Vân ông nội rít một t.h.u.ố.c lào: "Đây là chuyện một câu , mà là quy định của pháp luật nhà nước. Những việc các , đó là việc con ? Lúc bán con gái nhà , mấy đứa nhỏ đó van xin các , nhưng các gì?"
Vương Mai lạnh: " cho mà , họ như là đáng đời, để nhà nước dạy dỗ họ một trận cho hồn."
Mẹ của Vân Quyền Quý thấy họ những giúp mà còn bảo con trai đáng đời, cơn giận bốc lên đầu, bà gầm lên một tiếng lao tới túm tóc Vương Mai.
"Con tiện nhân , dám nguyền rủa con trai tao ! Các mới là lũ đáng bắt, con trai tao là , đều tại lũ lương tâm các chịu giúp đỡ mới khiến nó chịu khổ."
Bà nội Vân và Thẩm Vân Liên lập tức xông hỗ trợ. Phía nhà họ Chu cũng lao đ.á.n.h .
Đám nhỏ nhà họ Vân tức nổ đom đóm mắt, giúp thì thôi còn đ.á.n.h , lũ đúng là vô liêm sỉ quá mức. Nhà họ Vân hỗn loạn thành một đống, phụ nữ túm tóc cào mặt, đàn ông thì vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h túi bụi.
Vân Tiểu Ngũ và mấy em gào thét định xông lên giúp sức, bỗng Vân Giảo thấy Vân Tráng Tráng đang cách đó xa, ăn thản nhiên như chuyện gì xảy . Đó là "cục vàng" duy nhất của nhà Thái Kim Hoa.
Cô bé lập tức kéo áo Vân Tiểu Ngũ.
"Anh Năm, đ.á.n.h thằng Tráng Tráng kìa."
Thứ quý giá nhất thường cũng là điểm yếu nhất, dám bắt nạt nhà cô bé thì đừng trách họ " võ đức".
Vân Tiểu Ngũ cũng nghĩ đến điểm , mắt sáng rực lên.
"Anh em , bắt lấy thằng Tráng Tráng cho !"
Vân Tiểu Lục và mấy em đồng loạt về phía Vân Tráng Tráng. Đang mải ăn, Vân Tráng Tráng phản ứng chậm chạp, bắt lấy ăn một cú đá mới giật gào t.h.ả.m thiết.
Nga
Cha Vân Quyền Quý thấy tiếng cháu đích tôn , vội vàng sang. Cảnh tượng đó khiến họ đau xót thấu tâm can.
"Vân Tiểu Ngũ, lũ súc sinh nhỏ các gì thế? Mau thả cháu tao !"
"Lũ đồ lỗ vốn , em trai đ.á.n.h mà đường giúp, nuôi các thật chẳng ích gì, đúng là một lũ bạch nhãn lang lương tâm..."
Nghe tiếng ông bà c.h.ử.i rủa, chị em Vân Mong Liếc quá quen thuộc. Cô em thứ tư Vân Vượng Liếc tính tình mềm yếu, mắng đến mức định giúp nhưng Mong Liếc ngăn .
Kể từ lúc cha màng lời van xin mà đẩy cô đám cưới ma, trong lòng cô nảy sinh hận thù với đám trưởng bối đó. Lúc thấy đứa em trai cả nhà cưng chiều đ.á.n.h, cô cảm thấy vô cùng sảng khoái. Lần đầu tiên cô phớt lờ lời ông bà, chỉ lạnh lùng mà còn ngăn cản em gái Vượng Liếc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-266-dung-trach-chung-toi-khong-ne-tinh.html.]
Còn Vân Chiêu Đệ, tuy là nhỏ nhất trong mấy chị em nhưng là đứa nhiều mưu mẹo nhất, lúc sớm lẩn mất tăm.
Vân Tráng Tráng nước mắt nước mũi tèm lem lóc: "Ông ơi, bà ơi, đau quá, đừng đ.á.n.h cháu nữa, hu hu hu..."
Ông bà nội Vân Tráng Tráng chạy cứu cháu nhưng bà nội Vân và quấn lấy rời.
Vân Tiểu Ngũ trực tiếp đe dọa ông bà Vân Tráng Tráng: "Còn dám bắt nạt nhà nữa ? Đều là cùng làng, các còn dám vác mặt đến đây, chúng thấy thằng Tráng Tráng một là đ.á.n.h một !"
Hai ông bà lão xót cháu đến thắt ruột, bản đ.á.n.h vài cái cũng chẳng màng. Đây là đứa cháu trai duy nhất, là niềm hy vọng của cả nhà họ.
"Không đến nữa, đến nữa ."
Lúc Vân Tiểu Ngũ mới buông Vân Tráng Tráng .
Phía nhà Vân Quyền Quý coi như dẹp yên, họ dắt theo thằng Tráng Tráng đang lóc t.h.ả.m thiết rời . Phía nhà họ Chu cũng cần lo lắng, nhà họ Vân ở Bạch Long Thôn nhiều họ hàng thích, thể trơ mắt họ ngoài như nhà họ Chu bắt nạt . Vì , ngay khi động thủ, nhà họ Chu nhanh ch.óng khống chế.
"Cút! Cút khỏi làng chúng mau, làng chào đón các !"
Thôn trưởng dẫn theo , trực tiếp đuổi nhà họ Chu khỏi Bạch Long Thôn. Đối mặt với sự đông đảo và hung hãn của dân làng, nhà họ Chu cuối cùng cũng lủi thủi rời .
Sau khi giải quyết xong rắc rối, Vân Lâm Hải và đưa cho mỗi đến giúp một điếu t.h.u.ố.c để cảm ơn. Đây là t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn, một trong những món quà mà Vương Kiện Lâm mang đến hôm .
Tiễn đám xem náo nhiệt và đến giúp , cả nhà mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, họ cũng thương ít nhiều. Đặc biệt là Vương Mai, lúc Vân Tráng Tráng đột nhiên xông tới, bà kịp chuẩn nên túm c.h.ặ.t tóc. Giờ đây chỉ tóc tai rối bù, da đầu đau nhức mà mặt còn cào vài vết m.á.u.
Thẩm Vân Liên quần áo và tóc tai cũng xộc xệch. Bà nội Vân lớn tuổi nên trẹo lưng. Vân Lâm Hải và cũng bầm tím vài chỗ. Trong nhà, trừ mấy đứa nhỏ "bắt nạt" Vân Tráng Tráng, hầu như ai cũng "thương tích đầy ".
"Lũ đúng là lý lẽ, bắt đó còn tưởng dựa mấy câu của chúng là xong chuyện chắc? Thật chẳng hiểu họ nghĩ cái gì nữa." Vân Lâm Hà dùng rượu t.h.u.ố.c xoa bóp vết thương mặt Vương Mai.
Vân Giảo lo lắng bà nội Vân. Lưng bà nội thật là do bà tự trẹo lúc giằng co. cô bé cảm thấy khó chịu, càng nghĩ càng thấy giận. Không , báo thù, thằng Tráng Tráng chỉ đ.á.n.h một trận như thế là còn quá nhẹ cho nó!
"Bà nội, bệnh viện thôi ạ."
Vân Lâm Hải cũng vội vàng : "Phải bệnh viện xem thế nào, đừng để cái lưng thương nặng thêm."