Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 227: Người Giàu Không Ngốc, Lễ Tân Bị Đồng Nghiệp Chỉnh Lưng
Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:11:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Âu Dương Quân , lễ tân lập tức đầu tám chuyện với đồng nghiệp bên cạnh.
“Thấy , phụ nữ lành gì mà, chắc chắn là nhắm tiền của đàn ông , hừ, là ở ba ngày, kết quả một ngày chạy mất dép. Ba ngày mất bốn trăm tám mươi tệ, cô chỉ ở một ngày một trăm sáu, tính tính cô lãi ba trăm hai mươi tệ . Số tiền , chẳng chui hết túi riêng của cô ?”
Đồng nghiệp của cô , tán đồng lắm: “Theo thấy thì giống lắm, phụ nữ trông khí chất tệ, điều kiện gia đình chắc kém, đến mức dựa đàn ông.”
“Không dựa đàn ông cô lấy tiền? Khí chất thế chẳng vẫn là tiền nuôi ? Chính cô đấy, đầu tiên đến Hải thị, cũng là đầu tiên ở khách sạn như chúng , hừ!”
“Cô là đầu tiên đến, tại ở một ngày ? Dù cũng tiêu tiền của cô , cô vội cái gì? Hơn nữa, đàn ông chuyện cô trả phòng, chứng tỏ quan hệ hai như cô nghĩ . Lại , phụ nữ nếu thật sự là kẻ đào mỏ, chỉ dựa hai ngày tiền phòng ba trăm tệ là đủ ? Rất rõ ràng, đàn ông tiền, cô chỉ cần giữ c.h.ặ.t đàn ông , tự nhiên nhiều tiền hơn, cô tội gì từ mà biệt?”
Lễ tân sững , lập tức phục : “Vậy cũng khả năng là lạt mềm buộc c.h.ặ.t, thủ đoạn quen dùng của phụ nữ, hừ, nghĩ , qua hai ngày nữa, đàn ông tìm thấy cô , cô sẽ chủ động tìm tới cửa.”
“Cô đấy, trong đầu tư tưởng lành mạnh.” Nữ đồng nghiệp lườm cô một cái: “ thấy đồng chí nữ hôm nay , chuyện kiêu ngạo tự ti, quản lý chúng cuối cùng miễn phí cho cô , cô cũng cần, cô là lý, cũng tham tiền. Lại Thu Diễm cô đấy, cũng nên sửa cái tính , ở mặt khách còn thu liễm chút, lời gì cũng . Còn nữa, cô đến đây là để việc, đến tìm đàn ông, thể gặp đàn ông là liếc mắt đưa tình. Vừa , còn chướng mắt, thật đấy, nếu để quản lý thấy, thấy công việc của cô cũng đừng nữa.”
Lễ tân tức điên lên: “Chị Vương, em chẳng qua là tán gẫu với chị vài câu, chị xem chị chuẩn cả một bài thuyết giáo . Còn nữa, thái độ phục vụ với khách ? Em chẳng qua là thái độ hơn chút, chị em liếc mắt đưa tình, chị ý gì hả? Chị em mồi chài khách chứ gì?”
“Thôi bỏ , lời thô, nhưng mà, là cho cô. Chúng là nhân viên phục vụ, ở đây là việc, phân rõ quan hệ với khách, cô ở đây câu tiền, khuyên cô cẩn thận chút, cẩn thận ăn sạch sành sanh lừa cho một vố. Người tiền ngốc thế !”
Nữ đồng nghiệp xong, thẳng việc của , dù thì, cái cô Thu Diễm từ ngày đầu tiên đến khách sạn , cô là một an phận.
Bình thường quen thói phân biệt đối xử với khách, đối với khách nam ăn mặc trẻ trung trai trông tiền, thái độ gọi là nhiệt tình khúm núm, đối với khách nữ, ăn mặc kém chút thái độ cô lạnh nhạt, khí chất dung mạo thì cô thái độ khinh bỉ, trong tối ngoài sáng châm chọc là cặp đại gia dựa tiền đàn ông nuôi.
Đây , hôm nay đá tấm sắt , phụ nữ chỉ mặt ngay mặt quản lý.
Đã thế , còn thu liễm.
Haizz, một cô gái bằng cấp cấp ba, dựa chút nhan sắc, lễ tân trong khách sạn , mong nhân lúc còn trẻ kiếm thêm chút tiền, suốt ngày vọng tưởng thể câu một tiền, quả thực là si tâm vọng tưởng.
Người suy nghĩ như , còn tàn nhẫn hơn cô nhiều, con cũng m.a.n.g t.h.a.i cho , kết quả thì , con cướp , bỏ giữ con, cô bây giờ một hơn ba mươi tuổi , vẫn ở nhà với bố , cũng lấy chồng, cũng điên điên khùng khùng, gặp ai cũng là phu nhân của ông chủ lớn nào đó, haizz!
