Thập Niên 80: Vợ Cũ Trọng Sinh Ép Tôi Lấy Chồng Cô Ta - Chương 462

Cập nhật lúc: 2026-04-30 03:13:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bành Thiên Minh lời , trực tiếp xen : “Vậy còn vấn đề chỉ tiêu xuất khẩu thì ?”

Vốn dĩ lãnh đạo đang chuyện, cô xen như , ít đều sang cô .

Bành Thiên Minh mặt đổi sắc.

Lãnh đạo Cục Thương nghiệp: “Vấn đề , chúng cũng cố gắng nghĩ cách giải quyết, nhưng cần thời gian. Hiện tại chúng báo cáo về phương diện , cần phê duyệt…”

Những lời phía , Đông Mạch liền lọt tai nữa.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

Tình thế cấp bách, lãnh đạo cũng ủng hộ phát triển ngành lông dê. Thị trường trong nước bão hòa nghiêm trọng, mở mang thị trường quốc tế là vô cùng cấp bách. xem , vấn đề chỉ tiêu xuất khẩu là con hổ cản đường mà ai thể vượt qua .

Lúc cuộc họp kết thúc, Đông Mạch và Bành Thiên Minh cùng rời . Lão Hồ của nhà máy xã tới, ông mặt mày ủ rũ: “Bây giờ tình thế ngày càng , cứ tiếp tục như , hai cỗ máy chải nhung đó của cũng bán thôi.”

bây giờ tổng thể buôn bán , máy chải nhung e là đều khó bán, rớt giá rớt ít. Sớm thà bán sớm còn hơn!

Đông Mạch bất đắc dĩ, đành an ủi ông : “Đợi thêm , đây chẳng lãnh đạo cũng sẽ nghĩ cách cho , chừng thị trường xuất hiện biến chuyển thì .”

Đương nhiên , cũng chỉ là an ủi mà thôi. An ủi thế nào nữa, bán hàng chính là .

Đông Mạch và Bành Thiên Minh về. Trên đường Đông Mạch nhắc đến chuyện tàu hỏa: “Ước chừng là hết hy vọng , căn bản chuyến xe nào từ Tân Cương về.”

Bành Thiên Minh khẽ thở dài một tiếng: “Vậy chỉ thể thôi , nghĩ cách khác. Thật sự , chúng cũng đành thu hẹp quy mô, cắt giảm công nhân thôi.”

Đông Mạch lên tiếng. Nhờ nền tảng của Thẩm Liệt ở Nhà máy Dệt Thượng Hải, nhà ngược tạm thời cần thu hẹp quy mô. ngành nghề tiêu điều, rốt cuộc vẫn là môi hở răng lạnh.

Thật sự là ôm hy vọng gì nữa. Hôm đó Đông Mạch cũng qua nhà máy nữa, cứ yên tâm ở nhà với hai đứa trẻ.

Bây giờ Đại Bảo Tiểu Bảo hơn bốn tháng , hai đứa bé đều lật . Mặc bộ quần áo nhỏ bằng lụa mềm màu đỏ, giường, hai cục cưng mập mạp lật lật đến là vui vẻ. Tiểu Bảo vốn dĩ gầy yếu ngoan ngoãn, bây giờ dường như cũng trở nên nghịch ngợm. Đôi khi khi lật , sẽ sấp bên cạnh trai, cố ý dùng tay kéo dây áo của trai. Kéo thì nhét miệng, gặm nhấm chán. Nước dãi trong veo chảy dọc theo cái miệng nhỏ hồng hào xuống, tí tách tí tách.

Đông Mạch dáng vẻ mềm mại dẻo kẹo của Tiểu Bảo, tim đều tan chảy .

Sự mệt mỏi vì thức dậy chăm sóc đêm qua, cùng với sự thuận lợi trong sự nghiệp, dường như đều tan biến như mây khói.

