Thập Niên 80: Vợ Cũ Trọng Sinh Ép Tôi Lấy Chồng Cô Ta - Chương 155

Cập nhật lúc: 2026-04-28 01:23:18
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cháo loãng nấu hòm hòm , cô thêm một thanh củi trong từ từ om, liền bắt đầu cà muối tương.

Hôm qua cô phát hiện cà tím trong nhà nhiều, sợ ăn hết hỏng mất, nghĩ dứt khoát muối lên. Hôm qua cô rửa sạch một cái hũ gốm, để đó phơi, bây giờ xem thử, phơi khô , liền rửa sạch cà tím, thái thành lát, đáy hũ gốm rải một lớp tương vàng, tiếp đó rải một lớp lát cà tím tươi, thêm muối, tiếp đó cho cà tím tương, cứ thế xếp từng lớp từng lớp cho xong.

Cái đợi qua sáu bảy ngày, phơi nắng cho , để trong vại là thể ăn , lúc ăn cơm lấy một ít đưa cơm, là nhất .

Lúc cháo loãng cũng om nấu hòm hòm , cháo kê nấu lửa nhỏ đặc sánh thơm lừng, uống đậm đà vị độ dai. Đông Mạch bên dọn cơm, Thẩm Liệt vẫn còn đang chép ở đó.

Trong nhà bàn học t.ử tế, đặt cuốn sổ lên chiếc bàn nhỏ giường đất, chiếc bàn nhỏ giường đất lớn, cao lớn, hai cái chân dài liền chút bức bối cuộn ở đó.

cúi đầu chép nghiêm túc, thỉnh thoảng dừng nhíu mày suy nghĩ, đoán chừng là thiếu chữ.

Đông Mạch gọi : “Ăn cơm thôi.”

Thẩm Liệt: “Được, chép xong đoạn .”

Đông Mạch: “Thực cũng cần gấp gáp như .”

Thẩm Liệt : “Anh sợ em lật xem thực đơn tiện, chép , em việc gì thể cầm xem, thế chẳng ?”

Trong lòng Đông Mạch liền chút cảm động, nghĩ đối với chuyện của thật sự để tâm, bận tâm cái , cho nên mới dụng tâm giúp chép như .

Đông Mạch dọn cơm xong, Thẩm Liệt liền xuống giường đất xỏ giày, lúc xỏ giày, Đông Mạch đột nhiên chú ý tới, lọ t.h.u.ố.c tím bên cạnh, liền thuận miệng hỏi: “Chân còn đau ?”

Thẩm Liệt: “Sáng đau, bôi t.h.u.ố.c , đỡ nhiều , bây giờ thấy đau nữa.”

Đông Mạch: “Ăn cơm xong em xem cho .”

Thẩm Liệt đang xuống ăn cơm, thấy lời cô một cái: “Lúc tắm rửa .”

Tay cầm đũa của Đông Mạch khựng một chút, mặt đỏ lên: “Thôi bỏ .”

Thẩm Liệt: “Tại ?”

Anh nếm thử củ cải ngon, đây từng ăn củ cải ngon như .

Đông Mạch: “Như mệt lắm.”

Tối qua, dằn vặt như , ai mà chịu nổi, hơn nữa Đông Mạch cảm thấy thể thống gì, tư thế cũng thật sự là gượng gạo.

Thẩm Liệt nhướng mày, vô tội cô một cái: “Em nghĩ nhiều , chỉ bảo em bôi t.h.u.ố.c thôi.”

Đông Mạch liền lên tiếng nữa, thầm nghĩ nếu là nghĩ nhiều , thì cũng .

Sau khi ăn cơm xong, Thẩm Liệt liền tiếp tục chép, Đông Mạch loay hoay với món cà muối tương của cô, đang bận rộn, Lưu Kim Yến tới, thấy hai vợ chồng họ liền bật .

“Làm c.h.ế.t mất, hai ngoài xem ?”

