Thịt cua béo ngậy, chỉ là vỏ khó bóc.
Vân Giảo sức lực lớn, đầu ngón tay nhỏ bé ấn một cái, vỏ cua trực tiếp cô bé bóp nát.
Hoàn hảo lấy một đoạn thịt chân cua, trực tiếp nhét miệng, thơm ngon dai giòn, ngon tuyệt ngon tuyệt.
Sáng sớm ngày hôm , Vân Giảo một nữa mặc áo bông đỏ, trang điểm xinh xắn đáng yêu.
Vân Lâm Hải, Vân lão gia t.ử cũng mặc quần áo mới, mang theo lễ vật chuẩn sẵn huyện.
Những khác thì ở nhà.
Từ lão cũng đang chờ, ông giao phần lớn bệnh nhân hôm nay cho hai đồ khám, mặc một bộ đường trang màu đen trong y quán.
Rất nhanh tiểu học trò chạy tới.
“Sư phụ, bọn họ đến .”
Từ lão bình tĩnh gật đầu: “Đi bưng lên .”
Trong lúc chuyện, Vân Giảo cùng hai vị trưởng bối của đến y quán.
Cô bé nhỏ nhắn như b.úp bê phúc khí nhận ít ánh mắt chú ý.
Nga
Từ lão thấy Vân Giảo bước cửa cũng sáng mắt lên.
Hôm nay trông thật vui vẻ, mấu chốt là .
Ông vẫy vẫy tay về phía Vân Giảo: “Vân Giảo đây.”
Vân Giảo chạy lon ton bằng đôi chân ngắn nhỏ: “Từ gia gia.”
“Thật ngoan, đây, con kính xong chén cho , lễ bái sư coi như thành, gọi là sư phụ.”
Vân Giảo gật đầu, nhận lấy chén do tiểu học trò bên cạnh đưa qua, quỳ gối đệm mặt Từ lão, giơ dâng lên cho ông.
Từ lão nhận lấy uống cạn, lễ bái sư đơn giản qua hình thức là coi như thành.
Ông đỡ cô bé dậy, đó đưa cho cô bé một sợi dây chuyền.
Trên sợi dây đen là một chiếc nhẫn.
Màu đen, trông mộc mạc.
chiếc nhẫn nhỏ bé từ phỉ thúy đen cực phẩm, mặt trong chiếc nhẫn khắc mấy chữ Thiên Nhất · Vân Giảo.
Sở dĩ bọn họ cách một ngày mới đến bái sư, Từ lão chính là để khắc mấy chữ lên.
“Cái con đeo cho cẩn thận, phái trung y của chúng cũng truyền thừa, tổ tiên là Thiên Nhất Môn, chiếc nhẫn là tín vật của Thiên Nhất Môn, t.ử trực hệ khi bái sư đều , con còn bốn sư sư tỷ.”
Ông gọi hai đồ của tới.
“Đây là nhị sư tỷ Tần Tâm, còn tứ sư Tống Thừa Hữu, đại sư và tam sư của con đang ở bên ngoài về, chờ bọn họ về sư phụ sẽ dẫn con gặp mặt.”
Vân Giảo một nam một nữ tới.
Tần Tâm là một phụ nữ mặc luyện công phục màu trắng, dung mạo tú mỹ dịu dàng, trông ba mươi tuổi.
Tống Thừa Hữu thì là một thanh niên hai mươi mấy tuổi, lẽ vì còn trẻ, tính tình cũng hoạt bát hơn một chút.
*Hôm qua mất ngủ dẫn đến hôm nay đau đầu, tinh thần lắm nên hôm nay chỉ đăng một chương, ngủ sớm để bù giấc ngủ.*
*Chương hết*
Vân Giảo gọi nhị sư tỷ, tứ sư , đó trong tay nhét hai phong bao lì xì lớn.
Mặt còn nhị sư tỷ hai mắt sáng rỡ, nhưng động tác ôn hòa nhéo lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-272.html.]
“Cuối cùng chúng cũng một tiểu sư , còn nhỏ như , xinh đáng yêu như .”
Ngoan quá ngoan quá, trộm về nuôi riêng a.
Tống Thừa Hữu cũng cọ đến bên cạnh Vân Giảo, nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại xương của cô bé xoa bóp.
Hắc hắc hắc hắc hắc……
“Ta cuối cùng cũng là nhỏ nhất nữa .”
Tiểu sư thật sự hợp ý !
Từ lão hai đồ của một bộ dạng đáng tiền nhịn trợn trắng mắt.
“Các ngươi việc của .”
Tống Thừa Hữu “ai nha” một tiếng: “Sư phụ, chúng con quen với tiểu sư nhiều hơn .”
Từ lão đuổi hai , nhét một phong bao lì xì lòng Vân Giảo.
“Con mới bắt đầu học, thời tiết từ nhà đến y quán tiện, con cứ mang quyển 《Thang Dịch Ca Quyết》 về , học thuộc nội dung đó, sư phụ sẽ dạy con phân biệt thảo d.ư.ợ.c.”
Vân Giảo nhận lấy sách gật đầu, nhưng mở sách xem thì chút tròn mắt.
Cô bé đáng thương vô cùng Từ lão: “Sư phụ, con chữ đó.”
Từ lão:…………
Truyền thừa của Thiên Nhất Môn thuộc về phái cổ xưa, những sách vở lưu truyền đến nay đều dùng chữ cổ tương đối cổ xưa.
Ví dụ như quyển sách Từ lão đưa cho Vân Giảo lúc , đó là chữ phồn thể cổ.
Vân Giảo hiện tại học đều là chữ giản thể, chữ phồn thể cổ phức tạp hơn nhiều, cho nên cô bé hiểu.
Từ lão vỗ vỗ trán: “Quên mất chuyện , , chúng cứ bắt đầu từ việc học chữ phồn thể cổ .”
Ông bảo Tống Thừa Hữu lấy một quyển từ điển dày cộp tới.
“Xem cái mà từ từ học, những chữ phồn thể cổ đó đều chữ giản thể tương ứng.”
“Chờ thời tiết ấm áp , sẽ dạy con thư pháp b.út lông.”
Từ lão dạy Vân Giảo cách tra từ điển.
Bọn họ ăn một bữa trưa thịnh soạn ở y quán xong mới rời .
Rời , Vân Giảo ôm một đống đồ vật cần học, khuôn mặt nhỏ xinh nhăn nhó khổ sở.
Người đều đành lòng vô cùng.
Tần Tâm dùng ánh mắt trách cứ sư phụ nhà một cái.
Tống Thừa Hữu càng bá đạo hơn: “Sư phụ cũng quá độc ác , tiểu sư mới ba tuổi, ba tuổi đó bắt con bé học nhiều thứ như .”
Từ lão mặt già chút đen, như ông là một nhân vật phản diện độc ác .
“Tiểu đồ con từ từ xem cần vội, 《Thang Dịch Ca Quyết》 con cứ để đó , học chữ , chờ nhận kha khá xem cũng .”
Giọng ông ôn hòa vô cùng.
Một bên Tống Thừa Hữu sư phụ một cái, một cái.
Cái động tác và biểu cảm kỳ quái đó khiến Từ lão nhịn vỗ một cái gáy .
“Làm cái trò quái gì hả?!”