Thập Niên 80: Vợ Cũ Trọng Sinh Ép Tôi Lấy Chồng Cô Ta - Chương 555

Cập nhật lúc: 2026-04-30 03:16:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phong Việt Hàm: “Mấy ngày luôn bận rộn, công ty dệt may thứ chuẩn thỏa, máy móc thu mua đang đường tới, sắp thể đưa sản xuất . Bây giờ mới rảnh rỗi một chút, đến lúc đó sẽ cùng Thẩm Liệt Đông Mạch tham gia hội chợ giao dịch.”

Tô Ngạn Quân: “Vậy thì quá.”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

Cần gạt nước nhẹ nhàng trượt kính, gạt màn sương mưa cửa kính. Xe chạy chậm rãi, lá cây ngô đồng vàng ươm ẩm ướt cứ thế rơi rụng bên cạnh.

Ngoài cửa sổ ý thu tiêu điều, trong cửa sổ ấm vấn vít.

Phong Việt Hàm: “Thực vốn nghĩ, cứ thế c.h.ế.t già nơi đất khách quê , về nữa.”

Tô Ngạn Quân nhạt giọng : “Nói cái gì c.h.ế.t với c.h.ế.t, cũng quá may mắn .”

Phong Việt Hàm khổ, nghiêng đầu Tô Ngạn Quân một cái.

Tô Ngạn Quân : “Trở về , ông xem bây giờ đất nước chúng cải cách mở cửa, giống với hồi chúng còn trẻ. Trở về cơ hội phát triển nhiều, cho , cũng coi như là cống hiến cho đất nước .”

cống hiến cho đất nước, Phong Việt Hàm ngược nhớ đến hồi còn trẻ, thở dài: “Chúng lúc đó, thật sự là một bầu nhiệt huyết vì đất nước.”

Tô Ngạn Quân cũng nhớ , : “Bây giờ cũng muộn, ông xem Thẩm Liệt Đông Mạch hai đứa trẻ , chí tiến thủ bao. Chúng học tập chúng, nếu sức khỏe , cũng chút việc trong công ty của chúng .”

Phong Việt Hàm nắm vô lăng, con đường phía : “Vậy bà dứt khoát đến công ty , bây giờ đang cần phụ giúp.”

Tô Ngạn Quân tùy miệng : “Thôi bỏ .”

Phong Việt Hàm: “Tại bỏ ?”

Tô Ngạn Quân giọng , ông nghiêm túc : “Không thích hợp.”

Phong Việt Hàm: “Tại thích hợp?”

Tô Ngạn Quân kinh ngạc về phía Phong Việt Hàm: “Ông ?”

Khoảng thời gian , bà vô tình vạch một đường ranh giới cho hai , mà ông cũng quy củ ở bên đường ranh giới. bây giờ, ông lời , khiến bà cảm thấy đúng.

Phong Việt Hàm đột nhiên dừng xe ở ven đường.

Ông nghiêng đầu, nghiêm túc Tô Ngạn Quân: “Ngạn Quân, chúng lớn tuổi , lớn đến mức xứng đáng tận hưởng tình yêu, chỉ nên qua loa cho xong nửa đời ?”

Giọng ông trầm ngưng bất đắc dĩ, Tô Ngạn Quân mặt , né tránh ánh mắt của ông.

Tuy nhiên Phong Việt Hàm để bà né tránh.

Hơn ba mươi năm xa cách, nơi đất khách quê , ông từng bước từng bước tới, chịu đựng bao sự cô đơn. Những năm từng gặp theo đuổi ông nồng nhiệt, chỉ cần ông gật đầu, ít nhất thể một gia đình. Đã từng lúc cũng suýt nữa bước bước đó, nhưng ông phát hiện thể.

Bất cứ lúc nào, bất cứ phụ nữ nào, ông đều nhịn lấy đó so sánh với Tô Ngạn Quân. Điều công bằng với khác, cũng công bằng với chính .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-cu-trong-sinh-ep-toi-lay-chong-co-ta/chuong-555.html.]

