Thập Niên 90 Không Làm Hiền Thê Lương Mẫu Cũng Quá Sướng Rồi - Chương 47: Tặng Công Việc Cho Cháu Trai, Món Quà Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-02-10 06:15:06
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dì Giang xong, vẻ mặt ngẩn ngơ: “Tiểu, Tiểu Vân, con xảy chuyện gì chứ?”
“Không ạ, dì, dì con bây giờ xem, giống chuyện gì ?” Chu Vân kéo tay dì Giang, để bà .
Cô tự tin, cô của hiện tại, trông , .
Dì Giang nghi hoặc: “Thế con đang yên đang lành nữa? Còn buôn bán cái gì? Có tên Lý Thành Tường xúi giục con ?”
“Không .” Chu Vân nghĩ đang đòi ly hôn với Lý Thành Tường, chuyện mà, cứ đợi thành công hãy .
“Dì, là thật đấy, con thật sự tìm dự án , nên mới nhường công việc .”
“Thế...” Dì Giang vẫn chần chừ: “Lý Thành Tường đồng ý ? Còn cả nhà chồng con nữa...”
Chu Vân khẽ nhướng mày: “Cho nên , dì, khi bọn họ nhảy , cứ xong việc .
Đợi nhà xưởng , bọn họ ầm ĩ, cũng chẳng trò trống gì .”
Dì Giang xong, liên tục xua tay: “Không , Tiểu Vân, thật sự ầm lên, cuộc sống của con ở nhà chồng càng khó khăn hơn.”
Chu Vân thật chuyện ly hôn , đành : “Dì, dì tin con , con nếu nắm chắc mười phần, về đây?
Hơn nữa, dì chẳng luôn ưa nhà họ Lý ? Công việc nếu để hời cho nhà họ Lý, dì vui lòng ?”
Dì Giang: “...” Quả thực vui lòng.
“ mà, thế chẳng chiếm hời của con ? Tiểu Vân , cái , dì thấy là con...”
“Dì, dì cứ coi như là giúp con một việc ? Dì , bây giờ ít đang nhòm ngó công việc của con, con cho ai cũng lòng.
cho , khác gì.
Bởi vì là nhà đẻ của con mà, là nhà .
Có điều, trong nhà đông con... con... con chỉ một suất...”
Dì Giang cô chân thành như , cũng tiện từ chối, nghĩ ngợi một lát, dè dặt hỏi: “Thế, cho thằng Đại Phi ?”
Chu Vân cong môi : “Dì, dì là . mà, nãy bác gái Đại Phi... rốt cuộc là thế ạ?”
Dì Giang lúc mới thở dài thườn thượt, : “Thằng Đại Phi , tháng công trình tỉnh ngã gãy chân...”
“Hả? Có nghiêm trọng ạ?” Chu Vân cũng lo lắng hỏi theo.
Dì Giang lắc đầu: “Nằm viện tỉnh dưỡng một tháng, hồi phục cũng tàm tạm , nhưng mà, yếu, về nhà nghỉ ngơi hơn nửa tháng, hôm nay theo bố nó lên trạm y tế thị trấn lấy t.h.u.ố.c.”
“Ồ, là .” Chu Vân thở phào nhẹ nhõm.
Vốn định hỏi thêm vài câu, nhưng nghĩ, chỉ lên thị trấn, chắc tối là về .
Nên hỏi nhiều nữa.
Nghĩ ngợi một chút, vẫn hỏi một câu: “Thế, chú Giang... ở nhà ạ?”
Về chú Giang, trong ký ức của nguyên chủ sâu sắc lắm.
Hơn nữa, đa phần là dáng vẻ bệnh tật của đàn ông đó, cũng thích chuyện, dường như còn vài phần ghét bỏ nguyên chủ.
Chu Vân nghĩ cũng , thời đại đó cuộc sống khó khăn, còn nuôi con hộ .
Nhất là nhà họ Chu khi để chút tiền, đó bặt vô âm tín, chú Giang càng vui.
Những năm đó, nguyên chủ ở nhà họ Giang, đàn ông chủ gia đình đối với cô coi như là lạnh nhạt.
Cũng vì thế, Chu Vân nhịn đến cuối cùng mới nhắc đến một câu.
Dì Giang : “Vẫn còn sợ chú con ?”
Chu Vân ngượng ngùng: “...” Không cô sợ, là nguyên chủ.
Dì Giang : “Chú con vốn sức khỏe , nhưng ngờ, từ khi hai thằng cháu đích tôn, còn thằng Học Vũ đời, ông ngược ngày một khỏe , cũng thể xuống ruộng giúp dì việc .
Đây , hai năm nay, vì thằng Đại Phi chuyện yêu đương, còn Học Vũ và Đại Tuấn học, ông , một bó tuổi , còn hăm hở theo lên thành phố công đấy.
Dạo , Đại Phi xảy chuyện, ông về một chuyến, xong việc .
Lần , e là đến cuối năm mới về .”
“Ồ~~~” Chu Vân xong gật gật đầu, đó chút nghi hoặc: “Nhà Học Văn chẳng ba đứa con ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-khong-lam-hien-the-luong-mau-cung-qua-suong-roi/chuong-47-tang-cong-viec-cho-chau-trai-mon-qua-bat-ngo.html.]
