Vân Thần Nam những sợi tóc bạc lấm tấm đầu cô giáo, cũng chút cảm khái.
“Dương lão sư, cháu đưa các em cháu đến đăng ký ạ.”
Anh đẩy Vân Tiểu Ngũ và Vân Tiểu Lục đây: “Đây là Tiểu Ngũ, Tiểu Lục nhà cháu, lượt tên là Vân Thần Tần và Vân Thần Thư, hai đứa nó lẽ cứng đầu một chút, phiền cô giáo chiếu cố ạ.”
“Tốt … Tình hình của hai đứa nó đây thế nào?”
Nga
Sau một hồi hỏi han, vì đây trong nhà nghèo, hai đứa trẻ đều từng học, việc học của chúng đều do mấy trai trong nhà dạy, cô giáo cũng ngạc nhiên.
Tình huống gia đình như nhiều, hiện tại giáo d.ụ.c dần dần phổ cập, những đứa trẻ từng học đều đến trường.
Điều cũng dẫn đến một đứa trẻ lớn tuổi hơn vì theo kịp tiến độ học tập nên đều học chung với những đứa trẻ lớp mẫu giáo hoặc lớp một, chiều cao học sinh thì vô cùng lộn xộn, đứa cao đứa lùn.
Hai đứa thì còn đỡ, mười tuổi, bình thường là học lớp ba, lớp bốn, ở lớp hai thì chiều cao của hai đứa chúng nó cũng thuộc loại tương đối cao, nhưng vẫn .
Kiểm tra đơn giản vài câu, xác định hai đứa học chương trình lớp hai, liền đăng ký cho hai đứa nhỏ.
Dương lão sư đẩy đẩy kính mũi, về phía những đứa trẻ khác phía Vân Thần Nam.
Trong đó duy nhất một cô bé trắng trẻo, non mềm, đặc biệt xinh , cô giáo nhịn thêm vài .
Vân Thần Nam phát hiện, liền nắm tay nhỏ của Vân Giảo giới thiệu cho cô giáo.
“Dương lão sư, đây là em gái út nhà cháu, năm nay ba tuổi, đợi thêm hai năm nữa mới cho cháu học.”
Trước mặt ngoài, Vân Giảo luôn vô cùng ngoan ngoãn.
“Dương lão sư hảo.”
Nàng ngoan ngoãn chào hỏi Dương lão sư.
Dương lão sư “ai” một tiếng, sờ sờ , thật đúng là sờ một viên kẹo, vẫn là kẹo xí , đó đưa cho Vân Giảo.
“Nhà các cháu còn nhiều con lắm ha.”
Theo lời giới thiệu của Vân Thần Nam , đăng ký ở chỗ là Tiểu Ngũ và Tiểu Lục, những đứa nhỏ hơn còn ba đứa con trai nữa, cộng thêm một đứa con gái thì chẳng là 10 đứa trẻ .
Tê… Trách trong nhà đều nghèo đến nỗi những đứa trẻ khác học.
“Cảm ơn Dương lão sư.”
Nhận lấy kẹo, Vân Giảo ngoan ngoãn lời cảm ơn.
Vân Thần Nam cùng Dương lão sư hàn huyên vài câu xong, liền dẫn theo mấy đứa em trai và em gái cùng rời .
Tiếp tục đến chỗ tiếp theo.
Thủ tục nhập học của mấy đều thuận lợi.
Ngày hôm họ liền học.
Ngày , mặc quần áo mới, đeo cặp sách mới, Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa nhỏ khác tinh thần sáng láng như những cây bạch dương nhỏ, tự tin bước lên con đường đến trường.
Thời gian học của trường là 8 giờ, họ từ trong nhà bộ đến trường nếu nhanh thì mất hơn mười phút.
Sáng sớm, tiếng loa quen thuộc của trường học liền vang lên, thỉnh thoảng còn phát một vài bài hát.
Họ 7 giờ rưỡi thức dậy, thời gian đối với họ mà còn , ngày thường biển bắt hải sản cũng dậy sớm.
Thu dọn xong ăn bữa sáng, Vân bà nội phụ trách đưa mấy đứa cháu trai trong nhà học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-211.html.]
Vân Giảo cũng , cho nên cũng theo.
“Giảo Giảo, chúng trường học đ.á.n.h hạ một mảnh giang sơn, chờ em học, chắc chắn một ai dám bắt nạt em.”
Vân bà nội nắm tay Vân Giảo vỗ đầu Vân Tiểu Ngũ.
“Nói gì mê sảng , ở trường học cũng đ.á.n.h .”
Vân Tiểu Ngũ ồn ào: “Con đ.á.n.h , con là dùng mị lực của chinh phục một đám tiểu .”
Bị Vân bà nội trừng mắt, bé miễn cưỡng thành thật .
Đi cổng trường, Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa nhỏ khác ôm ôm Vân Giảo.
“Chờ các ca ca tan học về tìm em chơi nhé.”
Vân Giảo gật đầu: “Các ca ca sớm về nhé.”
“Được …”
Vân Tiểu Ngũ kiêu ngạo thật sự, phóng mắt , một ai bằng em gái .
Hắc, còn thấy mấy chằm chằm em gái , cướp em gái thành? Không cửa !
“Giảo Giảo, bà nội, hai mau về , đường chú ý an nhé.”
Vân Giảo cùng các ca ca vẫy tay cáo biệt, cùng Vân bà nội cùng trở về.
Trên đường thiếu mấy ríu rít, còn thấy quạnh quẽ.
Đặc biệt là về đến nhà , càng quạnh quẽ hơn.
Mới ở một lúc chút nhớ các ca ca .
“Bà nội, con tìm và thím.”
Vân Giảo cùng Vân bà nội chào một tiếng, mang theo đám gà con, vịt con và ngỗng con đang trong kỳ lông xí, nàng cũng bờ biển, mà là nhà Lưu a bà.
“Lưu a bà, cháu đến tìm Đại Bạch chúng nó chơi.”
Nàng gõ cửa gọi bên trong, thấy tiếng nàng, trong phòng ẩn ẩn truyền đến tiếng ch.ó sủa.
Tiếp theo tiếng động càng ngày càng gần, nhanh con trai Lưu a bà đến mở cửa.
“Là Giảo Giảo , .”
Vân Giảo lắc đầu: “Chú Xuyên , cháu mang Bánh Bao và Bánh Trôi ngoài chơi.”
Bánh Bao và Bánh Trôi, chính là tên của hai chú ch.ó con béo ú.
Giờ phút hai chú ch.ó con béo ú vẫy vẫy đuôi, “ngao ô ngao ô” kêu cố gắng vượt qua ngưỡng cửa chạy về phía Vân Giảo.
ngưỡng cửa quá thấp, thử vài cũng thành công còn tự lật ngửa, lộ cái bụng nhỏ béo ú, là vuốt ve ngay.
“Được, mang .” Vân Xuyên vô cùng sảng khoái đồng ý.
Mấy con ch.ó vốn dĩ là tặng cho nhà họ.
Mắt Vân Giảo cong cong nở nụ , cùng Vân Xuyên lời cảm ơn xong, tay nhỏ xách theo hai chú ch.ó con béo ú vượt qua ngưỡng cửa thả xuống đất, đó chúng nó nhiệt tình lao về phía nàng.