Lễ tân hận thù trừng mắt đồng nghiệp một cái, trong lòng phục , chị chẳng qua là ghen tị trẻ trung xinh thôi, bản chị cơ hội lấy tiền, ghen tị cơ hội !
Âu Dương Quân rời khỏi Khách sạn Hoa Viên, dòng xe cộ tấp nập ánh hoàng hôn, cũng Chu Vân ? Hay là xong việc rời khỏi Hải thị ?
Anh nữa hối hận tối qua rõ với cô, đến huyện thành nhỏ, còn ăn chực một bữa cơm ở quán cơm của cô, nghĩ cô đến Hải thị, mời , tròn bổn phận chủ nhà, đưa cô dạo bên .
Đáng tiếc!
Lại bên phía Chu Vân, một dạo hơn nửa ngày , buổi tối cũng ăn ở quán bên ngoài xong mới về nhà nghỉ.
Sau một đêm, sáng hôm , cô dạo, chiều mới đến Sàn giao dịch chứng khoán.
Quả nhiên, sáu mã cổ phiếu mua hôm qua, bộ đều tăng giá đỏ rực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-227-nguoi-giau-khong-ngoc-le-tan-bi-dong-nghiep-chinh-lung.html.]
Chu Vân đều chút khó xử , rốt cuộc là kiếm tiền là mua nhà đây?
“Đồng chí Tiểu Chu.”
Lúc , mấy ông bác bà bác hôm qua nhận Chu Vân, đều vây quanh tới.
Mấy mã cổ phiếu hôm qua Chu Vân đề xuất, hôm nay bộ đều tăng. Mấy hôm qua mua, hôm nay lì ở đại sảnh giao dịch nửa ngày , nụ mặt theo chỉ tăng , cứ từng tắt.
“Các chú, các thím, ngày nào cũng ở đây ạ?”
“ , bọn bác về hưu , cũng chẳng việc gì, đây , cứ đến đây lượn lờ, mỗi ngày thể kiếm chút tiền lẻ cũng .” Có một bà bác .
Những khác cũng đều khen: “Đồng chí Tiểu Chu, mấy mã cháu đề xuất hôm qua, khá đấy, hôm nay tăng hết. Bọn bác còn đang bàn bạc, mời cháu ăn bữa đồ Tây nữa đây.”
“Hì, đa tạ.” Chu Vân .
“Đồng chí Tiểu Chu, cháu thường xuyên đến ?” Các ông bác bà bác cảm thấy Chu Vân hoặc là thần chứng khoán hoặc là tin nội bộ, đều cảm thấy cô chính là thần tài, thần tài như nếu ngày nào cũng ở đây, bọn họ đều thể theo phát tài .
Chu Vân lắc đầu: “Không ạ, mấy ngày nữa cháu công tác, chắc khá lâu mới .”
“Ồ, hôm nay cháu đến? Có còn mua thêm mấy mã nữa ? Hay là mua thêm ?” Một ông bác hào hứng hỏi, ông hôm nay tình hình thị trường một đường tăng giá, mua thêm, nhưng sợ mua ở giá cao, trong lòng đang chắc chắn đây.
Chu Vân lắc đầu: “Không ạ, cháu đang định bán một phần.”
“Hả? Là giảm bớt ?” Hứng thú của ông bác lập tức dội tắt hơn nửa.
Chu Vân giải thích: “Vâng ạ, cháu đang cần tiền gấp, cho nên, sẽ bán một phần.”
“Vậy chúng là nên giữ là theo giảm bớt?” Mấy ông bác bà bác do dự .
Chu Vân chút khó : “Các vị, chuyện , tự quyết định. Nếu cần tiền gấp, trong nhà cũng tiền dự phòng, thì thể giữ thêm một thời gian. Nếu là đem cả gia sản đến đây, cháu thấy là, kiếm một chút thể thu về một chút, trong nhà giữ chút tiền chi tiêu, tiền phòng , dù thì, thị trường chứng khoán quá ảo, chúng , thể coi như chơi vui, thể quá liều mạng.”
Nhìn những ông bác bà bác đều về hưu , tuổi tác nhỏ, cái thị trường chứng khoán chơi chính là nhịp tim, đừng để cẩn thận lên cơn đau tim thì khổ.
Ngay cả cô, cũng chỉ lấy một nửa tài sản, hơn nữa, quán cơm và cửa hàng quần áo nữ ở nhà vẫn thể liên tục kiếm tiền.
thời đại , vì thị trường chứng khoán thắng lớn, vọng tưởng một đêm giàu sụ, liền bán nhà bán đất đến chơi cổ phiếu, kết quả lỗ đến khuynh gia bại sản, nhảy lầu bao nhiêu , haizz.
Các ông bác bà bác lời của Chu Vân, đều gật đầu liên tục: “ đúng đúng, bọn bác cũng đều là g.i.ế.c thời gian, cũng dám mang gia sản tới.”
Chu Vân cũng gì thêm, dù những gì nên nhắc nhở cô nhắc nhở , thế là, cô nhân lúc nhân viên việc, bán năm ngàn tệ.