Hơn nữa, hiện tại kinh tế trong nhà cũng khởi sắc, còn coi là nghèo khó nữa.
Gần đến tối, Vân Lâm Hà và mới mang theo l.ồ.ng bẫy trở về. Ngoài mấy cái l.ồ.ng sắt thì chẳng mang theo gì khác, rõ ràng là hải sản trong l.ồ.ng bán sạch.
“Hôm nay thu hoạch từ l.ồ.ng bẫy cũng khá, bán mười ba đồng.”
Nghe , mặt đều lộ nụ rạng rỡ. Vân Lâm Hải cầm một cây gậy trúc bước .
“Giảo Giảo xem cha mang gì về cho con , con cứ tâm tâm niệm niệm cần câu ?”
Vân Giảo chạy lon ton tới, cất tiếng gọi ngọt ngào nhất: “A cha, cần câu cho con ạ!”
“Được, , , ăn cơm xong cha sẽ cho con ngay.”
“Giảo Giảo, tiểu thúc hôm nay con cưỡi cá voi sát thủ từ biển về ? Mau kể cho các chuyện đó là thế nào ...”
Căn nhà vốn chật chội, nay vì thêm nhiều ùa mà càng trở nên nhỏ bé hơn. sống ở đây bấy lâu nay, chẳng ai chê bai gì cả. Ngược , khí náo nhiệt khiến căn nhà đầy ắp ấm tình .
Vân Giảo các trai vây quanh, đòi kể chuyện về cá voi sát thủ. Những thiếu niên đang tuổi sung sức, ai nấy đều ước gì cưỡi cá voi sát thủ tung hoành ngang dọc biển cả chính là .
“Em gái , em đúng là quá lợi hại. Sau ngoài mà khoe đứa em gái cưỡi cá voi sát thủ chơi biển, thì oai chừng nào.”
“Con cá voi sát thủ đó các cưỡi ?”
Vân Giảo đáp: “Em , để em hỏi thử xem.”
Nga
Vân Tiểu Ngũ hào hứng: “Vậy ngày mai hỏi luôn !”
Thẩm Vân Liên ngắt lời: “Ngày mai , ngày mai về nhà ông bà ngoại của các con.”
“Ơ?”
Nếu là đây, về nhà ông bà ngoại bé sẽ vui. Được cùng các họ núi bắt gà rừng, thỏ hoang thì vui mấy. hiện tại, tâm trí chỉ là đại cá voi sát thủ thôi!
Vân bà nội : “Các con chẳng nuôi gà con ? Ở làng của con lập trại nuôi gà, sang đó mà chọn mấy con gà con mang về.”
Vân Lâm Hải trêu: “Sao thế, nhóc con ? Không thì ở nhà.”
Vân Tiểu Ngũ vội vàng: “Đi chứ, ạ!”
...
Thẩm Vân Liên về nhà đẻ chắc chắn thể tay . Sáng sớm, Vân bà nội dậy chuẩn ít đồ đạc. Hai sọt đầy ắp, phần lớn là cá khô, rong biển, còn một ít cá nhỏ tôm nhỏ các loại.
“Thời gian gấp, nếu đợi mứt rau quả phơi xong cũng thể mang theo một ít.”
Thẩm Vân Liên vội : “Đủ ạ, bấy nhiêu đây là đủ lắm .”
“Anh cả với hai ạ?”
Vân Giảo mặc bộ quần áo nhỏ sạch sẽ, cả xinh xắn như một b.úp bê tuyết.
“Các , hôm nay hai con theo tiểu thúc biển .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-tuyet-my-nhan-ngu-thanh-doan-sung/chuong-83-chuyen-di-ve-nha-ngoai.html.]
Vân Giảo gật đầu, ngoan ngoãn nắm tay . Hai lớn gánh đồ, xe máy kéo chở một đoạn đường. nửa đoạn đường xe máy kéo , họ bộ. May mà trời mưa, đường đất khô ráo, nếu thì mỗi bước là một lún bùn.
