Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 413: Nhà Chồng Quá Giàu Có Phải Là Cái Tội?
Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:20:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Đan những lời của Chu Vân, đôi mày thanh tú khẽ cau , gật đầu thật mạnh.
“Mẹ, con nghĩ qua.” Cô bé cũng nghiêm túc : “Từ nhỏ đến lớn, và chú thím hai bọn họ, còn những hàng xóm trong viện chúng , còn những gì con thấy thấy khi . Con hiểu, kết hôn chuyện của một , đó là chuyện của cả một đại gia đình. Cho nên, con cũng từng do dự, Vương Khải nghèo, vì lương thấp, mà là, lưng còn sự lôi kéo của cha và em út.”
Cho nên, cô bé mới với , đối phương nghèo thì ?
Cô bé Vương Khải nghèo.
“Vậy thì, con nghĩ kỹ ? Nghĩa vô phản cố?” Chu Vân hỏi.
Lý Đan khẽ mím môi, : “Mẹ, con thực cũng thì , nhưng mà, con xác thực thích con . Anh chân thành, hiếu thuận, học vấn, mỗi giảng bài văn cho con, con thật sự thể đến nhập tâm. Ở bên cạnh , con cảm thấy tâm thể tĩnh , con thể an tâm, thiết thực.”
“Các con vẫn luôn liên lạc qua điện thoại? Đã thể cảm giác nhiều như ?” Chu Vân cảm thấy cái chẳng giống như chat chit qua mạng thời kiếp của cô ?
Lúc chat qua mạng thì kích tình bao nhiêu, lúc gặp mặt ngoài đời thì nguội lạnh bấy nhiêu.
Hơn nữa, khi chung đụng bộ lọc sẽ từng chút từng chút phai nhạt , đến lúc đó lộ đều là chân tướng của cuộc sống.
Có những chân tướng , những chân tướng khiến khó mà thẳng.
Lý Đan cô, lấy hết dũng khí : “Cho nên, con chọn một thời gian tỉnh thành thăm , con sang năm con cũng tỉnh thành học đại học tại chức , đến lúc đó, nếu thì tiếp tục tìm hiểu, thì, coi như là một bạn .”
Chu Vân: “......”
“Mẹ.” Không đợi Chu Vân lên tiếng, Lý Đan vội vàng : “Thực con sớm ý nghĩ , nhưng vẫn luôn dám với .”
Lần chuyện Triệu Hữu Sanh, khiến Lý Đan bây giờ khi đối mặt với Chu Vân trong lòng vẫn là chột , dám chuyện yêu đương chứ.
Có điều, hôm nay tâm trạng cô bé , cô bé liền nhân cơ hội .
“Mẹ, con đảm bảo sẽ xúc động nữa. Thật đấy, con sẽ thăm dò Vương Khải một chút, ngoài , những tình huống , là tình huống nhất, con cũng đều nghĩ qua.
mà, con vẫn cứ cảm thấy, con mà, khó khăn lắm mới gặp một khác phái mắt hợp duyên, con thử một phen, tương lai lỡ như hối hận thì .
Cho nên, con tìm hiểu với , cũng thể tiếp xúc với nhà , nếu thật sự giống như , trong lòng , vĩnh viễn là nhà quan trọng hơn con, thì con sẽ từ bỏ.
Mẹ, mà, con từ nhỏ đến lớn nuông chiều, con chịu ấm ức chứ?
Nếu và nhà dám để con chịu ấm ức, con chắc chắn là đầu tiên chạy mất.”
Chu Vân những lời vẻ gấp gáp của cô bé, : “Con thể nghĩ thông suốt, gì thì cứ việc , tương lai hối hận oán khác là .”
Có điều, trong lòng Chu Vân thực vẫn hâm mộ sự dám yêu dám hận của Lý Đan.
Hơn nữa, cô bé còn trẻ, loại nhiệt tình và xúc động lao về phía tình yêu , .
Nếu nam nữ trẻ tuổi cũng đối với tình yêu như một vũng nước đọng, thì thật sự vô vị.
Cho nên, khi Lý Đan giải thích, Chu Vân cũng liền ủng hộ.
Cuộc đời đúng và sai tuyệt đối, chỉ xem lựa chọn của chính .
Bất kể con lựa chọn cái gì, con chỉ cần chịu trách nhiệm với lựa chọn của là !
“Mẹ, thật .” Lý Đan kích động ôm lấy Chu Vân, thể một khai sáng, thật sự là hạnh phúc.
“ mà, , con cũng một lo lắng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-413-nha-chong-qua-giau-co-phai-la-cai-toi.html.]
“Cái gì?” Chu Vân tò mò hỏi.
