Thập niên 90: Hương Giang thần thám - Chương 115: Giấc mơ đồng phục và chuyến mua sắm ở Vịnh Đồng La

Cập nhật lúc: 2026-02-20 19:08:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng phục nữ sinh trung học Hồng Kông đấy nhé! Hồi còn học ở đại lục, năm nào cô cũng chê bai bộ đồng phục của , năm nào cũng ghen tị với đồng phục của Nhật Bản, Hồng Kông Đài Loan. Giờ cuối cùng cũng mặc , đúng là giấc mơ thanh xuân thành hiện thực!

Xỏ chân đôi giày da đen nhỏ, Dịch Gia Di xoay một vòng khỏi phòng. Cô thầm nghĩ nếu thêm đôi giày da Mary Jane, vòng một nhỏ một chút thì trông sẽ giống học sinh hơn.

“Chị ghen tị với vòng một phẳng lì của em quá .” Dịch Gia Di nhịn với Gia Như.

Gia Như như sét đ.á.n.h ngang tai, kêu oai oái dậm chân tại chỗ. "Công chúa Thái Bình" chị đại trêu chọc, tức nổ đom đóm mắt!

Vừa phố, hai chị em nảy sinh bất đồng. Vì ngân sách dư dả, cô em gái tàu điện ngầm (MTR). Hồng Kông tuyến tàu điện ngầm đầu tiên từ năm 79, nhưng Gia Như ngày thường ít khi ngoài chơi, phần lớn thời gian chỉ quanh quẩn giữa trường học và nhà. Thỉnh thoảng chơi thì cũng chỉ loanh quanh Vượng Giác, bộ đạp xe là tới, cơ hội tàu điện ngầm. Cô gái trẻ luôn tò mò với những thứ từng thử qua, cứ vung vẩy chiếc thẻ Bát Đạt Thông (Octopus) đòi xuyên lòng đất cho bằng .

Dịch Gia Di bỏ một phiếu cho xe buýt hai tầng. Du lịch Hồng Kông mà xe buýt hai tầng thì còn gì là thú vị? Cái kiểu trong toa tàu kín mít chỉ thấy những khuôn mặt mệt mỏi của qua đường thì ho . Kiếp ở thành phố lớn cô tàu điện ngầm suốt ngày , chẳng lẽ vẫn chán ?

Cuộc chiến giữa hai chị em cuối cùng kết thúc với chiến thắng thuộc về nỗi ám ảnh mãnh liệt với xe buýt hai tầng suốt mấy chục năm qua — Dịch Gia Di dùng quyền chị để "áp bức" em gái, thành công leo lên xe buýt hai tầng. Tất nhiên, cái giá trả là một cây kem ốc quế hai màu siêu to khổng lồ.

Điểm dừng chân đầu tiên của hai chị em gì khác biệt: Quảng trường Thời Đại (Times Square) là lựa chọn duy nhất. Twins đến năm 2001 mới mắt, nhưng Dịch Gia Di bước chân thời đại của Twins từ những năm 90 . Những ca sĩ như Lý Khắc Cần đều hát về Quảng trường Thời Đại. Dù rõ "thì ", nhưng Gia Di vẫn cảm thấy vô cùng đắc ý.

Được đặt chân đến Hồng Kông thời kỳ đỉnh cao, dạo quanh những địa danh phồn hoa từng xuất hiện trong phim điện ảnh và truyền hình, thưởng thức những món ngon mà các ngôi và nhân vật trong phim từng ăn, qua những con đường mang theo hỉ nộ ái ố và màu sắc huyền thoại của các nhân vật... cô cảm thấy như đang bước một đường hầm thời gian rực rỡ.

