Thập Niên 80: Vợ Cũ Trọng Sinh Ép Tôi Lấy Chồng Cô Ta - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-04-29 02:14:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có một đứa con lớn lên hoặc giống cô, hoặc giống Thẩm Liệt, đứa trẻ đó thể chơi với thỏ.

Thậm chí đó lúc nấu cơm, cô còn nhịn nghĩ, nếu họ một đứa con, thì sẽ thế nào nhỉ. Thẩm Liệt nhất định sẽ thích, sẽ nghiêm trang dạy con nhận mặt chữ, chữ, hoặc dạy nó xe đạp. Tóm sẽ đặc biệt giống dáng vẻ của một cha.

Tính tình thể ôn hòa, đứa trẻ chắc sẽ sợ , lẽ còn cùng đùa.

Lúc Đông Mạch nấu cơm, Thẩm Liệt tranh thủ qua nhà cũ một chuyến, dọn dẹp quét tước. Đợi lúc về, nhân lúc cơm còn nóng, hai đều tự tắm rửa qua loa một chút.

Thẩm Liệt một bộ quần áo, áo sơ mi và quần dài đơn giản, tóc ướt một nửa. Đông Mạch cũng tắm xong, hai ăn cơm.

Ăn xong, Thẩm Liệt liền kéo Đông Mạch ngã xuống giường sưởi, cúi đầu ôm cô hôn.

Rất mãnh liệt, cũng khao khát. Thực khi Đông Mạch Lạc Thành, mấy ngày về .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

Đông Mạch ôm c.h.ặ.t lấy .

Giờ phút , ngay cả những hoa văn cổ kính xà nhà, cũng trở nên thiết và động lòng .

Vấn đề rớt lông ở đáy trục bóc mà Thẩm Liệt , hề dễ giải quyết như .

Anh thử nghiệm máy chải bông ở nhà , quả thực là rớt, chỉ là khá nhẹ, quá nhẹ nên đây chú ý tới. Anh một chuyến đến chỗ Lộ Khuê Quân, cũng cách nào. Sau đó liên tục hai ba ngày, giam trong nhà máy của công xã, mấy khi khỏi cửa.

Cuối cùng, vấn đề vẫn thể giải quyết . Anh liền nhắc với Đông Mạch, một chuyến đến Thiên Tân, nhờ giúp đỡ kiểm tra.

Cũng tin tức từ truyền đến, trong thôn mà cũng máy chải nhung Thẩm Liệt lắp đặt cho nhà máy công xã vấn đề. Nếu bài toán khó giải quyết , e là thể dùng .

Tin tức truyền ngoài, khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều. Lén lút bàn tán chuyện ít, phần lớn là lo lắng, phát sầu cho Đông Mạch. Cũng cẩn thận hỏi Đông Mạch tình hình thế nào, hỏi thể giúp đỡ . Đông Mạch đều bảo , chuyện gì lớn, là gặp chút rắc rối, nhưng chắc là giải quyết .

rõ ràng tin. Hôm đó Đông Mạch đến nhà thợ điện Lưu Thuận Nhi trong thôn để nộp tiền điện bơm nước tưới ruộng phần nhà , thì thấy mấy tình cờ đang nhắc đến chuyện ở bên cạnh.

“Nghe máy chải nhung Thẩm Liệt lắp cho nhà máy công xã dùng , mấy ngày nay cứ chạy đôn chạy đáo chuyện suốt.”

“Không dùng thì trả tiền cho nhỉ, thế chẳng là tốn công vô ích ?”

“Ai mà , còn dùng khoản vay tín dụng của hợp tác xã, buôn bán vốn, chuyện lớn quá, chúng căn bản hiểu nổi.”

Mấy đó đầu thấy Đông Mạch, vội vàng ngậm miệng, chào hỏi Đông Mạch: “Chị dâu Liệt, chị đến nộp tiền điện ?”

Đông Mạch gật đầu: “Vâng.”

Mọi vội gật đầu, gì thêm.

