Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 214: Dạy Dỗ Thằng Ranh Con, Xúi Giục Cô Bé Phản Kháng
Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:11:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đưa đây, tao ăn!”
Ngay khi Chu Vân đưa chiếc bánh mì cho bé gái, thằng ranh con đối diện la hét hung hăng chồm tới, giật phắt chiếc bánh mì từ tay cô bé.
Mu bàn tay bé gái móng tay bẩn thỉu của nó cào xước một đường.
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, Chu Vân bật dậy, vung tay tát một cái, giật chiếc bánh mì suýt chút nữa thằng bé nhét mồm.
Thằng bé ăn một cái tát trán, đang ngơ ngác, thì thấy chiếc bánh mì thơm phức sắp miệng cũng mất tiêu, òa lên lớn!
Người phụ nữ vội vàng ôm lấy con trai, chỉ trích Chu Vân: “Ôi chao, cái chị , chị tranh ăn với một đứa trẻ con? Chị cũng quá đáng lắm đấy?”
“ phỉ ! Mắt cô mù hả?” Chu Vân cũng chẳng khách khí nữa, nổi giận : “Cái bánh mì là cho cô bé , cái thứ tham ăn tục uống cướp mất, cô còn mặt mũi mà ?
mà là nó, tát nát cái mồm nó mới lạ, mới ăn hai cái bánh tráng, cướp đồ của khác ăn? Cái thứ giáo d.ụ.c như thế, mang ngoài chỉ tổ mất mặt hổ!”
Vừa , cô nhét chiếc bánh mì cướp tay bé gái: “Cầm cho chắc , đừng để cướp mất.”
Bé gái ngẩn , hai tay nắm c.h.ặ.t chiếc bánh mì, nhưng đôi mắt trào nước mắt, là do sợ hãi vì .
Người phụ nữ đối diện, thấy Chu Vân mắng c.h.ử.i khó , cả cũng sững sờ, ban đầu bà thấy Chu Vân ăn mặc sành điệu, là phụ nữ thành phố, cứ tưởng là kiểu năng nhỏ nhẹ dịu dàng, ngờ lúc nổi giận lên còn ghê gớm hơn cả bà .
Chu Vân mắng xong, liền thèm họ nữa, tự ăn bánh mì, uống nước ngọt.
Bé gái cúi đầu, dè dặt gặm bánh mì.
Cái bánh mì thơm thật, mềm thật, ngon thật.
Trước đây bố cô bé thuê ở xa về, cũng từng mua bánh mì về.
mà, cô bé đều cất , chỉ khi nào em trai đòi ăn, mới lấy từ trong tủ , cẩn thận lấy một cái cho em trai ăn.
Cô bé bên cạnh một cái, cũng sẽ mắng là “đồ c.h.ế.t đói”, “đồ nợ đời”.
Cô bé luôn em trai ăn ngon lành, trong đầu tự chủ mà tưởng tượng mùi vị của chiếc bánh mì đó.
Hóa ngon như thế !
Thằng bé thấy Chu Vân và bé gái đều đang ăn bánh mì, lập tức từ trong lòng lăn xuống đất, ăn vạ lăn lộn: “Oa, nó ăn , nó sắp ăn hết , oa, con chịu , con ăn, mau lấy về cho con, hu hu.”
“Ôi chao, Tiểu Bảo, mau dậy , đất lạnh lắm, lấy cho con ngay đây.” Người phụ nữ kéo con trai, quát lớn với bé gái.
“Cái con ranh ti tiện , mày điếc mày mù hả? Mày thấy em mày ăn ? Còn nhét cái mồm thối của mày đủ ? Mau đưa cho em mày ăn.”
Bé gái sợ hãi định đưa nửa cái bánh mì còn , Chu Vân đưa tay ngăn , lạnh lùng : “Cho cháu thì là của cháu, cháu mà dám đưa cho khác, thì trả cho cô.”
Bé gái Chu Vân, , trong đầu vang lên câu “cho cháu thì là của cháu” của Chu Vân, trong khoảnh khắc, cô bé vội vàng nhét nhanh chiếc bánh mì miệng.
Tức đến mức phụ nữ chồm tới, hận thể móc từ trong miệng cô bé .
Bị Chu Vân một tay đẩy .
“Em gái, đừng quá đáng, cho dù nó nhổ từ trong miệng , thì đó cũng là đồ cho, con trai cô dù l.i.ế.m, cũng xứng!”
Người phụ nữ đẩy lảo đảo, suýt chút nữa giẫm đứa con trai đang lăn lộn đất, nhất thời thẹn quá hóa giận: “Cái con đàn bà ti tiện , chỉ là một cái bánh mì thôi mà, mày cho con trai tao thêm một cái thì ?”
“ thích!” Chu Vân hừ lạnh một tiếng, thuận tay đưa cho bé gái một chai nước ngọt: “Nè, uống , bánh mì khô, nước ngọt vị cam đấy, cháu sẽ thích.”
Người phụ nữ càng tức nổ đốm mắt, bà chỉ tay bé gái, vô cùng cạn lời với Chu Vân: “Không chứ, một con ranh con như thế , chị cũng thể cho nó ăn bánh mì uống nước ngọt, dựa mà thể cho con trai ăn?”
Lúc , thằng bé đang lăn lộn đất thấy nước ngọt, liền dậy, ôm lấy đùi , chỉ tay bé gái đòi uống nước ngọt.