Thực nghĩ , cho dù thì . Thẩm Liệt là bình thường, càng là bình thường. Có thể cho việc buôn bán của suôn sẻ dễ dàng , lấy năng lực lớn như để kiêm cố tất cả .

Vấn đề hiện tại là vấn đề của bộ ngành lông dê Lăng Thành, là vấn đề của nhà máy nhà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-cu-trong-sinh-ep-toi-lay-chong-co-ta/chuong-462.html.]

Nếu , thà một kẻ phàm tục bình thường. Nằm giường, hai đứa con đáng yêu của , ăn cắp nửa ngày nhàn rỗi của kiếp phù sinh.

Đông Mạch nhẹ nhàng xoa nắn bàn chân nhỏ mập mạp non nớt đang vểnh lên của Tiểu Bảo, nhịn nghĩ, lúc đó Lộ Khuê Quân xảy chuyện, Thẩm Liệt thực đả kích. Lúc đó dồn nhiều tâm trí hơn và con cái, cũng là tâm lý như .

Sự nghiệp thuận lợi, gia đình chính là bến đỗ cuối cùng, thể mang cho sự bình yên và an ủi.

Tối hôm đó, Tiểu Bảo ban đêm vẫn tỉnh một . Đông Mạch cảm thấy mệt, ngược cam tâm tình nguyện. Cô nghĩ, bây giờ con còn nhỏ, tự nhiên là cần . thực thời gian trôi nhanh, chớp mắt con cái lớn , gì cho con lẽ đều cơ hội nữa.

Ngày hôm , cô ngoài nhiều, cứ ở nhà với con. Lại cùng Vương nhị thẩm bế hai đứa trẻ công viên gần đó, ngắm hoa, ngắm cây. Lúc hoa quế nở , Tết Trung thu sắp đến .

Đông Mạch nghĩ, bánh trung thu của cũng nên bắt đầu .

Đến lúc đó tiệm bánh ngọt khai trương, bán kèm bánh trung thu. Bánh trung thu bán chạy, việc buôn bán của tiệm bánh ngọt cũng sẽ lên, lẽ thể nổi tiếng chỉ một đêm.

Đi dạo một lúc, trời ngược âm u. Mùa chính là như , sắp thu , luôn là mưa thu rả rích. Đông Mạch liền cùng Vương nhị thẩm bế hai đứa trẻ về nhà. Lúc về, thấy tiếng còi tàu hỏa ở xa.

Cô liền nhớ đến Từ , nghĩ bụng ước chừng xuất phát Thượng Hải .

Thẩm Liệt cho dù về, cũng muộn .

Đang nghĩ như , liền thấy một chiếc xe dừng , là xe của Bành Thiên Minh.

Bành Thiên Minh mở cửa xe, vẻ mặt hưng phấn: “Đông Mạch, , đúng là mưa đúng lúc!”

Lúc Bành Thiên Minh như , Tiểu Bảo trong lòng Đông Mạch mở to đôi mắt, tò mò vươn bàn tay nhỏ non nớt nắm lấy tóc Đông Mạch. Đông Mạch liền nắm lấy bàn tay nhỏ của con bé, đó mới hỏi Bành Thiên Minh: “Tin gì mà vui thế?”

Bành Thiên Minh kích động: “Thẩm Liệt về , về xong còn về nhà, thẳng đến tìm Từ . Chị nghĩ bụng tiễn , bắt kịp, họ đang đàm phán!”

Đông Mạch , cũng kích động: “Thật ? Anh về ? Về bằng cách nào, xe ?”

Bành Thiên Minh: “Chị cũng a, gấp. Cậu trực tiếp mời Từ một góc chuyện riêng . Đàm phán gì chị cũng , nhưng dáng vẻ đó, chắc chắn là nắm chắc !”

Đông Mạch lập tức mặt mày hớn hở. Tin tức quá , trong lòng quả thực vui như nở hoa.

Bành Thiên Minh: “Lên xe, chị đưa qua đó. Lát nữa đón Thẩm Liệt cùng về nhà!”

 

 

Loading...