Thập Niên 80: Vợ Cũ Trọng Sinh Ép Tôi Lấy Chồng Cô Ta - Chương 235

Cập nhật lúc: 2026-04-29 02:14:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ai ngờ cô đột nhiên xuất hiện như , còn tiều tụy yếu ớt, giống như bông hoa hồng gió dập mưa vùi, ủ rũ rủ xuống.

Nhất thời trong lòng là sự thương xót, sẽ nghĩ thể để cô chịu bất kỳ sự tủi nào, suy đoán nguyên nhân cô đột nhiên qua đây, lo lắng, nhưng nãy cô , vẫn vội hỏi.

Lúc chỉ vuốt ve mái tóc cô, an ủi: “Trách , hôm nay máy móc lắp đặt hòm hòm , chạy thử cũng khá thành công, đồng chí Quách dẫn bọn ngoài ăn chút gì đó chúc mừng, kết quả là về muộn, bình thường vẫn luôn ở trong xưởng.”

Đông Mạch nép , thực l.ồ.ng n.g.ự.c dày dặn, cũng nóng hổi, giữa mùa hè dựa như ngược sẽ nóng, nhưng Đông Mạch thích, chỉ dựa như .

sấp trong lòng cau mày: “Lúc nãy qua đây, em ngốc ? Có mất mặt ?”

Thẩm Liệt khẽ , thấp giọng : “Sao mất mặt, thế , chỉ là say xe thôi, cũng gì.”

Vừa nãy lấy nước, mấy cùng chạy thử máy móc còn đều khen ngợi, vợ thật tồi, còn vợ tính tình hiền thục, ghen tị phúc khí.

Thực , tính tình hiền thục cái thực sự , chẳng qua là thấy xinh mà thôi. Cho dù ở Lăng Thành, như Đông Mạch cũng hiếm thấy, ai thấy mà chẳng thêm vài .

Người như cô, xuất hiện mặt khác, khác sẽ liếc mắt một cái là thấy xinh . Còn về việc cô mặc gì, bộ dạng tiều tụy nhếch nhác , ngược là thứ yếu, ai quá để ý .

Đông Mạch nhớ tới Bành Thiên Minh nãy, cô mặc áo sơ mi trắng, váy đen, bộ dạng đặc biệt tháo vát, liền : “Dù em cũng khó coi.”

Thẩm Liệt nhận tâm trạng của cô đúng, hình như quá sa sút , giống với bộ dạng bình thường lắm.

Anh liền cúi đầu, nâng khuôn mặt cô lên : “Không , bộ dạng nãy của em, ai thấy cũng khen, em Thẩm lấy vợ ở thế, phúc khí thế!”

Đông Mạch c.ắ.n môi: “Thật ?”

Thẩm Liệt cúi đầu dùng trán chạm trán cô, ôn tồn : “Lừa em gì, chính là như .”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

Đông Mạch lúc mới yên tâm: “Máy móc của chạy thử thế nào ?”

Thẩm Liệt: “Gần xong , ngày mai chạy qua ba cái đó một lượt, cũng là kết thúc . Ngày mai chạy thử, em cứ ở đây nghỉ ngơi, hoặc ngoài dạo phố chơi cũng , đợi bận xong, thể cùng em.”

Đông Mạch tính toán chu cho : “Em trẻ con, cần cùng.”

Thẩm Liệt : “Anh là trẻ con, cần em cùng ?”

Đông Mạch hừ hừ trong mũi một tiếng.

Đang chuyện, thấy tiếng ho bên ngoài, Thẩm Liệt vội dậy xem. Hóa là Tiểu Triệu cùng, ngoài mua chút đồ ăn, là một con gà , còn bánh nướng.

Thẩm Liệt cảm ơn , cầm lấy, đặt lên bàn, xé gà , cho Đông Mạch ăn.

“Vẫn còn nóng hổi, ăn , lát nữa nguội là ngon .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-cu-trong-sinh-ep-toi-lay-chong-co-ta/chuong-235.html.]

Hương vị gà cũng , Đông Mạch bây giờ cũng thấy đói , ăn kèm với bánh nướng, uống thêm vài ngụm nước sữa mạch nha.

Lúc cô đang ăn, nhớ tới Bành Thiên Minh: “Đó là con gái của Bành ?”

Thẩm Liệt: “.”

Đông Mạch tò mò: “Nhìn cũng khá tháo vát, cô cũng cùng các chạy thử máy móc ?”

Thẩm Liệt một tiếng: “Phải, cô quả thực xuất sắc. Quách lão cả đời chỉ một cô con gái , cô là con một, gánh vác trọng trách. Mấy ngày chạy Thiên Tân học tập , mấy ngày nay mới về, đúng lúc kịp cùng bọn lắp máy móc.”

Lúc lời , trong mắt Thẩm Liệt tự nhiên sự tán thưởng. Không thể thừa nhận, là một nữ đồng chí, mấy ngày nay cùng chạy thử máy móc, hề yếu ớt chút nào, chịu thương chịu khó, tháo vát hào phóng, , thể kế thừa y bát của Bành sinh.

Đông Mạch tự nhiên , tuy gì, nhưng chút chua xót: “Có em yếu ớt , thể chịu thương chịu khó ?”

Thẩm Liệt thấy cô , , nhưng gì, chỉ xoa xoa tóc cô.

Tuy nhiên Đông Mạch nhịn nũng, cô sấp trong lòng , cố ý hỏi: “Nói , em chịu thương chịu khó , em tháo vát hào phóng ?”

Thẩm Liệt liền ôm cô lòng: “Một chút cũng chịu thương chịu khó, một chút cũng tháo vát hào phóng.”

Đông Mạch lời , suýt nữa thì tức c.h.ế.t, giơ tay lên định véo : “Anh khen khác khen em!”

Thẩm Liệt ôm cô , càng , Đông Mạch càng tức, sắp tức c.h.ế.t .

Cuối cùng Thẩm Liệt rốt cuộc cũng cúi đầu hôn lên trán cô, bên tai cô: “Ngốc c.h.ế.t , đó là lời khen ngoài, em so sánh với ngoài gì.”

Thẩm Liệt nữa, ôm cô : “ khen em chịu thương chịu khó, đang yên đang lành, tại để em chịu thương chịu khó.”

Đông Mạch hiểu: “Tại ?”

Thẩm Liệt: “Chúng là vợ chồng, chuyện chịu thương chịu khó để , em thế nào thì thế nấy, thế ?”

Cô quá chịu thương chịu khó, cũng sẽ đau lòng.

mở quán ăn, cũng ủng hộ. Dù con việc , và sẵn sàng nỗ lực vì nó, sống như mới ý nghĩa.

Anh cúi đầu hôn lên má cô, thấp giọng bên tai cô: “Em thế nào thì thế nấy, nỗ lực như , chính là để em sống những ngày tháng , tùy tâm sở d.ụ.c, em cũng cần học , cần so sánh với .”

Hôm nay rõ ràng trong lòng cô dễ chịu, qua đây chợt thấy bên cạnh ngang tài ngang sức, ít nhiều chút ghen tị. Thực hiểu, cô cần so sánh với khác.

Đừng cô quả thực chịu thương chịu khó hào phóng tháo vát, đừng ai cũng khen cô xinh , cho dù cô những thứ , cô cũng là vợ yêu dấu của , giống với khác.

 

 

Loading...