Người phụ nữ , lấy nước ngọt dễ, bèn sức nháy mắt với bé gái.
“Cỏ, đừng cứ thế mà đổ mồm, lát nữa uống nhiều buồn tè, xe gì hố xí.”
“Có nhà vệ sinh, sợ.” Chu Vân chỉ tay về phía lối , với bé gái: “Cánh cửa mở là nhà vệ sinh, thể vệ sinh ở đó.”
“Thật á? Chỗ đó vệ sinh á?” Người phụ nữ , đột nhiên mặt mày hớn hở, vội vàng lục trong túi giấy vệ sinh, với bé gái: “Trông em cho cẩn thận, tao vệ sinh cái.”
Vừa nãy lên tàu gấp quá, bà tìm thấy hố xí, tưởng nhịn suốt đường đến lúc xuống xe, ngờ xe cũng nhà vệ sinh, bà cầm giấy vệ sinh, ba chân bốn cẳng chạy về phía đó.
Người phụ nữ , thằng bé đang lăn lộn đất cũng nữa, ngược còn hung hăng trừng mắt bé gái, đe dọa.
“Con ranh con, mày đợi đấy, đợi đến chỗ bố, tao bảo bố đ.á.n.h c.h.ế.t mày.”
Bé gái lập tức đỏ hoe mắt, tay cầm chai nước ngọt cũng run lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-214-day-do-thang-ranh-con-xui-giuc-co-be-phan-khang.html.]
“Đánh nó!” Chu Vân đẩy bé gái một cái.
Bé gái mờ mịt luống cuống cô.
Chu Vân nháy mắt với cô bé: “Mẹ cháu ở đây, đ.á.n.h nó , .”
là giới hạn, thằng bé tí tuổi đầu, trong miệng thể thốt những lời bẩn thỉu như , là học từ ai? Chắc chắn là nhà thường xuyên mắng bé gái như , nó quen .
“Bây giờ cháu đ.á.n.h nó, thì cứ đợi lát nữa bố cháu đ.á.n.h c.h.ế.t cháu .” Chu Vân .
Trên mặt bé gái lập tức hiện lên vẻ hoảng sợ, cô bé rõ Chu Vân sai.
Vừa , cô bé ăn bánh mì, còn uống nước ngọt, những thứ em trai đều ăn, cô bé nhất định sẽ tha cho cô bé.
“Cháu đ.á.n.h nó , cô thể đảm bảo bố cháu sẽ đ.á.n.h cháu.” Chu Vân thấy trong đáy mắt cô bé vẻ do dự, bèn khích lệ.
Bé gái mắt Chu Vân, đột nhiên dậy, một tay cầm nước ngọt, một tay vung mạnh tát mặt thằng bé.
“Nhẹ quá, mạnh tay lên chút.” Chu Vân .
Bốp —
Lời dứt, bé gái đối diện với đôi mắt hung dữ đáng ghét của thằng bé, dùng sức tát xuống.
Thực cô bé đ.á.n.h từ lâu lâu .
Cú tát giáng xuống, thằng bé òa lên thét.
“Không ! Nín ngay.” Chu Vân quát lớn.
Thằng bé: “...”
“Đá thêm cho nó một cái.” Chu Vân với bé gái.
Bé gái: “...”
Liền đá thằng bé một cái.
Thằng bé há miệng, định , Chu Vân: “Khóc nữa là ném mày ngoài đấy.”
“Hu hu, tao mách tao, chúng mày bắt nạt tao, hu hu, tao bảo tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày.” Thằng bé gào .
Chu Vân xa: “Thế thì tao ném cả mày ngoài xe luôn.”
Thằng bé: “...”
Chu Vân lúc mới kéo bé gái xuống ghế, với cô bé: “Nghe , nếu nó còn cướp đồ ăn của cháu, cứ đ.á.n.h nó. Tất nhiên là, đừng đ.á.n.h mặt bố cháu, đợi lúc họ mặt thì đ.á.n.h.
Nó mà dám mách lẻo, cũng đ.á.n.h.
Bố cháu đ.á.n.h cháu, cháu cứ đ.á.n.h nó.
Hiểu ?
Đánh nó...”
Bé gái ngơ ngác trố mắt , nhưng mà, một tia sáng tỏ từ từ len lỏi tâm trí.
Cô bé dường như hiểu.
Quay đầu , cô bé thằng bé đất, dậy ghé sát nó, nhỏ: “Nếu lát nữa mày dám với là tao đ.á.n.h mày, tao sẽ đ.á.n.h mày tiếp.”
“Tao cứ mày đ.á.n.h tao đấy, sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mày.” Thằng bé tức tối .
Bé gái đầu Chu Vân.
Chu Vân : “Mẹ cháu sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cháu , đ.á.n.h c.h.ế.t là phạm pháp, cháu tù, cháu mà tù, bố cháu sẽ lấy kế, kế cháu cũng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cháu.”
Thằng bé: “Thế thì tao bảo tao đ.á.n.h nó, đ.á.n.h c.h.ế.t là chứ gì.”
Bé gái: “Đánh c.h.ế.t tao, thì tao cứ đ.á.n.h mày. Bố cũng ở nhà suốt ngày, họ còn công trường việc, lúc họ nhà, tao sẽ đ.á.n.h mày.
Họ đ.á.n.h tao một cái, tao đ.á.n.h mày hai cái.
Họ đ.á.n.h tao mười cái, tao đ.á.n.h mày hai mươi cái...”