Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 225: Đại chiến cá kiếm

Cập nhật lúc: 2026-03-07 05:16:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mèo đại ca tự nhảy phắt lên thuyền, chễm chệ ở mũi thuyền ngắm biển. Sau một thời gian huấn luyện, nó – một con mèo bao giờ chịu khuất phục – cuối cùng khắc phục nỗi sợ nước và học cách bơi! Dù là học theo tư thế bơi ch.ó của mấy chú cún.

Thuyền nhổ neo, Vân Lâm Hải thở dài thườn thượt. Con thuyền gỗ nhỏ bé của nhà họ gánh vác quá nhiều thứ . Chuyến khơi hôm nay thành phần đúng là quá phức tạp. Có nhà ai biển mà mang theo cả hai con ch.ó con và một con mèo cơ chứ!

kỳ quặc, nhưng hai ch.ó một mèo lên thuyền tuy tò mò ngó xung quanh nhưng cũng ý định nhảy xuống biển. Vân Giảo ở thuyền mèo ch.ó để vuốt ve, cảm thấy vô cùng sảng khoái. Cô bé lấy cá khô . Lần mồi câu là thịt hàu khô.

Hai con ch.ó và một con mèo sán gần, Vân Giảo dùng d.a.o nhỏ cắt cho chúng ăn. Cô bé móc một miếng hàu khô lớn lưỡi câu tùy tay ném một cái. Mồi câu bay xa, Vân Giảo xuống định lấy cái bánh bao nhỏ trong túi ăn thì đột nhiên, một lực kéo cực mạnh truyền đến từ cần câu. Lực kéo mạnh đến mức suýt chút nữa hất văng cô bé ngoài.

Vân Giảo: “!!!”

Không chứ, nhanh thế c.ắ.n câu ? Con cá ngốc nghếch nào cà! Vân Giảo nỗ lực giữ c.h.ặ.t cần câu, cả con thuyền cũng lực kéo đó cho chao đảo một đoạn.

“Mẹ kiếp!”

Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà phản ứng nhanh nhạy, bám c.h.ặ.t mạn thuyền để giữ thăng bằng. Thẩm Khoan Dung và Thẩm Tu Viễn kịp chuẩn , ngã nhào xuống boong thuyền, lăn mấy vòng đến mức đầu váng mắt hoa. Thẩm Tu Viễn suýt chút nữa thì lăn khỏi thuyền, may mà Vân Lâm Hải nhanh tay tóm .

“Giảo Giảo, chuyện gì thế?”

Cần câu trong tay Vân Giảo cong thành một hình cung cực kỳ khoa trương, dây câu trong máy câu ngừng kéo tuột ngoài, tiếng gió rít "vù vù" vang lên giữa trung theo tốc độ kéo của dây câu. Vân Giảo lúc miệng vẫn còn ngậm cái bánh bao nhỏ kịp ăn, cô bé bật dậy, giữ c.h.ặ.t cần câu bắt đầu cuộc đọ sức với con cá lớn.

Nếu chỉ xét về sức mạnh, cô bé cảm thấy chắc chắn thể kéo con cá đó lên, nhưng điều cô bé lo lắng là cần câu hoặc dây câu chịu nổi mà đứt đoạn.

“Ưm ưm... cá lớn lắm.” Miệng ngậm bánh bao kịp ăn, mà nhổ thì phí lương thực nên cô bé chỉ thể ú ớ rõ lời.

Con thuyền tiếp tục kéo chạy băng băng mặt biển. Vân Lâm Hà và Vân Lâm Hải khi vững cũng vội vàng chạy giúp Vân Giảo. họ cũng chẳng giúp gì nhiều, chỉ thể giữ cho cần câu định và giữ c.h.ặ.t cô bé, sợ cô bé kéo xuống biển con cá lôi mất.

Thẩm Khoan Dung và Thẩm Tu Viễn ngơ ngác gì, cuối cùng chỉ thể ôm c.h.ặ.t hai chú ch.ó nhỏ đang lăn lộn trong khoang thuyền. Còn Mèo đại ca thì vẫn vững như bàn thạch, đôi mắt xanh biếc chằm chằm về phía – hướng mà Vân Giảo đang câu cá.

Lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng , hai em nhà họ Thẩm nín thở vì căng thẳng. Đây rốt cuộc là con cá lớn đến mức nào mà thể kéo cả một con thuyền lớn và bao nhiêu như chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-225-dai-chien-ca-kiem.html.]

Lúc Vân Giảo cũng dám dùng sức mạnh thô bạo để giằng co với con cá vì sợ đứt dây. Cô bé chỉ thể điều khiển máy câu để "dắt" cá, hy vọng nó sẽ sớm kiệt sức. Sau cuộc đọ sức bền bỉ kéo dài hơn nửa giờ đồng hồ, con cá cuối cùng cũng dần đuối sức. Mọi thuyền đều thở phào nhẹ nhõm.

“Giảo Giảo còn sức con?”

“Còn ạ!” Chắc chắn là còn , cô bé nhất định xem đây là loại cá gì mà dám dắt họ chạy lâu như .

Dưới sự chứng kiến của , con cá vùng vẫy yếu ớt và kéo gần. Khi rõ hình dáng của nó, ai nấy đều trợn tròn mắt.

Vân Lâm Hải thốt lên: “Là cá kiếm!”

Vân Lâm Hà cảnh báo: “Mọi đừng gần quá, con cá nguy hiểm lắm đấy.”

Dù hiện tại trông nó vẻ kiệt sức, nhưng chỉ cần nó bộc phát chút sức tàn mà vùng vẫy, cái hàm dài và nhọn như lưỡi kiếm thể đ.â.m thủng cả thuyền, chứ đừng .

“Cha ơi, lấy cho con khúc gỗ.”

Con cá chỉ nguy hiểm mà còn lớn, dài hơn một mét. Vây lưng của nó giống vây cá mập, nửa màu xanh biển, nửa màu trắng bạc. Dù "dắt" nửa tiếng đồng hồ nhưng trông nó vẫn vô cùng hung dữ. Khi gần thuyền, nó vẫn còn sức để vùng vẫy, thậm chí còn rình rập để phản công.

Nga

“Cẩn thận một chút.”

Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà trong lòng thực sự lo lắng. Sức phá hoại của loài cá quá lớn, nếu nó bất ngờ nhảy vọt lên đ.â.m thì hậu quả khôn lường. Đâm thuyền thì họ còn tốn công sửa chữa. Thật , ngư dân biển sợ nhất là đụng cá kiếm. Bỏ thì tiếc, mà đưa lên thuyền thì dám. Cái giống dùng lưới bao , nó vẫn thể vùng vẫy x.é to.ạc một lỗ lớn. Thậm chí khi bắt lên thuyền, chỉ cần nó c.h.ế.t thì nguy hiểm vẫn luôn rình rập.

Trong phút chốc, họ và con cá kiếm biển rơi thế giằng co. Làm để đưa nó lên đây? Vân Giảo nhận lấy khúc gỗ từ tay cha.

Vân Lâm Hải định hỏi: “Dùng khúc gỗ để ...” gì.

Hai chữ cuối còn kịp thốt , Vân Giảo đưa cần câu cho cha, cầm khúc gỗ lao v.út xuống biển.

 

 

Loading...