“Nếu còn dám tìm gây sự, sẽ thật sự cho đ.á.n.h .” Bành Thiên Minh .
Thẩm Liệt thuận miệng : “Vậy cô định tìm khác ?”
Bành Thiên Minh sững , đó , nhàn nhạt : “Tìm gì mà tìm, cô xem cả ngày bận tối mắt tối mũi, thời gian, thời gian đó thà dành cho con gái.”
Thẩm Liệt cũng gì thêm, trong lòng nghĩ, Bành Thiên Minh và Giang Xuân Canh, xem là duyên .
Mẹ của Đông Mạch vẫn luôn lo lắng cho tình hình của Giang Xuân Canh, cơ hội lẽ thể giới thiệu một phù hợp, xem mắt cho Giang Xuân Canh, hợp ý .
Rời khỏi chỗ Bành Thiên Minh, Thẩm Liệt liền đến tìm Tô Văn Châu, đến đơn vị của Tô Văn Châu, Khu nhà ủy ban huyện Lăng Thành. Tô Văn Châu chuyện , tích cực, lập tức dẫn giới thiệu với lãnh đạo Cục Tài nguyên Đất đai, đề cập đến chuyện , chuyện một lúc, cảm thấy Thẩm Liệt hy vọng.
“Hiện tại chính sách chung vẫn là hỗ trợ các doanh nhân nông dân ưu tú, là cá nhân tiên tiến giàu của Lăng Thành chúng , biểu dương, chúng chắc chắn sẽ ưu tiên xem xét.”
Ngay lập tức, họ yêu cầu Thẩm Liệt điền một biểu mẫu, đơn xin mua mảnh đất phèn mặn.
Trước khi , Tô Văn Châu nhắc đến dì của : “Dì sẽ ở Lăng Thành vài ngày, khi nào thời gian cùng ăn một bữa cơm nhé?”
Thẩm Liệt hiểu ý : “Được, xem thời gian của dì Tô.”
Tô Văn Châu gật đầu, : “ tin đời chuyện trùng hợp như .”
Từ đầu tiên thấy Đông Mạch, cảm thấy Đông Mạch cho một cảm giác quá quen thuộc.
Về đến nhà, Thẩm Liệt kể chuyện cho Đông Mạch , Đông Mạch xong, tự nhiên mong chờ: “Một vạn tệ, năm mươi mẫu đất, nếu lấy thì quá! Em từng năm ngoái thôn bên cạnh mua bờ sông, vì là của thôn nên rẻ, tám mươi tệ một mẫu, mỗi một cái giấy chứng nhận, là con dấu đỏ của chính quyền Lăng Thành đóng, đó là vĩnh viễn thuộc về cá nhân, tức là tương đương với việc mua đứt mảnh đất đó! Chúng bỏ một vạn, mua năm mươi mẫu, đó xây nhà xưởng, cũng thể xây nhà ở của , đến lúc đó chúng thể chuyển đến Lăng Thành ở.”
Thẩm Liệt dáng vẻ vui mừng của cô, : “Anh cũng định như , nhưng ý tứ đó, mấy nhà đều , chắc đến lượt chúng .”
Đông Mạch: “Nếu ở đây thể bán, chỗ khác cũng , , để ý chỗ khác, luôn cách mua .”
Đông Mạch: “Cô ?”
Thẩm Liệt: “Chắc là vẫn duyên phận.”
Ngay đó, kể lời của Bành Thiên Minh cho Đông Mạch .
Đông Mạch xong, chút bất đắc dĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-cu-trong-sinh-ep-toi-lay-chong-co-ta/chuong-386.html.]
Gần đây Giang Xuân Canh say mê máy chải lông dê, nghiên cứu cách cải tiến trục gai, thời gian nghĩ đến chuyện khác. Hồ Kim Phượng tự nhiên sốt ruột, luôn thúc giục, còn giới thiệu đối tượng cho Giang Xuân Canh.
Vì chuyện , Đông Mạch tự nhiên cũng canh cánh trong lòng, bây giờ Thẩm Liệt , thở dài một : “Thực em cũng mong đợi gì, điều kiện của cô , quả thực thể xứng với , nhà họ Tô tùy tiện giới thiệu cho cô , chắc cũng mạnh hơn trai em cả trăm . Chẳng là vì thấy đây vẻ chút ý tứ, bây giờ duyên phận, thì thôi.”
Hai cứ thế chuyện, nhắc đến tình hình thị trường hiện tại, quả thực ngành dễ . may là máy móc của họ đủ, nguyên liệu đủ, vốn liếng đều là của nhà, cần trả lãi suất gì, hơn nữa đầu ở Thượng Hải hiện tại xem định. Lần Hồ Mãn Thương giao hàng, còn gửi một lá thư, hy vọng thể trao đổi thêm với Thẩm Liệt.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Như , gì lo lắng, cứ yên việc là , nếu thể lấy mảnh đất phèn mặn đó thì càng .
Đông Mạch: “Tình hình lắm, nhà Lâm Vinh Đường vẻ sắp phát tài thế?”
Thẩm Liệt: “Sao em ?”
Đông Mạch khẽ một tiếng: “Là Vương Tú Cúc đó, là Lâm Vinh Đường mua cho bà vòng tay vàng ở Lăng Thành, vẻ phát tài lắm, lô hàng của họ thể kiếm bộn tiền.”
Thẩm Liệt trầm ngâm: “Họ ký hợp đồng cung cấp năm tấn một năm với nhà máy t.h.ả.m nhung, trong phạm vi hợp đồng , họ đương nhiên vẫn tiếp tục cung cấp hàng cho nhà máy t.h.ả.m nhung. Đây là chuyện , cũng là chuyện .”
Lỡ như giá cả giảm xuống, khác bán , họ thể bán.
chỉ sợ một khả năng, nhà máy t.h.ả.m nhung nợ tiền hàng, thì phiền phức .
Phải rằng hộ nhỏ như , dù cũng linh hoạt, nếu thật sự lỗ, vẫn thể tìm cách từ đầu. Còn hộ lớn như Lộ Khuê Quân, một khi xảy vấn đề, thật sự sẽ ngã ở đó dậy nổi. Còn như nhà họ Mạnh, lưng là vô hộ lẻ, nếu xảy chuyện, lòng đen tối, thể lấy các hộ lẻ đệm lưng , thì đạp lên họ mà thoát .
Đông Mạch bây giờ Thẩm Liệt bàn chuyện ăn nhiều, cũng thể hiểu ý : “Tình hình của Lâm Vinh Đường , rủi ro khá lớn.”
Thẩm Liệt gật đầu: “Mấy hôm qua con phố , lúc đó gió, một ít xơ lông chải gió thổi bay đống củi bên ngoài, nhặt mấy sợi lên xem, theo tình hình xơ lông đó, lông dê của họ dài , hơn nữa xơ lông sờ cảm giác ẩm, là vốn ẩm là cho thêm nhiều nước.”
Trong quá trình chải lông, sẽ dùng bình xịt phun nước một cách thích hợp, nhưng nhiều, nếu nhiều, độ ẩm lớn, đến lúc giao hàng, cũng sẽ soi mói điểm , nhân đó mà ép giá.
Đông Mạch: “Bán đáng đời! Em chỉ mong khá lên !”
Thẩm Liệt vội : “Thôi đến nữa, em đừng tức giận, bác sĩ , lúc giữ tâm trạng . Còn nữa, ngày mai đến lúc khám thai, sẽ đưa em đến Lăng Thành xem.”
Đông Mạch: “Được.”
Thẩm Liệt: “Anh mượn xe của Lộ, lái xe đưa em .”