"Vừa khéo tùy theo ý thích của chúng nó."
Tô lão thái thái gật đầu lia lịa: "Nên nên ."
Tô Văn Sơn cũng chút bất ngờ, ông tưởng nhà họ Lộc bỏ hai vạn sính lễ, những cái khác chắc là cái gì cũng quản nữa, ngờ thế mà còn mua thêm một căn nhà.
Không khỏi nghĩ đến dì Phúc mà Tô lão thái thái , đồ đạc ông ngoại Lộc Minh Sâm để e là nhiều bình thường, Tô Văn Sơn về phía Tô Nhuyễn, Lộc Minh Sâm cầm mấy cái nhẫn vàng một chút vấp váp cũng đưa cho con gái ông .
Tô lão thái thái và Tô Minh Nguyệt rõ ràng cũng nghĩ đến điểm , ánh mắt Tô Nhuyễn vô cùng từ ái.
Bà chạm cánh tay Lộc Minh Sâm, Lộc Minh Sâm hỏi Lâm Mỹ Hương: "Ôn Hinh Gia Viên gần khu tập thể nhà máy thép?"
Lâm Mỹ Hương gật gật đầu: ", chính là chỗ đó, lúc công bác xem , đắt hàng lắm đấy, đến một tháng bán hết sạch."
Tô Nhuyễn híp mắt : "Bác gái Lâm, cháu cảm thấy vẫn là cần gia đình tốn kém ." Cô lúc đặc biệt thấu tình đạt lý, "Bác đưa chúng cháu hai vạn , chúng cháu ngại mà lấy thêm nhà nữa."
"Dù Minh Sâm về quân đội, cháu mười phần cũng theo quân, nhà cứ để trống ai ở, ngược dễ xuống cấp."
"Hơn nữa Ôn Hinh Gia Viên cách trường học và bệnh viện của chúng cháu đều xa, chúng cháu tạm thời thuê một cái phòng tân hôn là ."
Lâm Mỹ Hương : "Thế ? Vẫn là nhà của trong lòng mới yên ."
"Còn về vấn đề xuống cấp cũng cần lo lắng, chúng ở gần, thường xuyên giúp cháu qua xem, quét dọn một chút."
Sau đó biến thành nhà của các đúng ? Tô Nhuyễn lạnh, kiếp cô gặp quá nhiều kẻ vô chiếm nhà chịu , nhất là giữa những nhà dây mơ rễ má.
Lộc Minh Sâm trực tiếp : "Cũng , bao giờ chúng sang tên?"
Lâm Mỹ Hương hỏi khó: "Sang, sang tên?"
Lộc Minh Sâm : "Căn nhà đó là phòng tân hôn chuẩn cho Minh Kha nhỉ, sang tên cho cháu ?"
Lâm Mỹ Hương vội vàng : "Đâu , cháu cũng , tất cả nhà cửa nhà đều tên ông nội cháu."
Người nhà họ Tô lúc mới phản ứng , tên ông cụ Lộc thì tính là nhà của Lộc Minh Sâm.
Đến lúc đó Lộc Minh Sâm và Tô Nhuyễn quân đội quanh năm ở nhà, căn nhà cuối cùng thuộc về ai còn chừng .
Nói cho cùng, Lâm Mỹ Hương vẫn là tính toán của hồi môn trong tay Tô Nhuyễn, thử hỏi đôi vợ chồng son mới cưới nào đối với phòng tân hôn của tận tâm tận lực thu dọn, Tô Nhuyễn trong tay tiền, đến lúc đó tủ lạnh tivi máy giặt mua , ít nhất đắp hơn một vạn.
Sau đó đợi họ quân đội, nhà trống , khéo cho Lộc Minh Kha phòng tân hôn.
Đều là thiết, nhà vẫn là nhà họ Lộc mua, đến lúc đó thật sự dọn ở, Tô Nhuyễn còn thể đuổi ngoài ? Cô chính là đuổi, e là cũng thời gian tinh lực đôi co.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-105.html.]
