Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 391: Hóa Ra Là Kẻ Điên

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:20:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ khi Chu Vân xác định rõ lòng , cô và Âu Dương Quân cũng ngày càng thiết hơn.

 

Ban ngày là tình yêu công sở, tối đến cùng ăn cơm dạo, huyện thành quá ít nơi và hoạt động giải trí, ngày thường thư giãn nhiều nhất cũng chỉ là xem phim, công viên chơi bóng, hoặc lái xe ngoại ô đồng ruộng...

 

Cuộc sống trôi qua vui vẻ và thoải mái, Chu Vân cảm thấy lẽ cuối năm sẽ khả năng mắt gia đình, đương nhiên, trong lòng cô cũng sự chuẩn cho việc .

 

Hôm đó, Chu Vân đạp xe xưởng, một phụ nữ ăn mặc sang trọng đến mức khoa trương tìm đến cô ở chỗ bảo vệ.

 

“Chu xưởng trưởng, đồng chí của nhà thiết kế Trần.” Bác bảo vệ với Chu Vân.

 

Chu Vân ngạc nhiên, “Vậy để cô đăng ký tìm nhà thiết kế Trần là .”

 

tìm cô.” Bảo vệ .

 

Lúc , Trần Chu Vân từ xuống .

 

Quả thật, Chu Vân ưu tú hơn bà tưởng tượng ít, nhưng dù cũng ngoài bốn mươi, còn ba đứa con, cô dựa mà so với con gái ?

 

“Cô là Chu xưởng trưởng?” Mẹ Trần hề coi Chu Vân gì, cho dù cô là xưởng trưởng, nhưng trong mắt Trần, xưởng trưởng ở một nơi nhỏ bé thế cũng chẳng gì, chỉ là một kẻ quê mùa.

 

Chu Vân lập tức cảm nhận sự thù địch của phụ nữ , khẽ nhếch môi, hừ một tiếng, “ , đại nương tìm việc gì?”

 

“Đại nương?” Mẹ Trần trợn tròn mắt, bà già đến thế ?

 

Chu Vân chớp mắt, “ , đại nương, là thế , sắp đến giờ , nếu bà việc thì đến văn phòng chuyện nhé?”

 

“Đại nương gì chứ? già đến thế, cô cứ gọi là Trần phu nhân là .” Mẹ Trần sa sầm mặt .

 

“Trần phu nhân ?” Chu Vân mím môi , “Được thôi, việc thì đến văn phòng tìm .”

 

Nói xong, cô đạp xe thẳng.

 

Mẹ Trần lập tức ngây , “Cứ thế mà ?”

 

Bảo vệ chỉ đường, “Chu xưởng trưởng bảo bà việc thì đến văn phòng tìm cô , kìa, thẳng rẽ một cái, bên đó một cái sân riêng, đó là văn phòng xưởng trưởng...”

 

“Cần ông ?” Mẹ Trần khách khí lườm bảo vệ một cái, đó bực bội trong.

 

Xe bên ngoài xưởng, nếu , Trần xe , bây giờ còn tự bộ.

 

mà, Chu Vân quá vô lễ ?

 

từ xa đến đây tìm cô chuyện, mà còn vẻ quan cách bảo đến văn phòng?

 

Hừ! Chỉ là một xưởng trưởng quèn của một xưởng may nhỏ, mà cũng bày đặt vẻ.

 

Đi giày cao gót khó , đến khi tới văn phòng của Chu Vân, chân Trần đau nhói.

 

“Chu xưởng trưởng, xưởng của các cũng quá tồi tàn ? Con đường còn là đường đất, chỗ lồi lõm, quá là nghèo nàn.” Mẹ Trần văn phòng bắt đầu chê bai.

 

Tiện thể còn đ.á.n.h giá văn phòng của Chu Vân, tuy diện tích nhỏ, nhưng quá đơn sơ, chỉ hai cái bàn việc, một cái tủ sách, ngoài chẳng gì.

 

Nhất là bên cạnh tủ sách còn cái phích nước, cái cốc tráng men và cái cặp l.ồ.ng nhôm quê mùa như ?

 

Mẹ Trần lắc đầu liên tục, chép miệng, “Quả nhiên là nơi nhỏ bé, nghèo quá. Thật Thiến Thiến nhà ở đây mà chịu ?”

 

“Ồ? Trần phu nhân đến là định đưa Trần Thiến ?” Chu Vân tự pha cho một tách , đó ghế thong thả hỏi.

 

Mẹ Trần thấy cô chỉ rót một tách , khỏi nhíu mày, nhưng bà cũng vòng vo, mà thẳng,

 

“Chu xưởng trưởng, đến tìm cô là việc khác.”

 

“Ồ? Không đưa Trần Thiến ?” Chu Vân nhấp một ngụm , hỏi, “Vừa đường , xưởng quá nghèo, chẳng lẽ là quyên góp chút tiền để phát triển xưởng hoặc giúp chúng sửa đường trong xưởng?”

 

Mẹ Trần nghẹn lời, bực bội , “Xưởng của cô thì liên quan gì đến ?”

 

“À? Không liên quan đến bà ?” Chu Vân mỉa, “Vậy thì đất trong xưởng chúng bằng phẳng thì liên quan gì đến bà?

 

Bản keo kiệt nỡ quyên tiền, thì đừng ở đây giả vờ nhà giàu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-391-hoa-ra-la-ke-dien.html.]