Dịch Gia Di còn phấn khích hơn cả cô bé Gia Như, đến cũng trầm trồ vui sướng một hồi. Cuối cùng, khi mỏi nhừ chân, cô mới kéo Gia Như đến phố Đông Giác ở Vịnh Đồng La để mua quần áo. Hòa dòng tấp nập, ai giữa họ một kẻ xuyên đang dùng ánh mắt may mắn kỳ lạ để quan sát từng khung cảnh, từng qua đường vội vã, thưởng thức vẻ mặt của những vị khách chơi điện thoại, cúi đầu mà cứ đông ngó tây.

Cô mua kem chống nắng, mua dây buộc tóc mới cho và em gái, mua giày mới cho cả và em trai, mua vợt bóng và cặp sách mới cho em trai. Đến lượt "sân chơi" của hai chị em, Dịch Gia Di bắt đầu cân nhắc xem nên mua ở mức giá nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-115-giac-mo-dong-phuc-va-chuyen-mua-sam-o-vinh-dong-la.html.]

Gia Tuấn mới 12 tuổi chẳng gì, cứ mua cho đôi giày mới là nó sướng rơn, rẻ mấy cũng coi như bảo bối. Anh cả là đàn ông thô kệch, thấy em gái lòng mua đồ cho cảm động đến rơi nước mắt . Gia Như đang ở tuổi dậy thì 16, nhạy cảm ưa sĩ diện, thể qua loa đại khái . nếu mua đắt quá, Dịch Gia Di — vốn dĩ đang nghèo — cũng thấy xót tiền lắm chứ bộ.

Nỗ lực lục tìm ký ức về quan niệm tiêu dùng của em gái, cô phát hiện đại não trống rỗng. Sau đó, cô thấy Gia Như dừng chân một sạp hàng bán những miếng dán ủi (patch) hình Doraemon, Nhóc Maruko cực kỳ đáng yêu. Cô bé vô cùng hào hứng bảo mua mấy miếng dán Hello Kitty xinh xắn để vá mấy chiếc áo cũ cho thành áo mới.

Khi những lời , vẻ mặt Gia Như đầy phấn khích, hề giả trân chút nào. Dịch Gia Di, mới keo kiệt hy vọng em gái đừng quá mê hàng hiệu, suýt chút nữa thì mủi lòng đến rơi nước mắt. Đứa trẻ nhà nghèo quen , trong đầu chẳng hề khái niệm mua hàng hiệu. Hoàn là do cô dùng con mắt của một trẻ tuổi lớn lên trong thời đại vật chất dư thừa để phán đoán sai về Gia Như.

Hồng Kông thời đại cảm thấy "chỉ đến tiền" là tầm thường, sẽ coi thường. Mọi tôn trọng nhất là kiểu "giảng nghĩa khí", " tình nghĩa". Là cô tầm thường .

kẻ tầm thường Dịch Gia Di vẫn nổi m.á.u "vung tay quá trán", kéo cô em gái " thấy sự đời" mua liền ba chiếc áo mới và một đôi giày mới. Mua đến mức Gia Như phấn khích thốt nên lời, mua đến mức cô nhân viên bán hàng hớn hở khen ngợi ngớt:

“Giỏi quá mất! Chắc chắn là nhận nhiều học bổng lắm đúng ? Nếu tay hào phóng thế !”

“Em gái , em thật hạnh phúc khi chị rộng rãi thế , chị ghen tị với em quá.”

“A, cái cũng hợp với em !... Oa, em xem bộ thế nào? Mặc chắc chắn trông giống công chúa Disney luôn!...”

Cô nhân viên bán hàng khen đến mức ví tiền của Dịch Gia Di run rẩy. Trong những tiếng từ chối "Cảm ơn, !", "Thôi thôi, !", cô nhân viên tiếc nuối tiễn hai chị em "đại gia" khỏi cửa. Thắng lợi trở về, hai chị em nhà họ Dịch xách bao lớn bao nhỏ, bắt đầu tưởng tượng vẻ mặt kinh ngạc của hai đàn ông nhà khi thấy những thứ .

 

 

Loading...