Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 180: Di Dân

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:09:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hoa Hoa, cháu nhà ?”

 

Chu Vân Vương Hoa Hoa tháo kính, vô cùng bất ngờ, ngờ đôi mắt của cô bé đen láy, .

 

nghĩ cũng , cô bé vốn là một mỹ nhân, cô bé thể kém .

 

Vương Hoa Hoa chớp chớp đôi mắt to xinh , chỉ trong nhà định trả lời.

 

Rèm cửa vén lên, Vương Ngọc Hồng ở cửa, chiếc áo len đỏ phối với quần jean đen tôn lên vóc dáng cực chuẩn.

 

“Có đây, đây, đang ở nhà gói bánh chẻo đây, mau .” Vương Ngọc Hồng tay còn cầm một miếng vỏ bánh, ngừng vẫy tay với Chu Vân.

 

“Sáng nay mới về,” Chu Vân nhà, “Mà , cô chuyện gì gấp thế? hàng xóm là vội vàng đến tìm cô ngay, còn kịp uống ngụm nước nào đây.”

 

Vương Ngọc Hồng bật , “Là vì tìm cô nên cô mới vội thế ? Quả nhiên lầm cô.”

 

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Chu Vân xuống bên bàn, thấy bánh chẻo cô gói bày nửa bàn, nhân trong chậu cũng chỉ còn một ít.

 

Vương Ngọc Hồng dùng đũa gắp một ít nhân cho vỏ bánh, trả lời, “Lần , thấy cô định thuê cửa hàng của , còn nhớ ?”

 

“Khụ, đó .” Chu Vân ngờ cô chủ động nhắc đến chuyện hổ đó.

 

Vương Ngọc Hồng gật đầu, chân thành , “Lần đó thật xin , vì hỏng chuyện ăn của cô, thực , cửa hàng đó tệ.

 

Sau đó, trong lòng vẫn luôn cảm thấy áy náy.

 

Thế , mấy hôm tình cờ tin về một cửa hàng đắc địa, liền xem thử, kết quả là cô cứ nhà, đ.â.m sốt ruột.

 

cũng đang vội chuyển nhượng, sắp hết năm , ai cũng tranh thủ ăn.

 

Vì là quen nên cửa hàng vẫn giữ , chỉ chờ cô về xem, nếu cô ưng thì sẽ để cho cô.

 

Nếu cô lấy thì lập tức khác nhận ngay.”

 

“Ở ?” Chu Vân vui mừng hỏi.

 

Cuối năm ngoái cô cũng nhắm một cửa hàng, nhưng vị trí hẻo lánh, giá cao, cô đang do dự.

 

Nếu tìm chỗ nào phù hợp thì đành thuê tạm chỗ đó.

 

“Chính là ở đường Tứ Bài Lộ.” Vương Ngọc Hồng .

 

Chu Vân mừng rỡ, “Ối chà, con đường đó là cửa hàng đắc địa thôi.”

 

Vương Ngọc Hồng , “Không cửa hàng đắc địa thì cũng dám bảo giữ cho cô, thế nào? Đi xem thử nhé.”

 

“Đi chứ.” Chu Vân lập tức dậy.

 

Vương Ngọc Hồng gói xong một chiếc bánh chẻo, đặt đĩa, phủi tay , “Được, đưa cô xem ngay.”

 

Chu Vân còn năm sáu cái nữa là gói xong, liền , “Hay là, gói xong bánh chẻo , chúng luộc một ít, ăn xong ?”

 

“Kệ , bảo Hoa Hoa luộc một ít, con bé với Tiểu Lỗi ăn , chúng xem xong cửa hàng tính.” Vương Ngọc Hồng lấy giẻ lau tay, đó phòng lấy áo khoác mặc , giày da vội vã ngoài.

 

Trong sân, Lý Tiểu Lỗi đang xổm đất giúp Vương Hoa Hoa xúc đất.

 

Vương Ngọc Hồng dặn một câu, “Hoa Hoa, bánh chẻo gói gần xong , nếu con đói thì cùng Tiểu Lỗi luộc một ít ăn nhé, với dì ngoài việc, lát nữa về.”

 

Nói xong, cô đẩy chiếc xe đạp ở góc sân, định chở Chu Vân cùng.

 

Chu Vân gì, lên yên xe, cùng cô đến cửa hàng.

 

Hôm nay là mùng tám, các cửa hàng ven đường nhiều nhà mở cửa.

 

Vương Ngọc Hồng đưa cô thẳng đến một cửa hàng thời trang nữ đường Tứ Bài Lộ, lấy chìa khóa mở cửa.

 

Trong cửa hàng vẫn còn ma-nơ-canh và giá treo quần áo.

 

“Trước đây là cửa hàng thời trang nữ ? Sao chủ cửa hàng nữa?” Chu Vân tò mò hỏi.

 

Hơn nữa, cửa hàng trông trang trí tệ, vẻ cũng mới kinh doanh lâu.

 

Vương Ngọc Hồng tháo găng tay, , “Người nữa, mà là tham vọng lớn, bay cao hơn.”

 

“Hửm?” Chu Vân nghi ngờ cô, “Là đến thành phố lớn ?”

 

, Tết cô nhắm một cửa hàng ở tỉnh thành, chuyển việc kinh doanh lên đó, nơi nhỏ bé , cô nữa.

 

Thế là, mấy hôm gặp cô ở trung tâm thương mại, cô nhắc qua với , liền nghĩ ngay đến cô, khó dễ mãi mới bảo cô giữ cửa hàng, chờ cô về.

