Hứa Quân Hào bước đến bên t.h.i t.h.ể, đầu tiên xác nhận nguyên nhân cái c.h.ế.t:
“Dao đ.â.m thẳng tim, chắc chắn là t.ử vong ngay lập tức. Hung thủ mang theo hung khí.”
“ kiểm tra hung khí, thu thập dấu vân tay nào.” Trần Quang Minh .
“Đeo găng tay ?” Lưu Gia Minh hỏi.
“Sang phòng bên cạnh, lục soát 16 kẻ mặt tại hiện trường, xác định xem găng tay vật dụng tương tự .” Phương Trấn Nhạc lập tức lệnh cho Lưu Gia Minh.
“Vật dùng để quấn chuôi d.a.o thể sẽ dính vết m.á.u.” Hứa Quân Hào hiệu.
Thi thể bàn khi d.a.o đ.â.m từ lên n.g.ự.c, m.á.u chảy từ vết thương, khả năng b.ắ.n lên tay, ống tay áo hoặc vật bao quanh chuôi d.a.o (ví dụ như găng tay) của hung thủ.
“Tập trung tìm kiếm găng tay hoặc vật dụng vết m.á.u.” Phương Trấn Nhạc suy nghĩ một chút thêm: “Cả gấu váy, áo khoác nữa. Nếu hung thủ tới, vén váy dài lên để bao lấy chuôi d.a.o hành sự thì cũng khả năng.”
“Rõ, Nhạc ca.” Lưu Gia Minh xoay rời khỏi phòng VIP.
“Nạn nhân trong quá trình đ.â.m bất kỳ dấu hiệu vùng vẫy nào, những cùng hát hò cũng phát hiện quá trình gây án. Không loại trừ khả năng đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê khi g.i.ế.c.” Hứa Quân Hào chỉ ly đồ uống bàn nơi nạn nhân gục xuống.
Trần Quang Minh lập tức gật đầu, gọi kỹ thuật viên đến niêm phong ly rượu cùng đồ uống bên trong.
“Vậy chúng tạm thời giả định kẻ hạ độc và hung thủ là cùng một . Nhân chứng tại hiện trường khai rằng nạn nhân luôn đây ngủ một , ai trò chuyện uống cùng. Như , hung thủ đến hạ độc, đến đ.â.m d.a.o, chắc chắn dấu chân tới lui hai . Đại Quang Minh ca, tập trung thu thập những dấu giày như nhé.” Phương Trấn Nhạc quan sát xung quanh một lượt.
“Được, sẽ khám nghiệm một nữa.” Trần Quang Minh gật đầu, nhưng vẫn nhắc nhở Phương Trấn Nhạc :
“Dấu chân tại hiện trường nhiều. Lúc nãy hỏi, khi phát hiện nạn nhân, giám đốc KTV, nhân viên phục vụ, bảo vệ và hai đồng nghiệp của nạn nhân đều xem xét, dấu chân thể sẽ cung cấp thông tin như mong .”
“ hiểu.” Phương Trấn Nhạc gật đầu, hề tỏ thất vọng.
Dịch Gia Di múa b.út thành văn, ghi tư duy của Phương Trấn Nhạc, đó mới ngẩng đầu t.h.i t.h.ể .
Ngay lập tức, cô kéo một dòng hình ảnh tâm linh.
Trong hình ảnh, một dùng thứ gì đó quấn lấy chuôi d.a.o, cúi xuống như đang trấn an, quan tâm nạn nhân, nhưng nhân lúc bóng tối bao trùm, hung hăng đ.â.m con d.a.o n.g.ự.c nạn nhân.
Ngay đó, đó rút vật quấn chuôi d.a.o , nhét túi, dậy chút do dự xoay , vòng qua lối nhỏ hai bên, trở về vị trí của , tiếp tục thản nhiên trò chuyện, chọn bài, hát hò với những xung quanh, như thể đó thực sự chỉ quan tâm một đồng nghiệp say rượu mà thôi.
Hít một thật sâu, Gia Di cúi xuống cuốn sổ của , đ.á.n.h một dấu hỏi lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-132-hien-truong-son-trang-bao-tuyet.html.]
Tại những kẻ khi tước đoạt mạng sống của khác thể tỏ nhẹ nhàng, thản nhiên đến ?
“Hung thủ đ.â.m d.a.o n.g.ự.c nạn nhân, để tránh t.h.i t.h.ể rung lắc ngã xuống gây tiếng động lớn đ.á.n.h động khác, chắc chắn sẽ dùng tay đỡ hoặc đè lên lưng nạn nhân.” Phương Trấn Nhạc với Trần Quang Minh:
“Đại Quang Minh ca, hãy thu thập dấu vân tay quần áo lưng nạn nhân một nữa.”
“Được.” Trần Quang Minh gật đầu, “Đi nhiệm vụ với , đôi khi thực sự cần mang theo não, chỉ cần mang theo tai để là đủ .”
Lưu Gia Minh đẩy cửa bước , báo cáo:
“Nhạc ca, cùng hai cảnh sát sắc phục lục soát của tất cả 16 , thấy khăn tay găng tay dính m.á.u. Quần áo của họ cũng vết m.á.u.
Sau khi phát hiện t.h.i t.h.ể, ai rời khỏi phòng VIP , cũng ai vệ sinh.
cũng hỏi cuối cùng xác nhận nạn nhân còn sống khi phát hiện t.ử vong. Anh mười phút khi phát hiện vụ việc, nhân lúc hình ảnh TV đang sáng, đầu và xác nhận lúc đó n.g.ự.c nạn nhân con d.a.o nào.
cũng hỏi những khác, trong mười phút đó ai khỏi phòng, nhân viên phục vụ cũng thể chứng.”
Dịch Gia Di ghi chép mím môi.
Đây giống như một kịch bản “Sơn trang bão tuyết” đặc thù, ngoài xâm nhập, cũng ai rời , hung thủ trong 16 .
Hơn nữa, vật dùng để quấn chuôi d.a.o chắc chắn vẫn còn ở trong phòng.
“Phòng VIP nhà vệ sinh, bồn rửa tay, trừ khi hung thủ nuốt vật quấn chuôi d.a.o bụng, nếu nó nhất định vẫn ở đây.” Phương Trấn Nhạc cũng nghĩ đến điểm , sang Trần Quang Minh đưa yêu cầu:
“Có khả năng là khăn giấy hoặc thứ gì đó tương tự, liệu thể——”
“Được Sếp Phương, chúng sẽ kiểm tra tất cả các thùng rác.” Trần Quang Minh thở dài, vỗ tay một cái, hiệu cho các kỹ thuật viên bắt đầu lục thùng rác.
“Sếp Phương, đây là sơ đồ chỗ của khi phát hiện nạn nhân, vẽ xong và ghi tên lên đó.” Một kỹ thuật viên xé một tờ giấy đưa cho Phương Trấn Nhạc.
“Cảm ơn.” Nhận lấy tờ giấy, bước đến bộ sofa bắt đầu quan sát.
Những ở hai đầu sofa là những dễ dàng phía g.i.ế.c nhất mà phát hiện. Những ở giữa nếu rời hai , vòng qua tầm mắt của vài để phía gây án thì cực kỳ dễ phát hiện.