Tống Thừa Hữu ôm đầu: “Con chỉ xem sư phụ con thứ gì đoạt xá , đây vẫn là cái sư phụ cầm gậy gộc bắt con học bài ?”
Từ lão: “…… Cút!”
“Được , hắc hắc, tiểu sư đến dẫn con ăn ngon nhé.”
Vân Giảo gật đầu, nắm tay cha cùng bọn họ cáo biệt.
Từ lão đầu liền thấy tứ đồ của xách theo mấy c.o.n c.ua xanh lớn cùng hai c.o.n c.ua dừa giương nanh múa vuốt đến mặt ông.
“Sư phụ, hôm nay chúng ăn cua, nhà tiểu sư tặng mấy c.o.n c.ua xanh và cua dừa đó, mau xem c.o.n c.ua xanh to thật!”
Từ lão cũng vô cùng ngạc nhiên, đó cảm khái : “Bọn họ cũng lòng.”
Bên , dọc đường , nụ mặt Vân ông nội và Vân Lâm Hải bao giờ tắt, hai liên tục khen cô bé tiền đồ.
Vân Giảo mở ba phong bao lì xì .
Sư phụ cho phong bao lì xì 500 đồng, nhị sư tỷ và tứ sư mỗi cho hai trăm đồng!
Tiền tiết kiệm của Vân Giảo lập tức tăng thêm 900 đồng!
Vân ông nội và Vân Lâm Hải thoáng qua đều hít hà một .
Hào phóng, cái cũng quá hào phóng!
Nga
Nhiều tiền như , đến hai lòng can run rẩy.
“Giảo Giảo , con hiếu thảo với sư phụ con thật đấy.”
Vân Giảo gật đầu, trực tiếp rút mấy tờ "đại đoàn kết" đưa cho cha và ông nội, dáng tiểu phú bà mười phần.
“Cha, ông nội, mua đồ, mua nhiều .”
Vân Lâm Hải:…………
Hắn che n.g.ự.c, luận ba tuổi con gái cưng còn tiền hơn là cái thể nghiệm gì?
Ai, cái thật sự quá khiến đau lòng (kiêu ngạo).
Bàn tay nhỏ của Vân Giảo vung lên là mua.
Đồ ăn ngon, ví dụ như bánh bao nhân thịt, bánh dày, kẹo hồ lô……
Đều mang về, tất cả đều mang một ít về cho trong nhà.
“Cha, cái , mua cho và thím.”
Vân Giảo chỉ kem dưỡng da Nhã Sương.
Thứ nhỏ xíu một lọ mà cần ba đồng tiền đó.
Vân Lâm Hải gãi đầu: “Mẹ và thím con vẫn còn ?”
Trước đó Phó Minh Dụ mang về, hai phụ nữ trong nhà đều tiếc dám dùng, ngược thường xuyên thoa một ít lên mặt Vân Giảo.
Vân Giảo mặc kệ, ôm lấy hai lọ: “Nhiều hơn, và thím liền dám dùng ạ.”
Hai đàn ông to lớn hiểu:…………
“Còn cái nữa.”
Vân Giảo chỉ dầu dưỡng da tay từ sò/nghêu.
Mùa đông, ông bà nội và cha bọn họ tay đều sẽ nẻ, những vết nứt lớn tay thôi đau, còn việc.
“Cái cũng .”
Son dưỡng môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-273.html.]
Dầu gội đầu, xà phòng thơm rửa mặt, còn mua hai cái bình giữ nhiệt hoa mẫu đơn đỏ thẫm, cái bình giữ nhiệt trong nhà cũ lắm dùng .
Vân Giảo một mua ít đồ vật, dáng vẻ tiêu tiền ăn xài phung phí khiến hai vị trưởng bối hô hấp đều dồn dập một chút.
cô bé bướng bỉnh thật sự, cảm thấy hữu dụng là nhất định mua.
Chờ tính tiền, cô bé còn móc tiền cả cha và ông nội, nhón mũi chân đặt lên quầy.
Người phục vụ dùng ánh mắt kỳ lạ Vân Giảo, cùng với hai vị trưởng bối phía cô bé.
Không , đứa bé tính tiền ? Trên nó mang nhiều tiền ?
Gia đình thật sự sợ nó mất tiền .
Lại còn mua nhiều đồ như , xem gia đình thiếu tiền.
Cái sọt mà Vân Lâm Hải và Vân lão gia t.ử mang đến đều sắp đầy.
Vân Giảo nắm tay Vân Lâm Hải: “Cha, mua than đá.”
“A cái , cha mang phiếu.”
Cái miệng nhỏ của Vân Giảo tức khắc trề xuống một chút, dùng ánh mắt ‘cha đáng tin cậy như ’ .
Vân Lâm Hải ngượng ngùng một tiếng: “Than tổ ong trong nhà còn dùng một thời gian nữa, chúng qua một thời gian nữa đến nhé.”
Vân Giảo chỉ thể gật đầu.
“ , chúng còn một chuyến nhà hàng Đại Vận.”
Con tôm còn tìm hỏi một chút.
Tại nhà hàng Đại Vận, Vân Lâm Hải tìm vị giám đốc đây từng mua đồ của họ, lấy con tôm hùm trông giống con bọ cạp cho ông xem.
“Giám đốc Vương, ông giúp xem thứ là gì? Có ăn ?”
Vị giám đốc Vương vẫn kiến thức, thế mà thật sự nhận .
Ông chút thể tưởng tượng: “Tôm hùm bùn? Các lấy ở ?”
Vân Lâm Hải ông nhận , vội vàng hỏi thứ ăn như thế nào.
“Loại bỏ chỉ tôm, ăn giống như các loại tôm khác là , nhưng nhớ nước thứ mà.”
Vân Lâm Hải ngây ngô: “Ai mà , chừng một nơi phát hiện thì đó.”
Nếu thì nhà họ lấy ?
Giám đốc Vương hứng thú: “Tôm hùm bùn bán , trả năm đồng một cân để thu mua.”
Sở dĩ trả giá cao như , chủ yếu là vật hiếm thì quý, ở trong nước ông từng thấy thứ , chừng thể tạo chiêu trò để thu hút khách hàng.
*Chương hết*
“Cái chúng cũng bắt nhiều, chỉ thể đưa cho các ông mười cân.”
Hiện tại nhà Vân Lâm Hải còn thiếu tiền như nữa, tuy rằng vẫn tiết kiệm tiền mua thuyền, nhưng thể từ từ.
Trong nhà đồ , đều sẽ nghĩ giữ một ít cho bọn nhỏ ăn.
Sau khi thương lượng xong với giám đốc Vương, bọn họ liền mang theo giỏ đầy đồ vật rời về nhà.
Lần đến cửa thôn thấy ai, Vân Lâm Hải và Vân ông nội đều nhẹ nhõm thở phào.
Không cách nào, mấy bà tám đôi khi thật sự đáng sợ.
May mà bây giờ trời lạnh, bọn họ cũng thích đến cửa thôn hóng gió lạnh, mà là chạy đến nhà những quen quây quần bên bếp lửa chuyện phiếm.