Đông Mạch gật đầu: “Vâng, thành vấn đề.”
Lương thực chính là bánh bao cần lo lắng, cái là đặt xong , đến lúc đó giao tới, tương đương với đại khái năm mươi món ăn, mất năm tiếng đồng hồ, một tiếng mười món ăn, nhưng bởi vì lúc thức ăn, một thể cùng một nồi, cộng thêm còn một món thái nguội trộn lạnh, năm ở đây bận rộn, Đông Mạch tính toán thành vấn đề.
Trần Á yên tâm gật đầu: “Được, cô cũng là kinh nghiệm, từng tiệc cưới nhà họ Lộ , chúng cái mới năm mâm, đối với cô mà chắc là chuyện gì.”
Sau khi Trần Á rời , Đông Mạch tiên sắp xếp những nguyên liệu nấu ăn ở nhà bếp , liền phân công nhiệm vụ cho mấy phụ nữ, rửa rau thái rau, rửa thịt thái thịt, ai nấy bận rộn.
Mấy phụ nữ khác đều là đầu tiên việc, từng nơm nớp lo sợ, sợ gây thêm rắc rối cho Đông Mạch, cho nên đều tất bật bận rộn.
Đông Mạch thì tiên xách nước giếng tích trữ từ hôm đến, lúc lấy nước, tiên múc một gáo nước ở cùng, đây cũng là thông lệ nấu canh cá canh gà của Đông Mạch , nước giếng để một đêm, tinh hoa của nước ở cùng nổi lên, đặc biệt trong vắt, cho nên gáo đầu tiên là nhất nhất, cái dùng để nấu cháo, hương vị tự nhiên thanh tao.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Lửa nhỏ từ từ om cháo gạo, cô mới qua đây Bát đại oản, lúc thái thịt, cô hết cách bộ tự tay, liền tự mẫu , để mấy phụ nữ học theo, còn về phần nấu nướng phía , thịt gà thịt lợn đều dùng cách riêng để om cho kỹ, ví dụ như thịt gà, cô dùng một chén rượu trắng, cộng thêm nửa cốc tương bột để om, om đến lúc thì bộ dùng lửa nhỏ từ từ om, như tuy tốn công, nhưng thịt chín mềm hơn, mới dễ để già hạ miệng.
Về món nguội, cũng đặc biệt hạ công phu, vốn dĩ một món là ngó sen trộn lạnh, cô nghĩ già ắt là nhai nổi sự giòn sống , liền thêm gạo, hợp ninh nấu, ninh nấu chín kỹ , trộn với mật ong, như hương vị càng ngon hơn.
Như lúc khách ăn thức ăn, cũng đến mức cảm thấy thức ăn nguội , đều là tươi mới lò, gì bằng.
Vừa lúc Trần Á cũng qua hỏi, cô liền với Trần Á dự định hiện tại, Trần Á tự nhiên là hài lòng, vì Đông Mạch hỏi đến việc sắp xếp bàn, Trần Á liền dẫn Đông Mạch sân xem.
Ai ngờ đến sân , liền thấy một giọng : “Ủa, đây là Đông Mạch ?”
Đông Mạch sang, một cô gái ăn mặc sành điệu, uốn tóc xoăn, trang điểm một chút, mặc một chiếc áo sơ mi trắng và chiếc váy thời trang, Đông Mạch mấy cái mới nhận : “Cậu là Tuyết Nhu ?”
Mạnh Tuyết Nhu : “ , là Tuyết Nhu, Đông Mạch thật sự là một chút cũng đổi, bao nhiêu năm , vẫn giống như hồi học sinh!”
Đông Mạch thấy cô tự nhiên vui vẻ: “Cậu ngược đổi ít, trở nên sành điệu xinh , suýt nữa nhận .”
Mạnh Tuyết Nhu: “Sao cũng đến tham gia tiệc thọ của ông nội Vương, nhà mà cũng quen Bí thư Vương?”