 

Thế nào? Có hài lòng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-180-di-dan.html.]

 

“Cửa hàng tệ, vị trí cũng , giá cả thế nào?” Chu Vân hỏi.

 

Vương Ngọc Hồng thẳng thắn , “Yên tâm, chị em nhà , giá cả tuyệt đối để cô thiệt. mà.”

 

?” Chu Vân vội hỏi.

 

Vương Ngọc Hồng , “Cửa hàng là bán, cho thuê.”

 

Thấy Chu Vân ngẩn , Vương Ngọc Hồng lập tức giải thích, “Vì bạn định phát triển ở thành phố lớn, cửa hàng ở đây định giữ nữa, càng ý định về.

 

Cho nên, nếu cứ cho thuê cửa hàng , năm nào cũng về thu tiền thuê thì phiền phức, cô bán đứt luôn.

 

Diện tích sử dụng ở đây là 70 mét vuông, vì vị trí , thuộc loại đắc địa, giá ba trăm tệ một mét vuông.”

 

Dĩ nhiên, ba trăm tệ bây giờ tương đương với lương một tháng, thậm chí hai tháng của bình thường.

 

, Vương Ngọc Hồng cảm thấy đáng mua.

 

“Chị Chu, thực giá , nếu so với hai năm thì đúng là đắt, nhưng bây giờ khác , cửa hàng phố ngày một nhiều, đắt hàng…”

 

“Ngọc Hồng, , giá chấp nhận .” Chu Vân dứt khoát , “Khi nào thể ký hợp đồng sang tên?”

 

“Chiều nay luôn, hỏi , Cục quản lý nhà đất hôm nay bắt đầu việc, nếu cô ý, chúng chuẩn đủ giấy tờ là thể thủ tục sang tên ngay.” Vương Ngọc Hồng .

 

Chu Vân gật đầu, hỏi, “Vậy bạn của cô thì ?”

 

“Cô ở tỉnh thành , yên tâm, thủ tục cô ủy thác cho .” Vương Ngọc Hồng .

 

Đầu óc Chu Vân đột nhiên lóe lên, nghĩ đến chuyện định thuê nhà, liền hỏi thêm một câu, “Ngọc Hồng , cửa hàng như , mua để kinh doanh?”

 

Theo cô thấy, Vương Ngọc Hồng ngoại hình , nhiệt tình, cởi mở, khéo ăn , là tố chất kinh doanh.

 

Vương Ngọc Hồng khẽ nhướng mày, “Cô thấy giống thể trông coi cửa hàng ?”

 

Chu Vân, “Có thể thuê trông mà.”

 

Vương Ngọc Hồng lắc đầu, “Phiền phức, bây giờ … Ài, thực , giấu gì chị Chu, lẽ lâu nữa cũng sẽ rời khỏi đây.”

 

“Về tỉnh thành ?” Chu Vân hỏi.

 

Vẻ mặt Vương Ngọc Hồng chút mong đợi, chút mờ mịt, thở dài, “Không , lẽ, còn xa hơn.”

 

Chu Vân, thấy Chu Vân hiểu, giải thích thêm một câu, “Bây giờ đang chuẩn di dân.”

 

“Ra nước ngoài ?” Lần Chu Vân thật sự kinh ngạc.

 

nghĩ , bây giờ đang là làn sóng di dân, Vương Ngọc Hồng nước ngoài cũng là chuyện bình thường.

 

Chỉ là, vì là quen bên cạnh sắp di dân, Chu Vân chút quen.

 

“Sao đột nhiên nước ngoài?”

 

Vương Ngọc Hồng khẽ thở dài, tiện tay mò trong túi áo khoác.

 

Chu Vân thấy bộ dạng đó của cô, dường như là hút t.h.u.ố.c.

 

Vương Ngọc Hồng bóp bóp ngón tay, , “Muốn đổi môi trường, ngoài , một đoàn múa mời .”

 

“Oa, quả nhiên cô múa.” Chu Vân thầm nghĩ, thảo nào vóc dáng phụ nữ như , hóa múa.

 

Trên mặt Vương Ngọc Hồng hiếm khi lộ nụ e thẹn, “ , nhưng nhiều năm múa t.ử tế . Từ khi Hoa Hoa bệnh, rời đoàn, còn đụng đến nữa.

 

Những năm nay, múa ở vũ trường,”

 

Cô liếc Chu Vân, thấy cô tỏ vẻ ghét bỏ, mới tiếp tục , “Tuy kiếm một ít tiền, nhưng cũng chán .

 

Bây giờ Hoa Hoa ngày một lớn, sức khỏe cũng hơn nhiều, liền nghĩ, nhân lúc già đến mức cử động , kỹ năng ngày xưa nếu lấy thì lấy .

 

Đoàn múa , là do một chị em ngày xưa của mở, cô mời qua giúp, thực kéo một tay, mà bản cũng từ bỏ, sống vì một .

 

thích múa.

 

Ngoài , nếu , cũng đưa Hoa Hoa nước ngoài học, khí hậu ở đó tệ, lợi cho sức khỏe của Hoa Hoa.”

 

“Ồ.” Chu Vân xong, liên tục gật đầu, vui mừng cho quyết định của Vương Ngọc Hồng, một phụ nữ, thể tìm thấy đam mê của và nỗ lực vì nó, thật !

 

“Chúc mừng cô nhé.” Cô chân thành .

 

“Cảm ơn!” Vương Ngọc Hồng Chu Vân thật lòng mừng cho , cũng chân thành cảm ơn.

 

 

Loading...