Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 235: Kẻ dở hơi thích lo chuyện bao đồng

Cập nhật lúc: 2026-03-07 05:16:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được thôi, con trai các ngoài ? Vậy thì trả 3000 đồng trộm đây, còn cả tiền t.h.u.ố.c men cho vết thương khắp nữa, một xu cũng thiếu! nhổ ... Thân thích cái nỗi gì, thích mà dẫn ngoài tới nhà trộm tiền, còn đ.á.n.h cả dượng nó nữa, loại thích lão t.ử thèm!”

“3000 đồng! Sao ông ăn cướp luôn !!!”

Nhà cô em vợ tức khắc nổ tung chảo: “Tiền một Tiểu Thụy nhà trộm, dựa cái gì mà nhà trả 3000 đồng? Hơn nữa vết thương cũng Tiểu Thụy đ.á.n.h, vẫn là thích mà hố chúng như ? Vân Đại Phú, ông cũng quá thất đức đấy.”

“Thế thì cũng là con trai các dẫn ngoài tới trộm tiền. Nói cho các , tiền bồi thường thì đừng hòng nó ngoài!”

Hai bên cứ thế cãi vã về vấn đề tiền nong ngày càng gay gắt, chẳng thèm bận tâm bao nhiêu ngoài đang vây quanh xem kịch.

Vân Giảo c.ắ.n hạt dưa xem đến là ngon lành. Cô bé thậm chí còn bóc cho hai chú ch.ó nhỏ mỗi đứa một ít nhân hạt dưa. Cô bé nhất tâm nhị dụng, mắt chằm chằm trong sân, tai dỏng lên ngóng, đồng thời cũng lắng dân làng bàn tán.

“17 tuổi mà còn bảo tuổi nhỏ, đúng là bốc phét, tuổi là tìm đối tượng mai đấy.”

*Răng rắc răng rắc...*

Vân Giảo c.ắ.n hạt dưa gật đầu, đúng thế!

“3000 đồng đấy, bọn họ định khua môi múa mép vài câu, dập đầu một cái là bắt tha thứ ? Làm gì chuyện như .”

Vân Giảo: thế đúng thế, chắc chẳng ai ngốc đến mức thấy họ dập đầu là tha thứ nhỉ?

Nga

Đừng nhé, thực sự kẻ ngốc như đấy.

Vân Giảo trơ mắt một bà lão lên khuyên ngăn.

“Đại Phú , đều là thích, một nhà cả, dù thế nào cũng thể lấy tiền đồ của đứa trẻ trò đùa. Cứ để thằng bé ngoài dập đầu nhận với một tiếng là .”

Vân Giảo: ... Oa, đúng là loại kỳ ba thế . Thật là mở mang tầm mắt.

Mặt Vân Đại Phú tái mét, chẳng màng đây là bậc trưởng bối mà trực tiếp mắng : “Xong chuyện?! Đó là 3000 đồng đấy!”

Bà lão vẫn giữ vẻ mặt dạy bảo: “Tiền tài chỉ là vật ngoài , quan trọng bằng tình . Chúng nên xem trọng mấy thứ đó quá. Anh xem bọn họ dập đầu đáng thương kìa, đứa nhỏ thì vẫn đang nhốt, kiểu gì cũng cứu nó tính chứ.”

Vân Giảo ngơ ngác: Ai đây nhỉ?

Rất nhanh Vân Giảo , vì đám đông bắt đầu xì xào.

“Vân Đại Phú xui xẻo , gặp ngay bà Viên, cái đồ 'thánh mẫu' dở chuyên lo chuyện bao đồng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-235-ke-do-hoi-thich-lo-chuyen-bao-dong.html.]

Qua lời bàn tán của , Vân Giảo “chiến tích vĩ đại” của bà lão . Đây là một kẻ chuyên lấy của khác phúc, thẳng là một mụ “thánh mẫu giả tạo”.

tin Phật, tự nhận , cực kỳ thích quản chuyện nhà khác. Thường thì cứ thấy bên nào yếu thế là bà sẽ giúp đỡ bên đó bất kể lý lẽ. Bà thường xuyên mang lương thực trong nhà bố thí cho kẻ lang thang, mời lạ về nhà ăn cơm. Bà để thấy lương thiện hào phóng, nhưng nhà thì hành hạ khổ tả xiết.

còn thấy nhà đẻ nghèo, nên thường xuyên lén lấy đồ trong nhà cứu tế. Ngày cha chồng quản thì còn đỡ, giờ ai quản nữa là bà “thả xích” bản .

Chuyện nhà đành, bà còn thích xía chuyện nhà khác. Ví dụ như nhà nọ chồng uống rượu đ.á.n.h vợ, vợ chịu nổi gọi em bên ngoại tới dạy dỗ, gã chồng quỳ xuống xin tha. Bà Viên thấy liền nhảy chỉ trích nhà vợ, mà còn tha thứ, đúng là loại hẹp hòi, đằng chân lân đằng đầu.

Hay như chuyện chồng nàng dâu mâu thuẫn, rõ ràng là bà chồng quá khắt khe, nhưng bà Viên chỉ trích cô con dâu, bảo phụ nữ ai chẳng trải qua như thế, kính trọng già...

Vân Giảo xong: ...

Không chứ, ở cái loại ngốc nghếch ?

Bên , bà Viên vẫn đang thao thao bất tuyệt, lý lẽ với bà đúng là đàn gảy tai trâu, bà một bộ logic riêng của . Cuối cùng, Vân Đại Phú tức đến phát điên, đẩy bà một cái.

Bà Viên “ái da” một tiếng ngã lăn đất.

“Ái da, Vân Đại Phú, dám đẩy cái già ? hảo tâm khuyên bảo, đều là vì cho , động thủ đ.á.n.h ? Anh đúng là cái loại gì...”

Vân Giảo ôm hai chú ch.ó nhỏ, thật sự nhịn mà phun tào: “Thật đ.ấ.m bà một trận quá.”

Tuy bà Viên cô bé, nhưng cái bộ logic đó khiến xem kịch cũng tăng xông.

“Cái bà Viên đúng là gậy chọc cứt!” Có mắng to.

Vân Giảo gật đầu, đúng, sai chút nào. mà, bà Viên là gậy chọc cứt, nhà Vân Đại Phú chẳng là... Ự khụ...

Vân Đại Phú tức đến đỏ cả mặt, chỉ mặt bà Viên mắng xối xả: “Bà tính là trưởng bối cái thá gì của lão t.ử? Nếu bà giỏi giang tha thứ cho nhà bọn họ như thế, bản lĩnh thì bà bỏ 3000 đồng trả bọn họ !”

Bà Viên: “Tiền trộm , dựa trả tiền?”

Vân Đại Phú: “Vậy thì ngậm miệng ! Đây là chuyện của hai nhà chúng , liên quan gì đến bà!”

“Anh... thể đối xử với già như , bọn họ là của mà.”

 

 

Loading...