Nay gặp Tô Ngạn Quân, bà vẫn độc , con gái cũng vẫn còn. Mọi chuyện trong quá khứ là hiểu lầm do sự ấu trĩ và hèn nhát của họ tạo thành, thì, lý do gì ở bên một nữa?

Ông Tô Ngạn Quân đang trốn tránh, bà cần thời gian để điều chỉnh, suy cho cùng bao nhiêu năm , cho nên ông cho bà thời gian. rốt cuộc tuổi cũng còn nhỏ nữa, nhiều thời gian để lãng phí như .

Đặc biệt là hôm nay, mưa thu rả rích, ngô đồng rụng lá, càng khiến nhớ những năm tháng thể gì khác trong quá khứ.

Sự ấm áp từng hướng tới ngay bên cạnh, nỗ lực gần bà để hấp thụ dưỡng chất gần như là bản năng của ông.

Ông góc nghiêng của Tô Ngạn Quân, bất đắc dĩ : “Ngạn Quân, bà đang băn khoăn điều gì?”

Tô Ngạn Quân khẽ thở dài một : “ chỉ là nên đối mặt thế nào. Ba mươi năm , những chuyện đây, gần như đều quên hết , cảm giác lúc đầu cũng còn nữa.”

Phong Việt Hàm cụp mắt xuống: “Vậy ?”

Tô Ngạn Quân: “Bây giờ nghĩ rõ ràng, cuộc sống của , bình yên điềm đạm, đ.á.n.h đàn trồng hoa, thỉnh thoảng giúp bọn trẻ chút việc. phá vỡ sự bình yên , ông cứ coi như ích kỷ .”

Phong Việt Hàm im lặng lâu, gì, cuối cùng khởi động xe.

Mưa bụi mịt mờ, đường phố cũng mấy , lá rụng úa vàng rải đầy mặt đường. Ô tô chạy qua, phát những tiếng động vụn vặt.

Tô Ngạn Quân im lặng những hạt mưa nhỏ xiên xiên ngoài cửa sổ, dâng lên một trận thê lương nên lời.

Ba mươi năm , trong lòng sự tiếc hận , , chỉ là ngay cả chính bà cũng , nên bước bước đó như thế nào, để tìm cảm giác ngày xưa.

Xe đến cổng biệt thự, dừng . Phong Việt Hàm lấy một chiếc ô đưa cho Tô Ngạn Quân, Tô Ngạn Quân do dự một chút, nhận lấy, mở cửa định xuống xe.

Lúc , Phong Việt Hàm : “Ngạn Quân, bà còn nhớ cái ?”

Tô Ngạn Quân đầu .

Quay đầu một cái, động tác của bà liền dừng .

Trong tay Phong Việt Hàm, là một đôi găng tay len.

Đôi găng tay len đó một cái là tuổi thọ , màu sắc phai , phần len ở các đốt ngón tay đều sắp mòn hết . Chẳng qua ngược bảo quản khá , gấp gọn gàng đặt trong túi nilon trong suốt.

thể quên , đây là hơn ba mươi năm , Phong Việt Hàm mới đến nông thôn, lạnh cóng tay. Bà nghĩ cách kiếm len, thức đêm đan cho ông. Vì để đan cái , đầu ngón tay còn đ.â.m hai mũi kim.

Phong Việt Hàm nâng đôi găng tay đó, : “Năm đó thư cho bà, bà hồi âm bao giờ gặp . đem đôi găng tay vứt , cũng quên quá khứ để bắt đầu cuộc sống. ngay đêm đó liền hối hận , nửa đêm chạy ngoài bới rác, nhặt nó về .”

Ông ngước mắt, về phía bà, trầm giọng : “Bây giờ, bà với , trong lòng bà hề gợn sóng, đều quên hết , bà thật sự hy vọng mỗi bình an ? Bà cho !”

 

 

Loading...