Ánh mắt Thẩm Liệt nhàn nhạt lướt qua mương nước bên cạnh, nơi đó nước giếng trong vắt róc rách chảy, một chỗ mọc hai cây rong, ùng ục nổi lên những bong bóng nhỏ.
Anh : “Cái bụng của cô, nếu thật sự xảy chuyện gì, sẽ trực tiếp đưa cô đến bệnh viện Lăng Thành, bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển, thiếu gì cách, đảm bảo chữa khỏi cho cô, chữa khỏi đứa bé sảy , sống thấy c.h.ế.t thấy xác, cô hiểu chứ?”
Giọng trầm và nhẹ, nhưng tai Tôn Hồng Hà, như sét đ.á.n.h giữa trời quang.
Anh thấu , thấu tất cả thứ của !
Anh mà !
Tôn Hồng Hà kinh hãi Thẩm Liệt, về ký ức kiếp , cô trọn vẹn, nhưng trong những ký ức đó, một chuyện, là Thẩm Liệt đ.á.n.h với .
Bình thường thì vẻ hiền lành rộng lượng, chỉ là để tâm mà thôi, thật sự tàn nhẫn lên, cái sự tàn nhẫn đó, còn độc hơn cả sói!
Thẩm Liệt đ.á.n.h với , đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t, đ.á.n.h xong còn tính, dùng cách gì, còn tống tù.
Tôn Hồng Hà nhớ chuyện , gần như run rẩy, tại cô trêu chọc !
Cô co rúm Thẩm Liệt: “Thẩm Liệt, , đừng như , ”
Cô về phía Lâm Vinh Đường xa, Lâm Vinh Đường lưng về phía họ, hình như đang bàn bạc chuyện đồng hồ điện, căn bản bên .
Điều khiến Tôn Hồng Hà tuyệt vọng, cô van xin : “Thẩm Liệt, ý đó, thể hại , tuy ly hôn với gả cho Lâm Vinh Đường, nhưng cũng là vì để bản sống , , đừng ghi hận ...”
Trong mắt Thẩm Liệt hiện lên vẻ khinh bỉ, khẽ một tiếng: “Cô hại , cũng hại vợ , mà thấy sảy thai, Tôn Hồng Hà, cô nhớ kỹ cho , đừng quên.”
Trong lòng Tôn Hồng Hà thả lỏng, ý là chỉ cần đừng trêu chọc , thể tha cho ?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
ai ngờ lúc , Thẩm Liệt đột nhiên giơ chiếc xẻng trong tay lên.
Đồng t.ử Tôn Hồng Hà co rút , đ.á.n.h ?!
Ai ngờ, Thẩm Liệt cắm một nhát xẻng xuống mương nước, liền thấy đáy mương nứt toác , tiếp đó, liền thấy tiếng kêu chít chít chít, mấy con chuột chũi v.út một cái từ bên trong chui .
Thẩm Liệt đang đó, chuột chũi chỗ nào khác để chạy, đều liều mạng chạy về hướng Tôn Hồng Hà, Tôn Hồng Hà căn bản kịp dậy, chuột chũi trực tiếp chạy qua chân cô , cái móng vuốt nhỏ đầy lông lá giẫm lên chân cô .
Tôn Hồng Hà hét lên một tiếng kinh hãi: “A”
Theo lý mà ở nông thôn, đến mức sợ cái , nhưng mấy con chuột chũi nhỏ thực sự xuất hiện quá đột ngột, cứ thế từ trong hang chui , trực tiếp chạy qua chân Tôn Hồng Hà, thậm chí một con còn nhẹ nhàng giẫm lên tay Tôn Hồng Hà, Tôn Hồng Hà cảm nhận cảm giác nằng nặng lạnh tay.
Tôn Hồng Hà sợ ngây , trừng lớn mắt, hét lên thất thanh.
Nhiều xung quanh đều thấy, đều về phía , nhưng Thẩm Liệt lúc bất động thanh sắc, lấp phẳng hang chuột chũi, đợi đến khi một đám xông tới, chỗ còn dấu vết gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-cu-trong-sinh-ep-toi-lay-chong-co-ta/chuong-191.html.]
Lâm Vinh Đường xông tới đầu tiên, thấy dáng vẻ kinh hãi của Tôn Hồng Hà, một tay ấn lấy vai Tôn Hồng Hà: “Sao thế?”
Tôn Hồng Hà run rẩy đến mức môi nên lời, thực chuột chũi cô chắc sợ lắm, nhưng quá đột ngột, mà dáng vẻ của Thẩm Liệt quá hung ác.
Cô Thẩm Liệt, nhưng dám, thực cô sợ Thẩm Liệt.
Thẩm Liệt hình như bí mật của .
Mình nên thế nào, thể sảy t.h.a.i , nếu lúc sảy thai, Thẩm Liệt sẽ đối phó với thế nào? Mình dám sảy thai, nhất định sẽ chút lưu tình vạch trần , sẽ ép đến bệnh viện kiểm tra, chẳng xong đời , kế hoạch xôi hỏng bỏng hết!
Cho nên thể sảy thai, cố chống đỡ, thể chọc giận Thẩm Liệt!
Tôn Hồng Hà nghĩ đến điều , bắt đầu hối hận , cô nghĩ, lẽ lúc nãy cô dám trêu chọc Đông Mạch, cô hà tất trêu chọc Đông Mạch chứ, dù với tính cách của như Thẩm Liệt, sớm muộn gì cũng tù, sớm muộn gì cũng gặp xui xẻo, còn Đông Mạch, cũng định sẵn là một một giữ nhà, lẽ sẽ chê , lẽ thông dâm với , dù cuối cùng cũng rơi mệnh lấy chồng ba hoặc cô độc nuôi dưỡng ở nhà đẻ.
Cô hà tất so đo với loại !
Trong đầu suy nghĩ lung tung như , mắt là Lâm Vinh Đường.
Lâm Vinh Đường nắm lấy vai cô , quan tâm cô : “Hồng Hà, em chứ?”
Tôn Hồng Hà chằm chằm Lâm Vinh Đường, cuối cùng lắc đầu: “Không, , chỉ là nãy chuột chũi chạy , em dọa sợ.”
Chuột chũi?
Một việc bên cạnh lúc mới nhớ : “, lúc nãy qua đây cũng thấy chuột chũi, chạy khá nhanh.”
Lâm Vinh Đường lời , nheo mắt , đó ngẩng đầu, về phía Thẩm Liệt xa.
Thẩm Liệt đang bình thản dọn dẹp cỏ tranh ở đầu ruộng nhà , hình như căn bản chú ý đến động tĩnh bên .
Lâm Vinh Đường thu hồi ánh mắt, ánh mắt trở nên khó hiểu, chằm chằm Tôn Hồng Hà: “Hồng Hà, em thật sự chứ? Bụng em, dọa giật thế , khó chịu chứ?”
Tôn Hồng Hà lén liếc Thẩm Liệt một cái, chạng vạng , sắc trời tối dần, bóng nghiêng của Thẩm Liệt cao ngất lạnh lùng, rõ ràng cũng bên , cô cảm thấy ngay cả bóng nghiêng đó cũng toát một cỗ tàn nhẫn.
Cô dù thế nào cũng thể chọc Thẩm Liệt, thật sự so đo với , xách đến bệnh viện, thế nào!
Cô thu hồi ánh mắt, hít sâu một , né tránh ánh mắt của Lâm Vinh Đường, thấp giọng : “Không , bụng em , cả, em chỉ là dọa một chút, nhưng, nhưng...”
Cô c.ắ.n răng, nhắm mắt câu trái lương tâm đó: “Không .”