Đông Mạch liền . Sau khi , thợ điện Lưu Thuận Nhi thấy cô, liền bảo cô qua xem hóa đơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-cu-trong-sinh-ep-toi-lay-chong-co-ta/chuong-207.html.]

“Vâng, bao nhiêu tiền ?”

Lưu Thuận Nhi hóa đơn, đó : “Nhà cô tháng cao quá, cần chín đồng.”

Đông Mạch xong, kinh ngạc: “Chín đồng?”

Lưu Thuận Nhi: “ , cô xem, ở đây rõ ràng rành mạch. Thật sự , chúng cùng đối chiếu điện.”

Đông Mạch cầm lấy, xem kỹ một chút, ghi điện, đó : “Bình thường tiền điện nhà cao thế , cũng mang nhiều tiền thế, đợi về lấy tiền đến nộp.”

Cô cũng sợ mất, bình thường chỉ để ba bốn đồng, mua bừa cái gì cũng dư sức, chủ yếu là bình thường ở nhà cũng chỗ nào tiêu tiền.

Lưu Thuận Nhi: “Được, vấn đề gì.”

Lúc trong nhà còn khác, thấy , đều kinh ngạc: “Đông Mạch, tiền điện nhà cô rốt cuộc là ?”

Lúc khác hỏi, Đông Mạch cũng nguyên cớ. Bây giờ tiền điện là một hào rưỡi một , nông dân bình thường nỡ bật đèn điện, cộng thêm việc công xã thỉnh thoảng cúp điện, tiền điện một tháng của nhiều mới mấy hào, nhiều thì cũng chỉ một hai đồng. Nhà cô đùng một cái lòi chín đồng tiền điện, quả thực dọa .

cô nhớ tới cỗ máy chải nhung , nghĩ thầm, chắc là liên quan đến cái . Loại máy móc lớn thế , cô hình như Thẩm Liệt qua, khá tốn điện. Cộng thêm việc Thẩm Liệt cứ bật bật tắt tắt, lăn lộn tới lui, tự nhiên tốn ít tiền điện.

Nghĩ đến điều , cô cũng quá bận tâm nữa.

Chỉ cần chơi câu trộm điện là . Ở nhà lắp cái , chỉ cần thể ăn , kiếm tiền là cái chắc. Đã dính đến chuyện ăn kiếm tiền, thì là mấy chục đồng mấy trăm đồng, thể là mấy ngàn đồng, thậm chí là hàng vạn đồng.

Khi từng ôm hai vạn đồng nộp tiền lấy hàng cho , nghĩ chín đồng , dường như cũng quan trọng đến thế.

Đông Mạch ngờ là, chuyện tiền điện nhanh truyền khắp nơi.

Quá trưa, cô qua chỗ Lưu Thuận Nhi nộp tiền điện, chút đồ ăn ngon, định mang cho ông cụ Vương một ít, qua nhà Lộ Khuê Quân xem Ngưu Kim Liễu. khỏi cửa, thấy dùng ánh mắt đồng tình cô.

để bụng, kết quả đến đầu thôn thì gặp Hồ Thúy Nhi. Hồ Thúy Nhi chạy tới: “Sao thế, bên ngoài đều đang đồn ầm lên kìa!”

Đông Mạch: “Đồn gì cơ?”

Hồ Thúy Nhi: “Đồn là máy chải nhung của Thẩm Liệt , lắp xong cho nhà máy công xã dùng , còn cái đặc biệt tốn điện, máy chạy một lúc thể tốn mấy đồng tiền điện! Nhà cô nộp bao nhiêu tiền điện, thật giả ?”

Lúc Hồ Thúy Nhi hỏi , mấy bà thím lớn tuổi bên cạnh đều tò mò sang.

Đông Mạch liền : “Nộp chín đồng tiền điện, nhưng cũng chẳng gì, chỉ là chín đồng tiền điện thôi mà, nộp nổi. Đã nộp nổi thì dùng nổi.”

 

 

Loading...