Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 195: Kỹ Năng Bán Hàng Đỉnh Cao, Chốt Đơn Liên Tục

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:09:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy Vương Ngọc Hồng thật lòng thích, Chu Vân sảng khoái : “Được thôi, lát nữa khai trương xong sẽ lấy cho em.”

 

Thời gian khai trương của Vân Tưởng Y Thường định lúc tám giờ.

 

Chu Vân đang đồng hồ.

 

Kim giờ chỉ đến tám, cô như một vị tướng soái vung tay: “Khai trương.”

 

Lý Tiểu Quân lập tức cầm pháo ngoài đốt.

 

Tiếng pháo nổ lách tách, náo nhiệt và vui mừng, lập tức thu hút đường lượt dừng vây quanh.

 

“Vân Tưởng Y Thường? Hóa đây là một cửa hàng quần áo mới mở.”

 

“Trước đây thấy nhà họ đang trang trí, còn xem , trang trí lắm, quần áo ?”

 

“Đi, chúng xem thử?”

 

“Xem thử...”

 

Trong tiếng pháo nổ lách tách, ít qua đường, tò mò, hóng chuyện, Vân Tưởng Y Thường.

 

Trong cửa hàng, lập tức hơn mười khách hàng.

 

Sơn Hạnh lập tức căng thẳng.

 

Chu Vân nhẹ nhàng véo cánh tay cô, : “Đừng căng thẳng, cô ở đây.”

 

Vừa lớn tiếng : “Chào mừng quý khách, hôm nay cửa hàng của khai trương ngày đầu tiên, tất cả sản phẩm đều giảm giá 20%, hời đấy ạ.

 

Các , các chị thích món nào, sẽ giúp lấy thử.

 

Bên phòng thử đồ riêng...”

 

dứt lời, Vương Ngọc Hồng thể chờ đợi nữa: “Chủ Chu, , áo len và áo khoác da , lấy cho thử.”

 

Nói chứ, từ nhỏ đến lớn, cô thích nhất là mặc quần áo mới, thấy quần áo mới là nổi.

 

Chu Vân chỉ Sơn Hạnh: “Sơn Hạnh, lấy cho chị Ngọc Hồng của cháu áo len màu vàng và áo khoác da .”

 

Vương Ngọc Hồng mặt đỏ bừng: “Chủ Chu, chị đang hạ bối phận của em đấy, nó gọi chị là cô, gọi em là chị, em thấp hơn chị một bậc ?”

 

“Ha, nghĩ gọi là chị, trẻ hơn ?” Chu Vân cũng ha hả, nhỏ giọng hỏi: “Hay là, gọi là thím? Không gọi già ?”

 

Sơn Hạnh lấy quần áo , : “Hay là, cháu cũng gọi cô là cô nhé?”

 

“Vậy thì gọi là cô Ngọc Hồng.” Vương Ngọc Hồng nhận lấy quần áo, đáp một câu, liền vội vàng cầm quần áo phòng thử đồ.

 

Tổng cộng ba phòng thử đồ, một cô gái chiếm phòng giữa, Vương Ngọc Hồng liền phòng bên trái.

 

Các khách hàng khác, Lý Đan và Giang Mai Hương đang tiếp đón, nhân lúc rảnh rỗi, Chu Vân với Sơn Hạnh: “Sơn Hạnh, cần căng thẳng, cứ như chúng , tự nhiên hòa đồng là , cứ như chuyện với bạn bè, nếu khách hàng cháu giới thiệu quần áo, cháu cứ tận tâm giới thiệu, cũng cần sợ mua, ?

 

Chúng kinh doanh, quan trọng là lâu dài, theo đuổi tiền nhanh.

 

Ngoài , cháu tin bản , tin mắt của cô, quần áo của cửa hàng chúng đều như , nhất định sẽ bán chạy.”

 

“Vâng.” Sơn Hạnh hít một thật sâu, cố gắng tạo cho sự tự tin.

 

Lúc , hai cô gái trẻ hai mươi tuổi, bên giá treo đồ, một cô cao hơn cầm một bộ váy hỏi: “Bộ váy bán thế nào?”

 

Sơn Hạnh vội vàng tới, từ trong váy lấy nhãn mác, mỉm : “Trên đều ghi giá, hôm nay cửa hàng mới khai trương, giá đều giảm 20%.”

 

“Giảm 20%?” Cô gái cao hơn thầm tính giá, bộ váy , tuy là hai món, khi giảm 20% cũng hơn sáu mươi đồng, gần nửa tháng lương, vẫn chút tiếc.

 

“Vẫn đắt.” Cô gái cao hơn đưa bộ váy tay Sơn Hạnh.

 

Sơn Hạnh Chu Vân, vẻ mặt chút khó xử.

 

Chu Vân khẽ nhướng mày, tươi tới, lấy bộ váy trong tay Sơn Hạnh, đưa cho cô gái .

 

“Cô nương, mắt của cô thật , bộ váy hợp với cô, nếu thích, thì thử , thử đồ miễn phí, mất một đồng nào.”

 

“Không , lát nữa thử mà mua, các mắng.” Cô gái tóc xoăn tự nhiên, kéo tay cô gái cao hơn định .