Trong ánh mắt Lý Đan chút lo âu: “Chính là, nhà chú Âu Dương quá giàu , con đều từng tưởng tượng bọn họ nhiều tiền như . Cho nên, , thật sự gả qua đó , áp lực ? Họ hàng bên nhà họ mắt ch.ó coi thường khác ? Có chê bai chúng là ở nơi nhỏ bé ? Chê nhà nghèo ?”
“Ừm, xác thực từng suy xét như , cho nên vẫn luôn từ chối chú Âu Dương của con.” Chu Vân đúng sự thật.
“Có điều, chung đụng , con cũng thấy đấy, Âu Dương Quân đáng tin cậy, càng loại sẽ tình hoặc nhà bạn bè bắt cóc đạo đức, tư tưởng và chủ kiến độc lập của riêng .
Hơn nữa, và chị gái của cũng đều tệ, ít nhất, cũng giống hào môn trong tưởng tượng của , lúc nào cũng thâm sâu khó lường.
Ngược họ thẳng thắn, chân thành, thực , cũng giống bình thường chúng , cũng đều thất tình lục d.ụ.c.
Cho nên a, liền nghĩ thông suốt .
Đời chỉ sống một , là ông trời bày mối nhân duyên mặt , nhà chồng như đưa đến bên cạnh , tại đẩy ? Chẳng lẽ chỉ vì họ quá giàu ?
Quá giàu cũng của họ, cũng là từng chút từng chút , mấy đời tích cóp , chỉ cần của cải của họ đến từ con đường chính đáng, gì đáng để oán trách ?
Hơn nữa, con cũng , bản chính là thực nghiệp, tuy rằng quy mô nhỏ, nhưng mà, quán cơm nhỏ, cửa hàng quần áo của , thể nuôi sống mấy gia đình, thể cải thiện cuộc sống của họ.
Con xem, nhà cả con bây giờ sống bao, chị dâu Sơn Hạnh của con đều mua nhà thành phố , ngay cả Mai Hương bây giờ cũng giống cô gái thành phố , còn sách chữ nữa đấy.
Còn con bé Đa Đa , mấy đứa nó bây giờ đều công việc thu nhập .
Lại trong xưởng may , cả trăm công nhân, công việc, bao a.
Cho nên, gia nghiệp nhà Âu Dương càng lớn, cống hiến thể cho xã hội cũng càng lớn, thể giải quyết vấn đề việc cho nhiều lao động hơn, cảm thấy là chuyện a.
Mẹ nếu gia nhập gia đình như , sẽ khiêm tốn học hỏi, sẽ cùng gia đình vì xã hội mà góp một phần sức lực của .”
“Mẹ.” Lý Đan những lời , quả thực sùng bái chịu : “Mẹ thật tuyệt!”
Thật sự, quả nhiên cô bé giống những phụ nữ bình thường.
Nếu là cô bé, chỉ sẽ nghĩ đến việc gả gia đình phú quý như , cô bé sợ là hành động lời đều câu nệ, chỉ sợ lộ sự quê mùa.
mà, cô bé nghĩ đến việc cùng gia tộc phát triển, cùng vì xã hội cống hiến, thật sự quá tuyệt vời, thảo nào chú Âu Dương thích như , còn bà nội và dì Thiến coi trọng như .
Cô bé cũng học tập , một phụ nữ yêu học tập giá trị đối với xã hội.
Hai con đang chuyện, Lý Tiểu Lỗi cũng về, về phòng thấy chăn lông dày giường, còn đồng hồ đeo tay bàn, là kinh ngạc.
Vào bếp hỏi cả.
Anh cả với chuyện hôm nay, Lý Tiểu Lỗi nhất thời chút đầu óc trống rỗng.
“Anh, nếu gả chồng , còn ở nhà ?”
“Ngốc, đương nhiên là...” Lý Tiểu Quân đột nhiên cổ họng cũng chút nghẹn, ba em bọn họ vẫn luôn theo sống trong cái đại tạp viện , hơn hai mươi năm , nhưng đột nhiên, của bọn họ đến nhà khác ở ?
Lý Tiểu Lỗi trông mong .
Lý Tiểu Quân hít sâu một , liếc một cái: “Thằng nhóc , cho dù gả chồng , chúng vẫn là một nhà, hơn nữa, phòng cưới của họ cũng ở khu chung cư đó, chúng chỉ là ở chung một nhà thôi, đều ở cùng một khu, chúng bất cứ lúc nào cũng thể gặp mặt, vẫn giống như bây giờ.”
Lý Tiểu Lỗi lúc mới thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng gả chồng thì theo Âu Dương Quân đến Hải Thị luôn chứ!