“Giảo Giảo mệt thì để cha bế nhé.”
Bây giờ bắt đầu leo đường núi. Vân Giảo gật đầu, cùng năm, sáu và chín chạy lên phía . Phía một dòng suối nhỏ, Vân Tiểu Ngũ lật một tảng đá suối lên.
“Có cua , Giảo Giảo mau đây xem.”
Vân Giảo chạy lon ton tới xổm xuống, chằm chằm dòng suối nhỏ một cách nghiêm túc. Tảng đá lật lên khiến nước đục, Vân Tiểu Cửu nhanh tay bắt c.o.n c.ua nhỏ đó.
Vân Giảo thốt lên: “Nhỏ quá.”
Đã quen những c.o.n c.ua lớn ở bờ biển, c.o.n c.ua trông thật sự quá nhỏ bé, chỉ cỡ bằng quả trứng chim bồ câu.
“Nhỏ thế ăn ?” Vân Tiểu Lục cũng chút chê bai.
Vân Giảo đưa tay : “Để em thử xem.”
Còn thử thế nào ư, tự nhiên là định trực tiếp bỏ miệng .
Vân Tiểu Ngũ ngăn : “Đừng mà mơ.”
Cậu em gái mà chút sầu não, Giảo Giảo dễ nuôi, nhưng thế thì cũng... quá dễ nuôi , cái gì cũng nếm thử.
Vân Giảo mặt , chút dỗi. Đôi mắt to tròn chằm chằm làn nước suối, định tự tìm một c.o.n c.ua nhỏ để nếm thử xem cua nước ngọt và cua biển khác chỗ nào.
Cuối cùng cua thì tìm thấy, nhưng tìm thấy một con cá đen thui cái đuôi nhỏ. Con cá là con nhỏ nhất mà Vân Giảo từng thấy, còn hình dáng kỳ kỳ quái quái.
“Đây là cá gì thế ạ?” Cô bé vớt con cá nhỏ lên cho các xem.
Vân Tiểu Ngũ giải thích: “Đó là nòng nọc, nó lớn lên sẽ biến thành ếch hoặc là cóc đấy.”
Vân Lâm Hải và Thẩm Vân Liên cũng tới. Vân Lâm Hải ngạc nhiên: “Mùa mà vẫn còn nòng nọc ?”
Thẩm Vân Liên đoán: “Chắc là lứa nở muộn.”
Nếu là mùa sinh sản, cả dòng suối nhỏ sẽ đầy rẫy những con nòng nọc đen thui bơi lội. hiện tại chỉ còn lưa thưa vài con.
“Cái cũng ăn .”
Vân Giảo tiếc nuối "ồ" một tiếng. Tiếp tục núi, sự phấn khích lúc nãy của cô bé nhanh ch.óng tan biến vì mệt. Nắng gắt, bộ chẳng thoải mái bằng bơi lội chút nào. Đôi chân ngắn ngủn mỏi nhừ, còn khát nước nữa. Chẳng mấy chốc, Vân Giảo trở thành một con cá nhỏ thiếu nước, ủ rũ như hoa héo.
“Mẹ ơi, con uống nước.”
Thẩm Vân Liên đưa bình nước cho cô bé: “Nước sắp hết , nhớ phía một hang suối đá, chúng đến đó lấy thêm nước nghỉ ngơi một lát.”
Họ một tiếng đồng hồ, còn nửa tiếng nữa mới tới nơi. Nước suối đá ngọt lịm còn mát lạnh, Vân Giảo uống khá nhiều mới thấy dễ chịu hơn. Đoạn đường đó, cô bé hầu như bế hoặc cõng . Vân Tiểu Ngũ và mấy trai sức lực tràn trề, phiên cõng Vân Giảo chạy băng băng núi một đoạn dài.
Cuối cùng cũng đến Thẩm gia trại. Đi ngang qua mấy thửa ruộng, họ thấy đang lao động đồng.