 

“Hả? Cô?” Mẹ Trần kinh ngạc, “Cô tố chất như ?”

 

“Có việc thì , việc thì mời cho, chỗ là văn phòng, nơi việc, bận lắm, thời gian cãi với bà.” Chu Vân đặt tách xuống, lấy tài liệu trong ngăn kéo xem.

 

Sáng nay Âu Dương Quân đến xưởng phụ liệu, một lô đơn hàng mới của xưởng cần một loại cúc áo đặc biệt, dễ tìm, đích dẫn .

 

Mẹ Trần tức đến thở , “Được, thẳng với cô, con gái Trần Thiến qua với Âu Dương Quân từ lâu .”

 

“Ồ.” Chu Vân tin bà mới là quỷ.

 

Mẹ Trần thấy cô bình thản, thầm nghĩ quả là một nhân vật lợi hại, bình tĩnh, chẳng trách thể bắt nạt con gái đến .

 

“Cho nên, cô đừng quấn lấy Âu Dương Quân nữa, nếu , sẽ nể mặt cô , dù cô cũng là xưởng trưởng, nếu để công nhân trong xưởng xưởng trưởng của họ là một con hồ ly tinh thích quyến rũ đàn ông của khác... A!”

 

Mẹ Trần đang c.h.ử.i hăng, đột nhiên cảm thấy một dòng nước nóng tạt mặt, bà kinh hãi hét lên, bật dậy, “A nóng quá, nóng quá!”

 

Trà pha, đương nhiên là nóng, Chu Vân bộ dạng t.h.ả.m hại của bà , lạnh, “Xin , cầm vững tách , mà bà định nhỉ?”

 

“Cô, cô?” Mẹ Trần lau nước mặt, giũ lá cổ áo, tức giận chỉ Chu Vân.

 

“Cô cứ đợi đấy, rượu mời uống uống rượu phạt, xem thử, da mặt cô dày đến mức nào? Một bà già bốn mươi mấy tuổi, mà còn dám cướp bạn trai của khác? Đồ giày rách...”

 

“Bảo an, trong văn phòng một bà điên, phiền các qua đây đưa .” Chu Vân lười la lối, trực tiếp gọi bảo an đang trực đến đưa .

 

Mẹ Trần, “...”

 

Chưa đầy hai phút, Cát Chân Bảo chạy tới, “Chu xưởng trưởng.”

 

Cát Chân Bảo là con trai út của bí thư chi bộ cũ thôn Tiền Gia, cả chị dâu đều việc trong xưởng .

 

Cậu vốn sống một cuộc đời bình thường ở trong thôn, may nhờ Chu xưởng trưởng cho họ xưởng việc, còn cho đội bảo an bảo vệ, bây giờ công việc của hai ca, quá mệt, lương cũng thấp, cuộc sống vô cùng sung túc, đối với tương lai càng tràn đầy hy vọng.

 

Cả nhà họ đều cảm ơn Chu xưởng trưởng.

 

Trong lòng họ, Chu xưởng trưởng cũng giống như nhà.

 

, khi Chu Vân gọi trong văn phòng một bà điên, Cát Chân Bảo giật , vội vàng chạy tới đầu tiên.

 

Tuy nhiên, thấy một phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng nhưng chút t.h.ả.m hại.

 

“Bảo an Cát,” Chu Vân , “Phiền đưa phụ nữ , theo lời bà thì bà của Trần Thiến ở phòng thiết kế.

 

cảm thấy đầu óc bà chút vấn đề, thể là bừa.

 

Tuy nhiên, để cho chắc chắn, cứ đưa đến phòng thiết kế cho nhà thiết kế Trần nhận diện, nếu thì đuổi luôn!”

 

“Được.” Cát Chân Bảo đến mặt Trần.

 

Mẹ Trần trợn mắt thở hổn hển, khuôn mặt béo tròn tức giận phồng lên như con cóc bơm , từ khi nhà họ Trần phất lên, bà từng đối xử thô lỗ như .

 

“Quả nhiên là đồ nhà quê, thô lỗ, man rợ, cô cứ đợi đấy, sẽ để cô yên !”

 

Tuy nhiên, lời c.h.ử.i dứt, cũng đợi Chu Vân phản ứng, Cát Chân Bảo tóm lấy cánh tay bà , lôi ngoài cửa, lôi dạy dỗ.

 

“Bà thím , xem bà ăn mặc cũng tươm tất, lòng bẩn thỉu thế? Dám c.h.ử.i cả xưởng trưởng của chúng ? Bây giờ bà cho ...”

 

Trước mặt Chu Vân, Cát Chân Bảo dám tục quá, nhưng sức nhỏ, trực tiếp lôi Trần khỏi văn phòng.

 

Cũng đến phòng thiết kế tìm Trần Thiến, mà lôi thẳng Trần khỏi xưởng, ném ở cổng xưởng.

 

Mẹ Trần lôi một cách t.h.ả.m hại, tức điên lên.

 

Cát Chân Bảo còn dặn dò bảo vệ, “Bà thím điên, còn c.h.ử.i Chu xưởng trưởng, để nữa.”

 

“À? Được .” Bảo vệ vội vàng gật đầu, chẳng trách năng lộn xộn, hóa điên.

 

Mẹ Trần, “...”

 

 

Loading...