Cuộc vui kéo dài đến tận rạng sáng, ngay cả những kẻ nghiện thức đêm nhất cũng bắt đầu thấy buồn ngủ rã rời, tiếng ồn ào mới chịu lắng xuống.
Từng nhóm lén lút ló đầu khỏi tụ điểm ăn chơi đèn mờ, xác định xung quanh ai mới dám ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu bước phố hẻm, còn vẻ co rúm như . Họ thành đôi hoặc lẻ bóng, lượt rời khỏi phố Bát Lan (Portland Street), tản các hướng xung quanh.
Khoảng hơn 5 giờ sáng, tại một khu chung cư cũ nát ven phố Bát Lan, một bóng cao gầy mặc đồ đen, đội mũ đen, kéo khăn quàng cổ che kín mũi, lách khỏi cửa tòa nhà. Trong tiếng gầm rú trầm đục của động cơ và những âm thanh xào xạc đặc trưng của buổi sớm cơn mưa, kẻ đó nhanh ch.óng tẩu thoát.
Chỉ đến khi khỏi khu dân cư, bước đường lớn, bóng đó mới bật ô, tháo đôi găng tay cao su dính vệt m.á.u , ném thùng rác đang sũng nước mưa.
Đôi găng tay cao su cuộn tròn giữa những chồng báo cũ. Vết m.á.u nhanh ch.óng nước mưa pha loãng, thấm những tờ báo và rác rưởi xung quanh, nhuộm đỏ cả tấm ảnh cảnh sát dũng cảm đăng mặt báo.
Dần dần, nước mưa chảy thùng rác nhiều hơn, lặng lẽ gột rửa những vệt m.á.u . Đôi găng tay sạch bóng, những tờ báo cũng dần mất sắc đỏ rực, trở màu vàng ố, ẩm ướt và tối tăm.
...
Phương đông hửng sáng, cơn mưa lớn buổi sớm ngớt, chỉ còn những hạt mưa phùn lất phất.
Tiếng mưa rơi tí tách bệ cửa sổ, tiếng đổ nước, nấu nướng của các hộ dân, cùng với tiếng ch.ó sủa và tiếng xôn xao thỉnh thoảng vang lên, đ.á.n.h thức cả thành phố.
Hôm nay kỳ nghỉ kết thúc, Gia Di mặc bộ đồ mưa mà ba tặng, đôi giày thể thao chống thấm, chạy bộ . Sau khi cắt tóc ngắn, khí chất của cô trở nên sảng khoái hơn hẳn. Bớt một phần mềm mại, thêm vài phần khí và thẳng thắn. Khoác bộ đồ kín mít chạy đường, dáng thon dài, động tác linh hoạt của cô khiến khó lòng phân biệt nam nữ.
Trên đường phố cơn bão, nhiều nhân viên vệ sinh đang bận rộn dọn dẹp những vũng nước đọng, thông cống thoát nước và quét sạch lá cây mưa đ.á.n.h rụng. Trên những làn đường xe cộ đông đúc, cảnh sát giao thông cũng đang tích cực duy trì trật tự làn mưa phùn.
Gia Di thậm chí còn thấy một thiếu niên đội chiếc mũ tắm màu vàng, đang dìu một bà cụ qua đường mặt lộ trơn trượt. Đang lúc cảm động đến rơi nước mắt, cô bỗng thấy bé với bà cụ: "Bà nội ơi, tối nay con ăn cá, bà cho con ăn nha?"
Bà cụ đáp: "A Minh thích ăn thì bà thôi."
À, hóa là hai bà cháu nhà . Gia Di mỉm vành mũ, nghỉ chân vài giây tiếp tục chạy chậm về phía .
Khi gần đến đồn cảnh sát Du Ma Địa, ven đường một cành cây bão thổi gãy. Hai thanh niên đang giúp dọn cành cây sang một bên, Gia Di cũng tiến giúp một tay.
Đến đồn cảnh sát, tâm trạng cô trở nên lạ thường. Không chỉ vì vận động khiến cơ thể tiết dopamine, mà còn vì những hình ảnh đáng yêu bắt gặp đường và sự tự mãn khi việc giúp đỡ khác.
...
Sau nửa tháng dưỡng thương, vết thương của Phương Trấn Nhạc lành đến tám chín phần mười.
Trong thời gian , trị an đặc khu chuyển biến , Tổ Trọng Án hiếm khi thảnh thơi. Khi đại án, họ chuyển sang rà soát án cũ, sắp xếp logic, tái thẩm định các xét nghiệm, thăm dò và phỏng vấn nhân chứng. Tóm , bắt hung thủ nên đều nhẹ nhõm hơn nhiều.
Sáng sớm khi thức dậy, tập nhảy ếch 100 bậc thềm đình viện trong biệt thự. Lái xe đến đồn cảnh sát, phòng gym hít xà đơn một tay 30 cái, gập bụng 50 cái. Toàn đẫm mồ hôi nhưng tinh thần sảng khoái, bước khỏi phòng gym hướng về phía phòng đồ nam thì chạm mặt Dịch Gia Di cũng đang mồ hôi nhễ nhại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-huong-giang-than-tham/chuong-218-vet-mau-trong-thung-rac.html.]
Hai đụng mặt trong tình trạng ướt đẫm mồ hôi. Phương Trấn Nhạc lập tức dừng bước, cách một xa gật đầu chào cô, sợ mùi mồ hôi của cô khó chịu.
Gia Di lau mồ hôi, tươi chào một tiếng: "Phương Sir, chào buổi sáng!" rẽ phòng đồ nữ để tắm rửa.
Thấy cô xa, Phương Trấn Nhạc mới thở phào nhẹ nhõm, rẽ phòng đồ nam bên cạnh. Đi hai bước, bỗng khựng : "Ơ? Hình như Tiểu Thập Nhất mới cắt tóc ngắn thì !"
...
Đàn ông mà nổi m.á.u "bà tám" thì ngay cả những phụ nữ thích buôn chuyện nhất cũng chào thua.
Gia Di tắm rửa sạch sẽ, sấy khô tóc, bộ đồ thể thao màu trắng văn phòng Tổ B. Ngay lập tức, cô nhóm Lưu Gia Minh vây quanh.
"Oa! Thập Nhất tỷ cắt tóc ngắn ! Ngầu quá !" Gia Minh khen lấy khen để: " cũng cắt kiểu quá."
"Cậu vốn dĩ tóc ngắn mà..."
"Gia Di tỷ trông 'táp' (ngầu) thật đấy! Không thi hoa hậu đúng là phí của trời!"
"Đang yên đang lành cắt tóc? Thất tình hả?"
"Tóc ngắn hơn tóc dài nhiều nha! Sau cứ để kiểu ~"
" thấy cắt ngắn hơn nữa chắc còn hơn. Mặt Gia Di thanh tú, ngũ quan tinh tế, cạo trọc thì vẫn là viên ngọc sáng nhất..."
"Viên ngọc là quả trứng kho sáng nhất?"
" đúng, quả trứng kho!"
"Này!" Gia Di lớn tiếng kháng nghị.
"Ha ha ha ha..."
Cả nhóm đang đùa vui vẻ thì Phương Trấn Nhạc bỗng nghiêm mặt bước , gõ gõ lên tấm bảng trắng ở cửa, lớn giọng ngăn :
"Được , tập trung , án . Xuất cảnh ngay!"
"Hả?" Sau mấy ngày bình yên, đột nhiên phá án khiến Tam Phúc chút ngơ ngác.