Huống chi hai họ còn cách tới 5 tuổi.
"Hai ?" Gia Di tò mò hỏi.
Các thành viên khác cũng Tôn Tân và Đinh Bảo Thụ với ánh mắt đầy thắc mắc. Tôn Tân dĩ nhiên trả lời, chỉ ngây ngô cúi đầu thẳng bếp, xắn tay áo lẳng lặng giúp Dịch Gia Đống việc.
Chỉ còn Đinh Bảo Thụ bên bàn, trông như một đứa trẻ chuẩn biểu diễn văn nghệ, nghiêm túc trả lời từng chữ một:
"Hôm nay vụ án băm xác ở bến tàu mở phiên tòa, chị San Vinh đeo khẩu trang tòa chứng. Em và Tôn Tân xem, còn tặng hoa cho chị nữa."
"Hai đứa còn mua hoa tặng cơ ?" Gia Di nhướng mày, ngờ hai cái gã khờ tâm lý thế.
"Dạ đúng ." Đinh Bảo Thụ ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào.
"Ơ? Khoan ... bó hoa hôm qua chị mang về quán ? Chẳng lẽ..." Gia Di sực nhớ . Hôm qua cô mua hoa mới cho văn phòng nên mang bó hoa cũ vẫn còn tươi về quán đặt ở quầy thu ngân. Vừa nãy , hình như nó biến mất ?
"Dạ, chị Gia Như là chị mang về cho quán mà." Đinh Bảo Thụ trả lời tỉnh bơ.
Thật là... Hoa của Tổ Trọng Án, cô mang về nhà. Rồi Bảo Thụ mượn hoa của nhà tặng Ngô San Vinh. Cô cùng Đinh Bảo Thụ và Tôn Tân đúng là "tổ hợp nghèo bền vững" mà. Chẳng lẽ ai bỏ nổi tiền mua một bó hoa mới ? là bộ ba keo kiệt...
"Ngô San Vinh ?" Phương Trấn Nhạc bên cạnh bỗng lên tiếng hỏi.
"Chị ạ. khi chị chứng xong, tụi em đều vỗ tay. Cả phòng xử án đều vỗ tay, đều chị San Vinh dũng cảm, chị một việc cho những khuất. Mọi đều tôn trọng chị . Lúc tụi em tặng hoa, chị sụt sùi cảm ơn em. Em cũng cảm ơn chị , Tôn Tân cũng cảm ơn, chị cảm ơn Tôn Tân..."
Nói đến đây, Đinh Bảo Thụ gãi đầu, gì tiếp nên chỉ nở một nụ ngây ngô, thẹn thùng.
Gia Di nhóc, bỗng nhiên ôm một cái. Tại thành phố cảng quốc tế phồn hoa bậc nhất thế giới , vẫn những đứa trẻ thiếu niên yếu ớt và nghèo khó như thế. trái ngược với vẻ ngoài đó là sự dũng cảm trong sự mong manh, và sự thạo đời trong nét ngây ngô.
Gia Di thường cảm thấy khả năng sinh tồn của chúng trong xã hội còn mạnh mẽ hơn cả một trưởng thành ngoài đôi mươi như cô. Ở chúng, cô cảm nhận sức nặng của sự sống và hấp thụ ấm để giúp trở nên mạnh mẽ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-167-cong-ly-va-nhung-bong-hoa-muon-tam.html.]
Thật , cô ôm nhóc , nhưng ánh mắt quật cường và khung xương gầy gò của cho thấy là một con thú nhỏ yếu đuối cần sự thương hại. Vì thế, cô chỉ vỗ vai "con thú nhỏ" đang trưởng thành và giơ ngón tay cái khích lệ.
Các thành viên khác cũng gật đầu hoặc giơ ngón tay cái với Đinh Bảo Thụ. Cậu thiếu niên lập tức lộ nụ rõ là đắc ý, thỏa mãn thẹn thùng, nhưng chắc chắn là thấy vui hơn cả ôm.
Gió đêm hiu hắt lá cây xào xạc, Hương Giang đang trải qua đợt lạnh đầu tiên của mùa thu. Một vài hàng cây bắt đầu chuyển vàng, lá rụng theo gió. những bông hoa nhỏ bên vệ đường, khôn ngoan mọc ở nơi khuất gió, vẫn vươn xanh , thành đợt nở rộ cuối cùng trong khí se lạnh.
Vì chứng cứ rành rành, cộng thêm lời khai của Ngô San Vinh khơi dậy sự phẫn nộ và đồng cảm của công chúng, hung thủ vụ án băm xác bến tàu — Trương Đại Phúc — tuyên án t.ử hình. Hắn kịp nhận bản án nặng nhất khi Hương Giang chính thức bãi bỏ án t.ử hình những năm 90.
Vụ án bến tàu khép , giờ là lúc dốc sức cho vụ án mới.
Bữa tối sắp kết thúc, Gia Di suy nghĩ kỹ hít một thật sâu, ghé sát tai Phương Trấn Nhạc nhỏ:
"Nhạc ca, em chuyện với ."
Phương Trấn Nhạc đầu thấy đôi mắt to tròn long lanh và hàng mi dài cong v.út ngay sát mặt , ừm...
"Chuyện gì?" Anh hề hoảng loạn, mặt cũng đỏ, tỏ cực kỳ thong dong. Đáng khen! Anh thầm phục chính .
"Lúc chúng đến Hằng Tường Vượng Nghiệp, chẳng hỏi Đinh Uyển Chi — vợ cũ của Tam Phúc ? Lúc đó em nhớ chị khẽ một cái." Gia Di chớp mắt, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, một sự nghiêm túc đầy đáng yêu.
Cái kiểu khẩy khi nhắc đến tên một , Gia Di quá rành! Đàn ông thể nhạy cảm với phản ứng đó, nhưng phụ nữ đều đó là tín hiệu của "drama".
Chắc chắn Chu Kiến Quốc chuyện gì đó khiến Đinh Uyển Chi như . Trong dị năng, Gia Di thấy Chu Kiến Quốc mây mưa với một phụ nữ lạ mặt. Còn chuyện bát quái nào đáng hóng hơn chuyện nam nữ? Biết Đinh Uyển Chi nắm giữ manh mối dẫn đến hung thủ thì !
Gia Di tỉ mỉ trình bày suy nghĩ của với Phương Trấn Nhạc, đầy hy vọng :
"Nhạc ca, em hỏi Đinh Uyển Chi . Chị tuy cảnh sát hỏi han, nhưng chịu nổi nhiệt khi em bám đuôi trong nhà vệ sinh... Chị tối nay công ty họp, hơn 9 giờ mới xong. Nếu em thì thể đến Hằng Tường đợi chị ."