Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời! - Chương 459: Cô Không Nhớ Tôi Sao?
Cập nhật lúc: 2026-01-15 18:51:54
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tố Tố cố ý nhắc đến Khổng Doanh Doanh. Trước đây ở trường học, cô bao nhiêu chuyện điên rồ, vì cô mà các bạn nữ trong lớp ai dám đến gần Mạnh Lệnh Trung.
những khác thì thôi, còn cô , chắc chắn sẽ ấn tượng.
Mạnh Lệnh Trung xuống bên cạnh ông ngoại, bỏ ngoài tai những lời cô .
Người là do ông ngoại bọn họ đón , cùng một khu gia thuộc, cũng thể lên mắng .
Chuyện đắc tội khác một cách phô trương như vẫn nên hạn chế , mặc cho Phó Tố Tố ở bên nửa ngày, Mạnh Lệnh Trung vẫn đáp lời.
Cô lầm bầm một tràng, còn nhắc đến Khổng Doanh Doanh, Mạnh Lệnh Trung chỉ cảm thấy càng thêm chán ghét.
Cuộc sống cấp ba đó thật sự chẳng gì vui vẻ, những bạn học thể chuyện đa khi nghiệp đều lính cả .
Những khác cũng đa còn liên lạc, lúc Ôn gia còn thì ai nấy đều tâng bốc , đợi Ôn gia sa sút, từng một đều bỏ đá xuống giếng, bạn bè như thì thôi .
Số còn chính là những kẻ đầu óc vấn đề.
Ví dụ như Khổng Doanh Doanh, ví dụ như nữ đồng chí vẻ mặt đầy rối rắm mắt , chuyện nếu ai còn tưởng quan hệ của bọn họ lắm đấy.
"Mạnh Lệnh Trung, thật sự nhớ ? Vệ Nhất Minh chắc vẫn còn nhớ chứ?" Phó Tố Tố cuống lên, vợ chồng nhà họ Phó bên cũng theo đó mà vẻ mặt đầy hổ.
Phó Tố Tố thấy bố chuẩn dậy bỏ , vội vàng sang chuyện khác.
Sắc mặt Mạnh Lệnh Trung trong nháy mắt đổi khi thấy cái tên Vệ Nhất Minh.
Lúc mới nghiêm túc phụ nữ mắt một cái, hồi lâu mới nhớ cô là ai.
Cô là phụ nữ mà Vệ Nhất Minh thích? Anh còn nhớ năm đó vì mua cho cô cái kẹp tóc gì đó mà thắt lưng buộc bụng gom tiền.
Còn vì phụ nữ mà cuối cùng xuống nông thôn.
Ở cái nơi Kinh Thị , Mạnh Lệnh Trung một nửa là hoài niệm, còn một nửa là đau khổ.
Hoài niệm nơi những bạn cùng lớn lên, những tháng ngày đó cả đời cũng quên .
một cũng thể đối mặt.
Mạnh Lệnh Trung ở cấp ba chơi nhất là Tiểu Lão Tam và Vệ Nhất Minh, ba thể là mặc chung một cái quần mà lớn lên.
Có việc cùng gánh, khổ cùng chịu, nạn cùng chia.
Vệ Nhất Minh vì một phụ nữ, đem chỉ tiêu công việc tới tay nhường ngoài, bỏ và Tiểu Lão Tam mà xuống nông thôn.
Lúc đó trong lòng tức giận, đợi đến khi Tiểu Lão Tam mất, xuống nông thôn tìm Vệ Nhất Minh.
Lúc đó gặp ai cả, chỉ gặp Vệ Nhất Minh, chuyện với , cho Tiểu Lão Tam xảy chuyện .
Chỉ là xe lửa mấy ngày mấy đêm đến nơi, Vệ Nhất Minh thấy chỉ sự châm chọc.
Nói bọn họ bây giờ một trời một vực, là đến xem chê .
Đợi khi Tiểu Lão Tam mất , , giống như loại như , ai ở bên cạnh cũng đều trở nên ảm đạm ánh sáng.
Tiểu Lão Tam mất cũng là một loại giải thoát, Mạnh Lệnh Trung cũng nhớ cuối cùng trở về như thế nào.
Chỉ là đó suốt hơn một tháng chuyện, suýt chút nữa thì c.h.ế.t, từ đó về liền quên .
Sau khi tin tức về thành phố truyền đến, lúc đó ở tỉnh thành phát triển , em , cũng còn quan trọng nữa.
Lúc đột nhiên cái tên của , Mạnh Lệnh Trung chỉ thấy phiền chán, Kinh Thị lớn như , gặp bọn họ.
vận may của , đây mới là ngày đầu tiên trở về, những kẻ đáng ghét đó tìm tới cửa .
"Vệ Nhất Minh thì liên quan gì đến ? nghĩ và cô chắc nhỉ? Cũng chẳng tình cảm bạn học sâu đậm đến mức cô đặc biệt đến thăm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-xuyen-den-dem-tan-hon-ga-nham-phong-quan-quan-nang-hoa-si-hanh-phuc-tron-doi/chuong-459-co-khong-nho-toi-sao.html.]
