Trước đó thăm , cũng là sợ áp lực, nhưng mấy ngày gặp, xót .
Vì một trận mưa, trời ngược mát mẻ, oi bức. Đông Mạch giường sưởi, tiếng côn trùng kêu bên ngoài, căn bản ngủ .
Cô nhớ tới trai , nhớ tới Thẩm Liệt, nhớ tới dự định mở quán ăn của .
Rất nhiều chuyện, nảy mầm trong lòng, cô mong ngóng một chuyện đơm hoa kết trái, chỉ là nhất thời bắt tay từ , rốt cuộc chút giày vò.
Cứ như , lúc ngủ mà là nửa đêm về sáng.
Hôm tự nhiên là dậy muộn. Tiếng ve kêu ồn ào ngoài sân, cô uể oải, mặc quần áo rửa mặt, định tùy tiện bếp tìm chút đồ ăn. Ai ngờ bước sân, thấy một trong sân, dáng cao ráo, duỗi đôi chân dài, mặc áo sơ mi, đang trêu thỏ ở đó.
Tim cô lập tức lỡ một nhịp.
Còn lên tiếng, đó thấy động tĩnh, đầu cô: “Mới dậy .”
Trong mắt đều là ý , giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
Rõ ràng là quen thuộc , nhưng vì cái suy đoán dám tin , tim cô mà đập thình thịch. Lại vì đang ở nhà đẻ, cô thậm chí còn ngại ngùng, c.ắ.n môi hỏi: “Sao qua đây? Còn qua từ sáng sớm nữa?”
Thẩm Liệt: “Sớm , sớm nữa .”
Hồ Kim Phượng: “Là sớm nữa, mau nhà . Bố con dùng lúa mì đổi mười mấy quả dưa hấu, nhà bổ dưa hấu ăn.”
Thế là Thẩm Liệt và Đông Mạch liền nhà. Quả dưa hấu lớn bổ , ruột đỏ tươi, nhiều nước, ăn miệng đừng là ngọt cỡ nào.
Hồ Kim Phượng: “Cơm trong nồi đang hâm nóng cho con, ăn miếng dưa hấu , ăn cơm.”
Đáng lẽ bình thường là ăn cơm , nhưng đây chẳng bổ dưa hấu , nên để Đông Mạch nếm thử.
Trong lúc chuyện, Hồ Kim Phượng qua bếp, nhà chính chỉ còn Thẩm Liệt và Đông Mạch.
Đông Mạch ăn dưa hấu, : “Sao giờ qua đây?”
Thẩm Liệt: “Nhớ em.”
Đông Mạch: “Thôi !”
Cô còn lạ gì , lúc thực sự bận rộn, lục nhận. Bình thường buổi tối tham lam như , đợi lúc hý hoáy máy chải nhung, buổi tối cũng chỉ ôm thôi, mà chẳng suy nghĩ gì nữa. Cô mới tin thể bỏ mặc trong nhà máy công xã chạy tới tìm cô.
Quan trọng là ăn mặc sạch sẽ thế , căn bản giống như vội vàng chạy từ nhà máy tới, chắc là còn tắm rửa nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-cu-trong-sinh-ep-toi-lay-chong-co-ta/chuong-215.html.]
Trong lòng Đông Mạch lờ mờ đoán , vui vẻ, dám vui mừng quá sớm, thế là khẽ hừ một tiếng.
Thẩm Liệt liền : “Anh Thiên Tân, tìm vị giáo sư mà quen . Đối phương giúp giới thiệu một nhân viên kỹ thuật cao cấp, nhưng nhân viên kỹ thuật đó cũng hiểu lắm. Tuy nhiên giúp tiến cử một vị, vị đó từng tham gia thử nghiệm chải bông tinh chế ở Đường Sơn năm xưa. Người xong, đặc biệt hứng thú, chẳng cần nhiều, liền chạy theo tới đây. Về điểm mà , chỉ thể là Thẩm Liệt may mắn. Người nhiệt tình bụng, đưa cho một dữ liệu thử nghiệm lưu giữ năm xưa, đích qua giúp chạy thử. Chạy thử mấy ngày, vấn đề cuối cùng cũng giải quyết .”
Không chỉ giải quyết vấn đề , chuyên gia lão làng còn đưa những đề nghị khác. Đó đều là những kinh nghiệm quý báu năm xưa, mặc dù một giả thiết tạm thời cách nào thực hiện, nhưng luôn cơ hội từ từ thử nghiệm cải tạo.
Tim Đông Mạch đập thình thịch, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh: “Vậy bây giờ vấn đề đều giải quyết , nhà máy công xã bên đó ?”
Thẩm Liệt cô, giọng điệu ôn hòa: “Đều giải quyết , xưởng trưởng Hồ bên đó , trong vòng ba ngày, tiền đuôi còn sẽ chuyển tài khoản bộ.”
Trái tim Đông Mạch lập tức bay bổng lên: “Thật ? Tốt quá !”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Thẩm Liệt vẫn mỉm : “Gần đây cứ thức đêm ở nhà máy, chẳng hình . Con rể như nếu qua thôn các em, sợ tưởng là thổ phỉ, nên qua tắm rửa , bộ quần áo, sáng sớm liền chạy qua đây.”
Đông Mạch mở cờ trong bụng, nhịn , còn nhào tới ôm lấy .
Thực sự vui, đặc biệt vui, vui đến mức gần như .
Tất cả áp lực, trong khoảnh khắc đều hóa thành niềm vui sướng. Tất cả những dự định , dường như đùng một cái đều sắp thành hiện thực .
Còn gì sầu não nữa, thứ đều thật !
Thẩm Liệt tự nhiên . Anh tuy ngoài mặt bình tĩnh, thực trong lòng cũng vui.
Bỏ bao nhiêu nỗ lực và tâm huyết, cuối cùng cũng thể nhận chút đền đáp. Có thể vợ của vì điều mà nhảy nhót vui sướng, hương vị nếm trải trái ngọt chiến thắng thật là ngọt ngào.
Anh : “Em ở nhà đẻ cũng mấy ngày , hôm nay đón em về.”
Đông Mạch gật đầu: “Vâng , trong nhà gặt lúa mì bận xong , cũng việc gì nữa.”
Đông Mạch ăn cơm, sang, quả thực mua ít. Mua hai bình sữa ong chúa cho già bồi bổ cơ thể, mua một túi táo lớn, còn mua sườn, kẹo sữa, ước chừng tốn ít tiền. Thẩm Liệt thuận lợi lấy khoản tiền đó thì tất cả những thứ đối với họ, chẳng tính là gì.
Đông Mạch trong lòng tính toán nhanh ch.óng. Lần bán máy chải nhung , là bốn vạn đồng. Chi phí mua máy chải bông là ba vạn, một chi phí tiền điện cũng như tiền nhà nghỉ vé tàu hỏa khác, kịch trần là vài trăm, trong vụ ăn lớn thế thể bỏ qua . Tính tính , thế là kiếm một vạn đồng .
Ở trong thôn họ, nhà ai kiếm một vạn là hộ vạn tệ, thể biểu dương cần cù giàu !
trong nhà còn bốn cỗ máy chải bông, còn thể nghĩ cách bán . Nhà máy công xã mua mười cỗ đó, vả việc thuận lợi, thì những cỗ phía sẽ dễ bán. Bán ba cỗ, một cỗ bốn ngàn, là thể kiếm hai vạn hai .
Tóm còn áp lực gì nữa, bán bừa cũng kiếm tiền. Còn về tiền điện gì đó, đừng là chín đồng tiền điện, chín mươi đồng tiền điện thì !