng , em cũng , điêu một cái em nữa.”
Vân Thần Bắc: …………
Tay sắp phế .
Gửi đồ hồi đáp cho Phó Minh Dụ cũng vội vàng lúc .
Nhà họ Vân còn một việc khác cần lo.
Vân Thần Đông và Vân Thần Tây sắp rời .
Tham gia quân ngũ là một việc vô cùng vinh quang.
Gia đình họ vốn kín tiếng, hiện tại cũng tuyên truyền rộng rãi chuyện hai sắp lính.
khi ngày rời đến gần, họ chuẩn đồ đạc cho hai đứa nhỏ, khác hỏi thì tự nhiên .
Sau đó nhanh, cả thôn đều em Vân Thần Đông và Vân Thần Tây đều tuyển chọn, sắp lính!
Lần , đến nhà họ Vân đông đến nỗi đạp vỡ ngưỡng cửa.
“ , hai em tinh thần, đúng là chất lính!”
“Sao thành ông , ông .”
“Ai da, nhà các ông giấu kín thật đấy, giờ mới chứ.”
Vân Lâm Hải gãi gãi đầu: “Thì cũng thể thấy ai cũng la làng là hai đứa con nhà sắp lính .”
Thế thì ngại c.h.ế.t, cứ như thể khoe khoang lắm .
“Thế thể, đây là chuyện vinh quang đến thế, thật, cả nhà các ông cứ lầm lì quá.”
Vân Thần Đông và Vân Thần Tây trong thôn vây quanh, giống như những cô gái Đại Hoa vây xem.
Biểu cảm mặt hai đều sắp cứng .
Kỳ lạ nhất là, tại hiện trường còn cả mai.
“Tuổi các cháu cũng nên lập gia đình , cháu gái nhà thím sinh xinh lắm, cần mẫn, các cháu khi nào xem mặt .”
“Thần Đông , cháu cũng là do thím lớn lên, chúng đều hiểu rõ gốc rễ, thím một đứa cháu ngoại…”
Vân Thần Đông & Vân Thần Tây: …………
Cứu với, cứu với!
Họ ngừng dùng ánh mắt cầu cứu.
Vân Giảo chen , cứu các , nhưng đành chịu thua, nhanh chạy thoát.
Nàng vô cùng dũng cảm che chắn mặt các ca ca, Đại ca ca ôm lên.