Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 431: Cầu Hôn Và Sính Lễ Khủng
Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:21:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong vườn hoa phía một chiếc ghế dài màu trắng, bên lót đệm mềm mại, qua vô cùng thoải mái.
Chu Vân bèn xuống thử.
Vừa mới xuống, thấy Âu Dương Quân thần sắc căng thẳng, dường như hồi hộp.
“Anh thế? Có với em một lát ? Vườn hoa nhà thật đấy, cứ yên tĩnh thế thôi em cũng thấy tuyệt .”
Chu Vân ngẩng đầu, mỉm Âu Dương Quân.
Âu Dương Quân ngó xung quanh, thấy ai tới, vội vàng quỳ một gối xuống mặt Chu Vân, đồng thời nhanh ch.óng móc từ trong n.g.ự.c một chiếc nhẫn kim cương, thần sắc chân thành mong đợi :
“Tiểu Vân, em đồng ý gả cho ?”
“Anh đây là đang cầu hôn?” Đầu óc Chu Vân nổ “ong” một tiếng.
Trời đất, chỉ thấy phim ảnh, ngoài đời thực đây là đầu tiên gặp , hơn nữa nhân vật chính còn là .
Cảm giác đầu óc trống rỗng a!
“ , Tiểu Vân, em đồng ý gả cho ?” Âu Dương Quân cũng căng thẳng, trời lạnh thế mà trán lấm tấm mồ hôi.
Chu Vân bật dậy, nắm c.h.ặ.t lấy tay , kéo lên: “Em đồng ý mà, lên .”
Sợ khác thấy quá.
Cô vẫn quen lắm với kiểu cầu hôn .
Cũng may, ai ở đây, chỉ hai bọn họ.
“Tốt quá , em đồng ý .” Âu Dương Quân kích động liền ôm chầm lấy cô lòng, đeo nhẫn kim cương tay cô, thuận thế cúi đầu hôn lên má cô.
Nào ngờ đột nhiên thấy trong nhà truyền tiếng hô kinh ngạc của Âu Dương Thiến: “A? Thành công , thành công .”
Chu Vân mạnh mẽ đẩy , hổ về phía cửa sổ.
Chỉ thấy Trần Tú Lan túm lấy Âu Dương Thiến, vỗ một cái “bốp” đầu cô , với Chu Vân: “Không , hai đứa tiếp tục .”
Vừa bà cố ý đóng cửa sổ , còn kéo cả rèm cửa che kín mít.
Chu Vân: “......”
Mặt cô càng nóng càng đỏ hơn.
Trời đất, kiếp kiếp cô mới trải qua chuyện một thôi đấy.
Âu Dương Quân cũng khá lúng túng, nhưng niềm vui cầu hôn thành công khiến quên sự ngượng ngùng , hơn nữa, bọn họ đều ở trong nhà, rèm cửa cũng kéo , thấy .
Anh ôm lấy Chu Vân, xuống ghế dài nhiệt thiết hỏi: “Em thích đám cưới kiểu Trung kiểu Tây?”
“Kiểu nào cũng mà.” Chu Vân cũng nghiêm túc : “Trước đó chúng chẳng , sẽ tổ chức một buổi ở huyện thành và một buổi ở Hải thị ? Vậy thì bên huyện thành kiểu Trung, bên Hải thị kiểu Tây nhé?”
“Ừ, cũng nghĩ , cho nên về lễ phục kiểu Trung và váy cưới, đều chuẩn , lát nữa em thử hết , chọn bộ nào em thích nhất.” Âu Dương Quân vui vẻ .
Chu Vân: “Nhanh ? Ngày cưới của chúng còn định mà?”
“Ngày lành dễ chọn mà.” Âu Dương Quân .
Trong nhà, Âu Dương Thiến xoa xoa gáy, nhưng vẫn đầy kích động: “Không ngờ thằng nhóc Quân cũng ghê, tóm cơ hội là cầu hôn ngay, hì hì, con cứ tưởng nó .”
“Em trai con ngốc, là nó khai khiếu, thôi, giờ gặp thích, hiểu chứ?” Trần Tú Lan liếc con gái một cái.
Dì Giang ở bên cạnh phụ họa: “Âu Dương Quân là đứa trẻ thành thật.”
Giang lão đầu và ông cụ Âu Dương cầu hôn thành công, cờ cũng chẳng buồn đ.á.n.h nữa, vội vàng qua đây cùng bàn bạc.
Cầu hôn cũng cầu , tiếp theo chính là hôn lễ nhỉ?
Trần Tú Lan còn vội vàng lên lầu lấy một món đồ xuống.
Khoảng hơn hai mươi phút , Chu Vân cùng Âu Dương Quân nhà.
Chiếc nhẫn kim cương quá nổi bật, Chu Vân vẫn cất hộp trang sức, cảm thấy hôm đám cưới đeo thì hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-431-cau-hon-va-sinh-le-khung.html.]
Hai nhà, đúng như cô dự đoán, quả nhiên ánh mắt của tất cả đều vây quanh hai .
“Cái đó...... bên ngoài lạnh.” Chu Vân .
Âu Dương Quân gật đầu phụ họa: “ thế, lạnh. Ừm, cơm tối xong ạ?”