“À, còn con bé Mai Hương, chiều vườn rau nhổ cỏ , chắc cũng sắp về đấy.” Dì Giang giới thiệu.
Vừa dứt lời, cổng sân quả nhiên một cô gái đen nhẻm to khỏe , vai vác cái cuốc, đầu cán cuốc treo một cái giỏ tre, trong giỏ đựng ít rau.
Cô bé đến góc nhà, tháo giỏ xuống, mang bếp, trực tiếp múc một gáo nước lạnh trong chum, ừng ực uống cạn. h
“Mai Hương, Mai Hương...” Nhà chính vọng tiếng của bà nội, Mai Hương ‘’ một tiếng, đặt gáo nước xuống, liền về phía nhà chính.
Vừa nhà chính, thấy một phụ nữ xinh lạ mặt, Mai Hương trở nên khép nép.
“Bà.” Cô bé lí nhí gọi một tiếng, đầu cúi gằm xuống.
Lúc , cô bé mặc một chiếc áo hoa vụn màu đỏ cũ, quần đen dính ít bùn đất, ống quần xắn cao, còn chân đất.
“Mai Hương, đây là cô của cháu.” Dì Giang híp mắt giới thiệu Chu Vân.
Mai Hương tò mò ngẩng đầu, đ.á.n.h giá Chu Vân một chút: “Cô?”
Là cô đó ?
Chính là cô mà thường vì cô mà cãi với bố?
Chu Vân thấy cô bé quả thực chất phác, dậy tới, nắm lấy tay cô bé, : “ là một đứa trẻ ngoan, lớn lên giống Học Văn. Năm nay bao nhiêu tuổi ?”
“Mười tám ạ.” Mai Hương trả lời chút choáng váng.
Tiếp xúc gần với Chu Vân, Mai Hương chỉ cảm thấy cô càng hơn, da dẻ mịn màng, còn như phát sáng, tóc đen nhánh bóng mượt, , cũng thơm quá...
“Mới đồng về ? Mệt ? Nào, ăn quả táo .” Chu Vân trực tiếp lấy một quả táo bàn nhét tay Mai Hương.
Mai Hương thụ sủng nhược kinh.
Dì Giang cô bé, : “Cô cháu cho, cháu cứ cầm lấy .”
“Vâng.” Mai Hương cầm quả táo trong tay, cảm thấy to thơm.
Tuy nhiên, mặt khác, cô bé ngại dám ăn.
Dì Giang dường như sự gò bó của cô bé, bèn : “Mai Hương, giờ cũng còn sớm nữa, bố cháu với cháu chắc lát nữa cũng về .
Tối nay cháu nấu cơm, ừm... con gà ở sân , cháu bắt một con thịt, tối nay kho tàu...”
Chu Vân đây là vì , vội vàng từ chối: “Đừng mà, dì, con đây là về nhà mà, ăn uống tùy tiện chút là .”
“Tùy tiện cái gì? Bao nhiêu năm mới về một chuyến, gà là ăn nhiều .” Dì Giang đỏ hoe mắt .
Bà sinh năm con, tự tay nuôi lớn ba .
Trong đó một chính là Chu Vân.
Bà thực với nhà họ Chu cũng chẳng tính là quan hệ họ hàng, bà năm xưa thực chỉ là một nha của nhà họ Chu, Chu Vân đối xử với bà cực , còn hơn cả chị em ruột của bà.
Cho nên, những năm đó, bà cũng thật lòng coi Chu Vân như con gái ruột mà đối đãi.
Vì , năm xưa cô vì tên đàn ông tồi tệ Lý Thành Tường mà đoạn tuyệt với nhà, dì Giang thật sự đau lòng.
Từ huyện thành thăm Chu Vân về xong, bà còn ốm một trận thập t.ử nhất sinh.
Mấy năm đầu, bà giận Chu Vân.
mà, dần dần, cũng ngóng Chu Vân sống dễ dàng, dì Giang đau lòng chứ.
Liền lén lút bảo con trai cả Học Văn lên huyện thành trộm thăm Chu Vân, mỗi năm lương thực trong nhà thu hoạch , đều để một phần cho Chu Vân, bảo Học Văn lén lút gửi .
Chỉ là , trong nhà thực sự khó khăn, mà bên Chu Vân cũng dần quỹ đạo, mới dần dần nữa.
Bây giờ, con gái về , con gà nuôi vườn , đương nhiên thịt.
Chu Vân dì Giang đỏ hoe mắt, trong lòng cũng dễ chịu, bèn : “Thế , để con giúp một tay.”
“Không cần con.” Dì Giang vội kéo cô , mắng yêu: “Sân nhiều phân gà, bẩn lắm, quần áo con thế , bẩn mất.”
Mai Hương vội : “Cô, , một cháu .”
“Ừ, Mai Hương, , lúc xào gà, cho nhiều ớt một chút, cô cháu thích ăn cay.” Dì Giang dặn dò.
Đợi Mai Hương , dì Giang hai túi kẹo sữa to bàn.
Nghĩ ngợi một lát, vẫn quyết tâm, cầm lấy một túi: “Tiểu Vân , con cứ nghỉ một lát, dì ngoài dạo chút, về ngay mà.”