 

Chu Vân buồn : “Em gái, chúng mở cửa ăn, dĩ hòa vi quý, chỉ thấy bạn của em thích, nên thử.

 

Không thử cũng , hoan nghênh đến.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-195-ky-nang-ban-hang-dinh-cao-chot-don-lien-tuc.html.]

 

Nói xong, Chu Vân liền cầm móc áo, định treo quần áo lên.

 

Cô gái cao hơn theo bạn hai bước, liền thấy tiếng trong trẻo như chuông bạc từ phía .

 

“Ối chà, Chủ Chu, em nghi ngờ bộ quần áo của chị là may theo đo của em đấy, xem , vặn .”

 

Vương Ngọc Hồng quần áo , gương thử đồ, ưỡn ẹo tạo dáng, vô cùng thích thú.

 

, cô dáng cao ráo, hình cũng , cũng xinh, bộ quần áo mặc lên , cứ như mẫu TV, thật sự bắt mắt.

 

Chu Vân thấy , cũng nhịn mà tấm tắc khen ngợi: “Em Ngọc Hồng, vì lụa, theo chị thấy, lụa cũng nhờ đấy.”

 

Vương Ngọc Hồng đắc ý hất mái tóc gợn sóng lớn: “Đó là đương nhiên, quần áo mà để mắt đến thì thể sai .”

 

Lại chỉ khu vực phụ kiện: “Kính râm cho đeo thử.”

 

Sơn Hạnh giúp lấy.

 

Lúc , trong phòng thử đồ ở giữa, một cô gái mập bước .

 

Cô thử khá nhiều, một chiếc áo khoác vest màu đen, bên trong là áo sơ mi in hoa, là một chiếc váy jean cạp cao màu xanh, chân một đôi giày da màu đen.

 

hình mập, cô chút tự ti, nên khi thử trong phòng thử đồ, cô cởi quần áo .

 

, lúc nãy trong phòng thử đồ, cô trong gương, thích.

 

Bộ vest, sơ mi và váy đó, là đầu tiên cô thấy, mặc lên ngầu, khác với cảm giác cồng kềnh và rụt rè tự ti thường ngày của cô.

 

, cô ở trong phòng thử đồ khá lâu, cô gái trong gương đầu tiên khiến cô cảm thấy thật .

 

, cuối cùng vẫn quen tự ti, dù , cô cũng dám ngoài gặp .

 

Thế là, khi quần áo cũ, cô gái ôm quần áo mới và giày hỏi Lý Đan: “Những thứ đều lấy, thể rẻ hơn chút nữa ?”

 

“Hôm nay giảm giá 20% đấy ạ.” Lý Đan , rẻ hơn nữa thì cô quyết .

 

Chu Vân thấy cô , liền đến với cô gái mập: “Cô nương, giảm 20% là giá ưu đãi , nhưng, hôm nay chúng chuẩn quà nhỏ cho cô, đây, khu vực phụ kiện thể tùy chọn một món.”

 

Cô gái liếc , bên đa là dây buộc tóc, băng đô, kẹp tóc, vòng tay... của con gái, đều tinh xảo, .

 

Lúc Chu Vân chợ bán sỉ, lấy những thứ , chính là định quà tặng cho khách hàng.

 

Những thứ tinh xảo mắt, cũng đắt, quà tặng là vặn.

 

, mua sắm ở Vân Tưởng Y Thường, còn thể tích điểm theo tiền chi, điểm , thể dùng như tiền hoặc đổi quà đấy ạ.” Chu Vân .

 

Thấy cô gái nhiều đồ trang sức như , nhất thời chọn cái nào, cô trực tiếp chọn một chiếc kẹp tóc ngọc trai trong đó.

 

“Cô nương, da cô trắng, kẹp tóc ngọc trai hợp với cô.”

 

Nói , liền kẹp chiếc kẹp tóc ngọc trai lên tóc cô gái.

 

Lý Đan lấy chiếc gương nhỏ giá cho cô xem.

 

Cô gái gương, giữa mái tóc đen óng là một chiếc kẹp tóc ngọc trai tinh xảo, lập tức mặt đỏ bừng, ngờ cũng thể tinh tế như ?

 

, mua.” Cô hít một thật sâu, với Chu Vân: “Quần áo và giày thử, đều lấy hết.”

 

Chu Vân hiệu cho Lý Đan, Lý Đan kích động : “Được, em gái, em qua đây chị gói cho.”

 

Trong lòng đang tính toán, một chiếc áo vest, một chiếc áo sơ mi, một chiếc váy, một đôi giày, là bốn đồng .

 

Tuyệt vời!

 

Cô gái cao hơn chuẩn rời lúc nãy, thấy cảnh , trong lòng quyết tâm, kéo bạn đến mặt Sơn Hạnh: “Làm phiền cô, lấy bộ váy lúc nãy cho thử nhé.”

 

Sơn Hạnh vui mừng: “Được ạ.”

 

“Cái đó, thử mà mua, mắng nhé.” Cô gái cao hơn yên tâm hỏi một câu.

 

Sơn Hạnh bật : “Đảm bảo mắng.”

 

, cũng vì lời của cô gái , khiến Sơn Hạnh còn căng thẳng nữa.

 

Hóa , khách hàng còn căng thẳng hơn cả cô, haha!

 

 

Loading...