Đông Mạch lắc đầu: “Mình đến đầu bếp, nấu ăn cho tiệc thọ.”
Mạnh Tuyết Nhu lúc mới bừng tỉnh: “Mình mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-cu-trong-sinh-ep-toi-lay-chong-co-ta/chuong-165.html.]
Đông Mạch ý của Mạnh Tuyết Nhu, cô theo bản năng cảm thấy nên là khách của ông cụ Vương, nhưng ngược cảm thấy gì.
Mạnh Tuyết Nhu là bạn cùng bàn hồi cấp hai của cô, bởi vì là bạn cùng bàn, hai tự nhiên khá thuộc, nhưng Đông Mạch luôn , Mạnh Tuyết Nhu và giống , bố Mạnh Tuyết Nhu ở Lăng Thành, cô sở dĩ học ở công xã, vẫn là vì bố cô thời gian chăm sóc cô , cô mới theo ông bà nội sống ở công xã, nhân tiện học ở đây.
Điều kiện kinh tế nhà Mạnh Tuyết Nhu , bố cô quan ở Lăng Thành, lúc đó ở nội trú, lúc Đông Mạch ăn bánh bao bột vàng bột đen trộn lẫn, Mạnh Tuyết Nhu thường xuyên thể mang theo những miếng thịt bò thái nhỏ ăn kèm với bánh bao trắng.
Búp bê Tây mà trong ký ức Đông Mạch luôn , con b.úp bê Tây nhất, chính là của Mạnh Tuyết Nhu.
Trong lòng Đông Mạch, Mạnh Tuyết Nhu chính là một cô công chúa nhỏ.
Sau khi nghiệp cấp hai, Đông Mạch học nữa, giúp gia đình việc, Mạnh Tuyết Nhu hình như Lăng Thành học cấp ba , đó hai liên lạc nữa.
Bây giờ gặp , Mạnh Tuyết Nhu một cái là dáng cô gái sành điệu thành phố.
Mạnh Tuyết Nhu cũng gia thế của , hôm nay thấy trong tiệc thọ của ông cụ Vương, tự nhiên là kỳ lạ, dù nhà giống như gia đình quan hệ họ hàng bạn bè gì với nhà Bí thư Vương.
Ngay đó Đông Mạch liền một cái: “Lát nữa thức ăn lên , đến lúc đó thể nếm thử tay nghề của .”
Mạnh Tuyết Nhu thấy Đông Mạch đến nấu ăn, bừng tỉnh, đó : “Được, lát nữa nếm thử tay nghề của , Đông Mạch thật sự lợi hại, năm đó học cũng tồi, lên cấp ba cảm thấy tiếc , bây giờ nữ đầu bếp, thật sự là quá tháo vát !”
Lúc Trần Á tới, thấy họ mà quen , cũng chút bất ngờ, Đông Mạch chào hỏi Mạnh Tuyết Nhu xong, liền với Trần Á một chút về tình hình lên món lát nữa, sắp xếp thỏa tuyến đường, liền định nhà bếp.
Trần Á : “ , Đông Mạch, hôm nay chúng thiếu một phụ giúp , lát nữa lên món, sợ bận xuể, trong công xã của Lão Vương một thanh niên, chăm chỉ, cứ khăng khăng đòi qua đây giúp đỡ, trai thành khẩn, nghĩ đến thì đến , lát nữa để giúp rửa ráy dọn dẹp, cô cứ sai bảo thoải mái, đừng khách sáo.”
Đông Mạch: “Vậy thì quá!”
Trần Á liền gọi: “Tiểu Lục , qua đây.”
Đông Mạch một cái, mà là Lục Tĩnh An.
Lục Tĩnh An thấy Trần Á gọi, vội vàng chạy tới, vẻ mặt ân cần thật thà, mở miệng là gọi chị, gọi còn thiết, Trần Á liền để Lục Tĩnh An giúp đỡ nhà bếp.