“Sao ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-cu-trong-sinh-ep-toi-lay-chong-co-ta/chuong-155.html.]

Lưu Kim Yến ghé qua xem Đông Mạch bận rộn, là cô cà muối tương, ngược vui vẻ: “Ây da, quá, cô muối cái !”

Trước đây lúc Đông Mạch là vợ Lâm Vinh Đường, thích muối cái , muối xong sẽ tặng cho hàng xóm láng giềng, đều thích.

Sau khi Đông Mạch và Lâm Vinh Đường ly hôn, còn nhắc tới, tiếc quá, mà ăn nữa.

Đông Mạch một cái: “Vốn dĩ còn nhớ chuyện , cà tím trong tiệc cưới còn thừa sợ hỏng, muối chia cho .”

Gả qua đây, cô cũng giữ quan hệ với , tặng chút đồ ăn, rẻ mà thiết thực, bằng.

Hai chuyện, Lưu Kim Yến với cô chuyện bên ngoài, hóa xe con đón dâu hỏng , bàn tán xôn xao, đều cảm thấy may mắn, Vương Tú Cúc giục Lâm Vinh Dương sửa, Lâm Vinh Dương hết cách, đành đạp xe đạp công xã tìm sửa xe, đội ngũ đón dâu cứ thế chậm trễ, họ hàng hàng xóm đến giúp đỡ ở đó cũng khó chịu, những thổi kèn xô-na đó đều oán trách, cảm thấy lỡ thời gian của , một chuyện hỉ sự , cho đều vui.

Cuối cùng Lâm Vinh Dương vẫn về, sợ lỡ mất giờ lành, dứt khoát kiếm một chiếc xe bò, buộc dải lụa đỏ lớn, mời cô dâu mới trong xe bò, cuối cùng cũng đưa về nhà.

“Cô cái mặt Tôn Hồng Hà khó coi thế nào , vốn dĩ xe con đang yên đang lành, đổi thành xe bò, mất mặt bao, đều đang ở đó đấy!”

Trong lúc chuyện, bên ngoài vang lên tiếng pháo nổ, đoán chừng đây là sắp bái đường thành .

Đông Mạch liền một cái: “Mỗi con đường của mỗi , bụng to , mang thai, gả cho Lâm Vinh Đường, Vương Tú Cúc đoán chừng vui .”

Lưu Kim Yến: “ nhổ , cũng chê mất mặt hổ!”

Trong lúc chuyện, Thẩm Liệt đặt giấy b.út xuống , chào hỏi Lưu Kim Yến, liền việc.

Lưu Kim Yến thắc mắc: “Tính tình Thẩm Liệt hình như giống đây lắm.”

Đông Mạch: “Hả, giống?”

Lưu Kim Yến cô một cái, bất đắc dĩ : “Trước đây , bây giờ lúc nào cũng vẻ, trông nghiêm túc.”

Đông Mạch nghi hoặc: “Vậy ...”

Lưu Kim Yến: “Đương nhiên , cũng ngại dám đùa với nữa.”

Sau khi tiễn Lưu Kim Yến , Đông Mạch lúc đầu còn hiểu, đó đột nhiên nhớ , lúc đó chê , trêu chọc khác, hóa đây là thu liễm ?

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

Đông Mạch nhà, thấy vẫn đang chép bàn nhỏ giường đất, liền ghé qua xem, nắn nót từng nét, ngay ngắn, là cố ý thu liễm , tránh cho cẩu thả, bây giờ chép mấy trang .

“Đã ,” trong lúc chuyện, Đông Mạch lật xem: “Chép thật đấy, tự em chép, dù cũng chép thế .”

“Dù rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.”

, nãy Kim Yến qua đây, như nữa, nghiêm túc , cũng ngại dám chuyện nhiều với nữa.”

Thẩm Liệt lời , nhướng mày: “Thế chẳng , đang yên đang lành và cô cũng chẳng chuyện gì để .”

 

 

Loading...