“Xong , nhưng mà vội, chúng chuyện một lát .” Trần Tú Lan vẫy gọi hai qua .
Đặc biệt là Chu Vân, Trần Tú Lan kéo thẳng xuống cạnh bà ghế sô pha.
“Tiểu Vân , cũng cần ngại ngùng, đều là từng trải cả, chúng hiểu mà.” Trần Tú Lan híp mắt cô: “Là thế , nãy thằng Quân cũng cầu hôn thành công , chúng cũng nên bàn bạc chút về các hạng mục hôn lễ , khéo dì và dượng con đều ở đây.
Người một nhà chúng hiếm khi đông đủ, bàn bạc thế cũng chu đáo hơn.”
“Tiểu Vân, chị cho em , váy cưới thằng Quân đặt cho em lắm đấy, lát nữa bảo họ mang qua cho em thử nhé?” Âu Dương Thiến thấy Chu Vân mặc bộ váy cưới đó từ lâu .
Hơn nữa, vì bộ váy cưới đó mà Âu Dương Thiến nảy một cảm hứng mới.
Cô tổ chức một buổi trình diễn váy cưới, mở thêm một tiệm áo cưới nữa, dù bây giờ giới trẻ thích đám cưới kiểu Tây ngày càng nhiều.
Ngay cả cô cũng mặc váy cưới thêm nữa, tiếc là thời cô còn trẻ mấy thứ .
Chu Vân định , Trần Tú Lan nhẹ nhàng liếc con gái một cái: “Con đợi chút, chúng chính sự .”
Các hạng mục hôn lễ mà, đương nhiên định ngày cưới tiên.
Trước khi định ngày cưới, còn việc .
Trần Tú Lan móc một tấm thẻ, nhét tay Chu Vân.
“Trên tấm thẻ tổng cộng hai mươi tám vạn tám, là tiền sính lễ cho con. Con cất kỹ nhé.”
“Hả? Bác gái.” Chu Vân kinh ngạc, hai mươi tám vạn tám? Trời đất, đây đúng là khoản tiền khổng lồ từ trời rơi xuống, đừng là thời đại , ngay cả kiếp của cô, nhiều tiền thế cũng là một khoản lớn .
“Tiểu Vân, con đừng gì cả, bác .” Trần Tú Lan nhét c.h.ặ.t tấm thẻ lòng bàn tay cô, tiếp tục : “Tiền sính lễ vốn là một trong những thủ tục của hôn lễ, từ xưa đến nay đều .”
“ đấy Tiểu Vân, chị đợi gần bốn mươi năm, đầu tiên cưới con dâu đấy, mấy nghi thức đều chuẩn đủ, nếu bà tối ngủ ngon , hì hì.” Âu Dương Thiến xen .
Chu Vân bèn nhận lấy thẻ, vô cùng cảm động : “Cảm ơn bác gái.”
Tiếp đó, Trần Tú Lan lấy một cái hộp trang điểm, mở xem, bên trong là trọn một bộ trang sức cài đầu bằng vàng ròng.
Một cây trâm đỉnh, một đôi trâm cài tóc mai, một đôi trâm dài, một cây khiêu tâm, một miếng phân tâm, một đôi yểm mấn, một đôi bông tai, một đôi vòng tay, một đôi nhẫn, hoa điền, trâm nhỏ trác châm vài đôi.
Cái cũng quá xa hoa, quá , quá tinh xảo !
Chu Vân những thứ , hốc mắt đỏ hoe.
“Bác gái, cảm ơn bác.” Đây quả thực còn hơn cả ruột cô nữa.
Nói thì, nguyên chủ vốn từng cảm nhận cái của ruột, bản Chu Vân càng .
Dì Giang trong lòng cũng cảm động: “Bà thông gia, ông bà lòng quá, Tiểu Vân nhà gả nhà ông bà, con dâu bà, cũng là phúc phận của con bé.”
Trước , chỉ cảm thấy ai cưới Chu Vân là phúc khí của đó.
mà, gặp chồng thế , phúc khí của Chu Vân cũng nhỏ .
Trần Tú Lan nhẹ nhàng ôm lấy Chu Vân, : “Đứa nhỏ ngốc , con gả qua đây, là con dâu, cũng là con gái, bác thương con là lẽ đương nhiên.
Nhớ năm xưa, lúc cái Thiến kết hôn, bác cũng chuẩn một bộ.
Sính lễ là để cưới con dâu, còn bộ đầu diện , cứ coi như là gả con gái ...”
Âu Dương Thiến cũng kích động phụ họa: “Ừm, cái là thật đấy, năm xưa chị cũng thích mê bộ đầu diện , hơn nữa, thợ kim chế tác bộ đầu diện cho em, với thợ năm xưa cho chị là cùng một đấy.
Hì hì, điều bây giờ mở tiệm vàng lớn, cụ già ít khi xuất sơn lắm, cũng là nể chút tình giao hảo cũ của chị, đứa con trai lớn tuổi của chị cuối cùng cũng chịu kết hôn, lúc mới đồng ý đấy.
Nói thì, Tiểu Vân, thể khiến cụ già gần tám mươi tuổi xuất sơn, tái hiện tay nghề cao siêu , em cũng công lao đấy.
Hì hì, bộ đầu diện chính là tác phẩm của đại sư, để cho con cháu đời cũng đấy.”