Nhìn cha ăn khép nép dò hỏi, trong lòng chút thoải mái.
Nếu là, nếu là họ vẫn học, thì, thì vẫn học .
“Nghe đây, tình huống của cháu tìm bác sĩ Lương chuyên khoa thần kinh, chúng mau tìm ông .”
Bệnh viện đông , họ xếp hàng đợi một lúc mới đến lượt.
Bác sĩ Lương xong tình huống của Vân Thần Bắc, một hồi kiểm tra liền với họ.
“Hẳn là do cú ngã đầu năm chín tuổi gây , đây là chứng mù mặt hình thành do hậu thiên, bệnh trạng theo y thuật hiện tại mà là trị khỏi , chỉ thể từ từ huấn luyện cháu nhận …”
Chỉ " trị khỏi ", Vương Mai cảm thấy mắt tối sầm, cả đều lảo đảo.
Vân Thần Bắc và Vân Lâm Hà đồng thời đưa tay đỡ nàng.
Từ bệnh viện , tuy kê t.h.u.ố.c, nhưng tâm trạng đều suy sụp và nặng nề.
Vương Mai càng “ô ô” lên: “Đều tại chúng , chú ý để con ngã.”
Vân Thần Bắc chút bối rối, ôm Vương Mai, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng an ủi.
“Mẹ, con .”
“Chỉ là nhận rõ thôi, nhưng thể con vẫn khỏe mạnh, hơn nữa con theo sư phụ học nghề mộc và điêu khắc, còn thể dựa tay nghề mà kiếm sống, thể kiếm tiền nuôi cũng thể nuôi cha, kỳ thật… hơn nhiều .”
Anh thật sự để bụng chuyện mù mặt.
“Con thể nhận rõ trong nhà, .”
Nếu ngay cả trong nhà cũng nhận rõ, thì đó mới thật sự tệ hại.
Được an ủi, Vương Mai cảm thấy khá hơn nhiều.
Trong lòng nàng dễ chịu.
Rõ ràng bệnh là con trai, còn để nó an ủi.
“Con ở trường học bắt nạt ?”
Nàng nắm tay con trai hỏi: “Những đó cũng vì con chào hỏi họ mà bắt nạt con ?”
Ánh mắt Vân Thần Bắc mơ hồ một chút: “Không, .”
“Còn !”
Vương Mai giọng lớn vài phần, cực kỳ giống gà mái bảo vệ con: “Con dối là lắp, ánh mắt loạn xạ.”
Nga
Vân Thần Bắc: …………
“Đều ai, dẫn tìm họ, nào đây, uổng công họ còn học sách, thể bắt nạt bạn học chứ!”
Vân Lâm Hà cũng trầm mặt: “Nói , rốt cuộc là .”
Vân Thần Bắc sờ sờ mũi nhỏ giọng : “Cũng trách họ, là con với họ tình huống của , họ , ngày thường chào hỏi con nhận rõ , họ liền cho rằng con tính cách quái gở quá kiêu ngạo.”
Còn những lời khó thì với họ.
Lại còn những nhóm nhỏ xa lánh cô lập , kỳ thật vui khi một .
“Vậy chuyện con ?”
Vân Thần Bắc lắc đầu: “Con với .”
“Con… Con con cái gì đây!”
Trên đường trở về, khí chút nặng nề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-216.html.]
Chỉ đến gần thôn, Vân Lâm Hà bỗng nhiên : “Nếu học, thì nữa.”
Vân Thần Bắc cha, trong mắt mang theo một chút kinh hỉ.
“Cha, cha đồng ý ạ?”
Vân Lâm Hà thở dài: “Tình huống của con như , ngay cả bạn học trong lớp còn nhận rõ, ngoài việc thể nhận rõ ? Đừng đến lúc đó đắc tội lãnh đạo khó dễ!”
“Con thiên phú về nghề mộc, nếu con học cái thì cứ .”
“Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng trạng nguyên, cha cũng mong con nghề mộc mà thật sự Trạng Nguyên, cái bản lĩnh nuôi gia đình, để c.h.ế.t đói là .”
Cho con cái học, cũng là con cái thể công việc , thể kiếm tiền nuôi sống bản .
Học nghề cũng là đạo lý tương tự.
Khóe miệng Vân Thần Bắc nhếch lên, giờ phút trong mắt phảng phất ánh sáng.
“Tốt, con sẽ cố gắng học tập!”
Anh cũng nghĩ tới, cha dễ dàng đồng ý như .
Về đến nhà, Vân bà nội, Vân ông nội chờ sẵn.
“Thế nào? Có trị ?”
Vân Lâm Hà và Vương Mai hai ủ rũ cụp tai: “Hắn năm chín tuổi từ cây ngã xuống ? Bác sĩ ngã đầu, cái gì mà mù mặt hậu thiên, thứ trị khỏi .”
Vân bà nội cũng cảm thấy mắt tối sầm.
“Mẹ!”
“Bà nội!”
Cả nhà đều vây quanh.
“Cái … Cái nhưng bây giờ đây.”
Vân bà nội kéo tay Vân Thần Bắc .
Vân Thần Bắc áy náy bối rối.
Vân Lâm Hà nặn một nụ : “Mẹ, cũng đừng lo lắng, ít nhất Thần Bắc vẫn khỏe mạnh, theo lão Mộc học nghề mộc chắc chắn thể nuôi sống bản .”
Vân bà nội xoa xoa nước mắt: “… Sau Thần Bắc tìm vợ đây, vợ cưới cửa mà còn nhận rõ vợ thì chỉnh?”
Mọi : …………
Vân Thần Bắc cả đỏ bừng, … Sao đến chuyện chứ!
Vương Mai vỗ đùi: “ ha, còn nghĩ đến chuyện đó, con cái … Sau ngay cả vợ còn nhận rõ thì chỉnh?”
Vân Thần Bắc cả nhà đến mặt đỏ tai hồng, cúi đầu căn bản dám .
“Con… Con còn nhỏ.”
“Nhỏ cái rắm gì, đều 16 tuổi , nhiều tuổi đều đang xem mắt chuyện yêu đương.”
Cuối cùng Vân Thần Bắc tìm cớ rời , gần như là chạy trối c.h.ế.t.
Cái khúc nhạc đệm tan chút khí nặng nề.
Vân bà nội dặn dò: “Nếu Tứ thằng nhóc cùng lão Mộc học thợ mộc, thì chuẩn chút đồ vật để đưa cho lão Mộc, lão Mộc nghiêm túc dạy nó, chúng cũng cảm ơn thật .”