"Đạo lý nam nữ thụ thụ bất chắc cô cũng hiểu, kết hôn , cô càng nên tránh hiềm nghi."
Những lời khó hơn Mạnh Lệnh Trung khỏi miệng, cô cố tình nhắc đến Vệ Nhất Minh mặt là toan tính cái gì?
"Sao thể như ? Chúng đây học cùng một lớp, và Vệ Nhất Minh còn từng cùng ăn cơm mà."
Phó Tố Tố những lời thẳng thừng của cho suýt vững, tại đối xử với cô như ?
Khổng gia bây giờ sụp đổ , cũng cần tránh hiềm nghi nữa, bọn họ ngay cả bạn bè cũng ?
"Được , cần ấp a ấp úng nữa, và cô , chuyện của cô và cần thiết lôi ."
"Sau việc gì cũng xin cô đừng đến nhà chúng ." Mạnh Lệnh Trung dậy tiễn khách.
Anh một chút cũng cô gì, nếu cô mưu đồ cái gì thì dễ , chỉ là đừng đến ghê tởm.
Mạnh Lệnh Trung chỉ đuổi ngoài, nếu sợ nhịn một lát nữa sẽ mắng .
"Tố Tố..." Phó đại nương kéo con gái một cái, cảm thấy mặt mũi mất sạch .
Người căn bản nhớ cô là ai, bây giờ xem còn chào đón cô , đây ở trường học dường như còn từng mâu thuẫn.
Bọn họ thật sự ở nữa, kéo Phó Tố Tố đang ngẩn ở bên về.
"Mạnh Lệnh Trung, mặc kệ tin , thật sự bạn với , vì chuyện Vệ Nhất Minh tỏ tình với , và mới trở mặt."
"Những chuyện đó cũng , lúc đó dám chuyện với là vì Khổng Doanh Doanh, , chỉ cần bạn nữ nào đến gần một chút đều cô lén lút chỉnh đốn."
"Nhẹ thì đ.á.n.h một trận, hoặc là ép nghỉ học, nặng hơn một chút thậm chí hủy hoại danh tiếng, lúc đó thật sự dám."
"Sau đó Vệ Nhất Minh tỏ tình với , đồng ý, chỉ là dựa gần một chút, thể Khổng Doanh Doanh để mắt tới, đây là cách duy nhất ."
"Bây giờ... bây giờ Khổng gia xảy chuyện , chúng cuối cùng thể quang minh chính đại bạn bè ."
Phó Tố Tố thấy cô qua kéo cô rời , vội vàng hất tay bà , cô Mạnh Lệnh Trung vì chuyện của Vệ Nhất Minh mới cho cô sắc mặt .
Cô lúc cái gì cũng màng nữa, chỉ cho Mạnh Lệnh Trung suy nghĩ của .
Cô bao giờ thích Vệ Nhất Minh, cô chỉ bạn với Mạnh Lệnh Trung.
Trong phòng yên tĩnh trở , ngay cả vợ chồng Phó gia bên cũng ngây , Ôn Khánh Linh càng ngờ bọn họ đều ở đây, nữ đồng chí dám những lời như .
Mãi cho đến khi Mạc Kha từ cửa bên bước , khí mới lưu động trở .
"Lệnh Trung, em đói quá, dậy gọi em?" Mạc Kha vỗ vỗ mặt để tỉnh táo hơn một chút.
Đã lâu cô dậy sớm như , cộng thêm tối qua ngủ ngon, lúc cả mơ mơ màng màng.
Tỉnh dậy thấy Mạnh Lệnh Trung ở đó, Mạc Kha rửa mặt xong mặc đồ ngủ qua.
Lúc mắt vẫn còn nhắm hờ, một chút cũng chú ý đến tình hình trong phòng.
"Có về ngủ thêm một lát ?" Mạnh Lệnh Trung là đầu tiên hồn, tự nhiên qua ôm vợ .
Người trong nhà càng quen với cảnh đôi vợ chồng trẻ như , bọn họ ăn cơm cũng dính lấy .
Có lúc Mạc Kha vì công việc dậy sớm, Mạnh Lệnh Trung còn ôm đút cơm.
Sau trong tháng ở cữ càng là bế từ bên sang bên , cả nhà đối với cảnh tượng tập mãi thành quen.
Mạc Kha cũng tự nhiên rúc trong lòng Mạnh Lệnh Trung, trong đầu còn đang nghĩ ăn cơm xong xem nhà , đó chọn địa điểm nhà xưởng.
Nhắm mắt nũng bảo Mạnh Lệnh Trung bế cô đến bàn ăn.
Đột nhiên "choang" một tiếng, tiếng ly nước vỡ Mạc Kha giật run lên một cái, cô mở mắt nhíu mày sang.