Nghĩ thông suốt cái , Tô Văn Sơn lập tức : "Nhuyễn Nhuyễn cũng lý, là căn nhà đó cứ giữ cho Minh Kha nhà các bà phòng tân hôn ."
"Phòng tân hôn của chúng nó giúp chúng nó xem, vẫn là tên chúng nó thì yên tâm hơn."
Tô Nhuyễn:...
Không để nhà họ Lộc , Tô Văn Sơn chuẩn tự , ông rốt cuộc lấy tự tin ông thể lừa cô a?
Lộc Minh Sâm cũng kiên nhẫn dây dưa với họ, trực tiếp chốt hạ: "Không cần mua nhà, mua cũng tiền sửa sang, dì Phúc kết hôn xong đưa cái viện ở Yến Thị cho chúng cháu, cái viện đó xuống cấp , thật sự sửa e là cũng một hai vạn, lãng phí tiền nữa."
Ý đồ đ.á.n.h của hồi môn của Tô Nhuyễn tạm thời thực hiện , chỉ đành hậm hực ngậm miệng.
Tô lão thái thái nhắc tới cái túi nhẫn Tô Nhuyễn cầm : "Đã tiết kiệm tiền, ba món vàng (nhẫn, dây chuyền, bông tai) cũng cần mua nữa, chi bằng đem mấy cái nhẫn vàng bạc dì Phúc đưa các cháu nung chảy tự đ.á.n.h."
"Bà đứa cháu ngoại đ.á.n.h trang sức, các cháu thể nghĩ xem thích kiểu dáng gì, để nó giúp các cháu đ.á.n.h, đỡ khác lừa."
Tô Minh Nguyệt cuối cùng nhịn hỏi: "Nhuyễn Nhuyễn, Minh Sâm đưa cho cháu bao nhiêu trang sức thế?" Nói đến đây trêu chọc , "Bà nội cháu nuôi cháu lớn thế , cháu sắp gả chồng , cũng nghĩ hiếu kính bà cụ một chút ?"
Tô Nhuyễn còn gì, ngoài cửa truyền đến một giọng sảng khoái, mang theo trào phúng: "Đương nhiên hiếu kính ."
"Hiếu kính bà nội, hiếu kính bố ruột ? Hiếu kính bà nội mấy cái nhẫn vàng, cho bố ruột thì, hiếu kính một cái đàn piano?"
Sắc mặt nhà họ Tô đổi kịch liệt.
Cả bàn đầu , liền thấy Lý Nhược Lan ở cửa, gần hai mươi năm trôi qua, bà đổi lớn, nhất là khuôn mặt giống Tô Nhuyễn đến tám phần , bất cứ ai cũng thể nhận bà là ai.
Tô lão thái thái lập tức sa sầm mặt mày, khách khí chất vấn: "Cô đến gì?"
Nói đến đây liếc Tô Nhuyễn: "Mày đây là cố ý chọn lúc đến đúng ?"
Tô lão thái thái về Lý Nhược Lan, miệng cứ như s.ú.n.g máy, một ngừng nghỉ: "Lúc con còn nhỏ cô bỏ chồng bỏ con, con sắp kết hôn cô ba ba chạy tới..."
" cho cô , sính lễ của con bé đều là của chính nó, cô đừng hòng đ.á.n.h chủ ý một xu nào!"
Lời , nếu là nội tình thấy, chắc đều tưởng Lý Nhược Lan là Tô Nhuyễn gả nhà , chạy tới chia chác sính lễ.
Lý Mai Hoa đưa Lý Nhược Lan tới vội vàng giảng hòa: "Kìa, Cục trưởng Tô, bà cụ, đều hiểu lầm Nhuyễn Nhuyễn ."
"Người là Nhuyễn Nhuyễn sắp kết hôn, chuyên môn từ thành phố chạy về hỏi thăm tình hình, hỏi thăm một đường đến cơ quan, mới hôm nay khéo là ngày nhà họ Lộc tới cầu hôn."
Bà Tô Văn Sơn một cái: "Rốt cuộc là ruột con bé."