Nói xong bỏ mảnh sứ xuống, quát lớn một tiếng: "Cút!"
Lộc Thải Hà sợ đến run b.ắ.n , tay Lộc Minh Sâm cũng buông từ lúc nào, Mạnh Oánh Oánh lập tức dìu Lộc Minh Vĩ, ba cùng tè quần chạy mất.
Y tá thấy động tĩnh mới vội vàng chạy tới, thấy một đống hỗn độn giật nảy : "Chuyện gì thế ?"
Tô Nhuyễn gượng: "Không , cẩn thận vỡ, chúng sẽ đền."
Tiễn y tá , Tô Nhuyễn đến bên cạnh Lộc Minh Sâm xuống.
Lộc Minh Sâm cũng để ý đến cô, chỉ uể oải dựa xe lăn, dường như ngay cả hô hấp cũng , giống như cắt đứt liên hệ với thế giới .
Tô Nhuyễn cầm chổi tới thu dọn tàn cuộc, lải nhải : "Bình sứ là vỡ vì , nên đền , em bây giờ tiền."
Lộc Minh Sâm vẫn động đậy, nửa ngày mới mở miệng : "Thỏa thuận hợp tác của chúng bất cứ lúc nào cũng thể chấm dứt, đúng ?"
Vẫn là giọng điệu lười biếng, nhưng Tô Nhuyễn vẫn cảm nhận sự lạnh nhạt của , giống như tất cả sự thiết và ăn ý đó đều c.h.ặ.t đứt.
"Nói thì như sai." Tô Nhuyễn bỏ chổi xuống mặt , " em cảm thấy thỏa thuận ký cũng ký , ít nhất hợp tác hai năm trở lên thì hơn chứ?"
Cô vẻ mặt hối hận: "Lúc đó nên thời hạn tối thiểu, nếu cứ lúc nào cũng rút lui, đến lúc đó em mất mặt c.h.ế.t mất."
Thấy Lộc Minh Sâm lời nào, cô nghi hoặc : "Hay là em biểu hiện đủ ?"
Cô xắn tay áo lên: "Hay là lập cho em một kế hoạch, em về luyện tập cho , nhất định phát huy ."
Lộc Minh Sâm cuối cùng thẳng cô: "Còn ?"
"Sao ?" Tô Nhuyễn kinh ngạc , "Trong hợp đồng của chúng rõ ràng, mặt ngoài, một ủng hộ vô điều kiện."
"Lần nhà họ Lộc còn dám bắt nạt , em đương nhiên tiếp tục kề vai chiến đấu với !"
Lộc Minh Sâm vẫn biểu cảm dư thừa gì, Tô Nhuyễn đảo mắt, bỗng nhiên "xuýt" một tiếng.
Lộc Minh Sâm cô diễn trò, kết quả liền thấy một bàn tay trắng nõn thon dài đưa đến mặt , bên một vết m.á.u dài, rõ ràng là lúc bình sứ vỡ rạch .
Biểu cảm Lộc Minh Sâm ngưng trọng.
Tô Nhuyễn : "Đau."
Lộc Minh Sâm cao giọng : "Hoàng Hải Uy!"
"Có!"
"Đi lấy cồn i-ốt và gạc tới!"
Đáy mắt Tô Nhuyễn lóe lên ý , bỗng nhiên nắm kỹ năng nũng.
Cô cúi Lộc Minh Sâm: "Anh, hôm nay em ủng hộ , ngày mai đến lượt ủng hộ em nhé."
Lộc Minh Sâm nhận lấy đồ Hoàng Hải Uy đưa tới, bàn tay nhỏ non mềm nhỏ hơn một vòng mắt chút do dự.
Chỉ Tô Nhuyễn khách khí dặn dò Hoàng Hải Uy: "Huân chương của lão đại các mang theo ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-111.html.]
"Ngày mai còn chuẩn cho hai bộ quân phục tinh thần chút." Còn quên bổ sung, "Cần thắt lưng, bản rộng bản hẹp đều cần."
Lộc Minh Sâm:...
Lộc Minh Sâm chằm chằm vết thương tay Tô Nhuyễn, cuối cùng vẫn gọi một y tá ngang qua đến giúp xử lý.
Tô Nhuyễn đến buồn , thật thuần tình a.
Tô Nhuyễn cũng trêu nữa, cảm xúc của đối phương rõ ràng còn lắm, tự yên tĩnh thể sẽ thích hợp hơn.
Hơn tám giờ sáng hôm , Tô Nhuyễn đến bệnh viện đón Lộc Minh Sâm, vốn tưởng trải qua một đêm cảm xúc của sẽ hơn, tối qua xảy chuyện gì, áp suất của càng thấp hơn.
Anh mặc một bộ đồ tác chiến dã ngoại rộng thùng thình, thắt lưng đương nhiên là , thấy giọng của cô, nâng mí mắt cô một cái, rũ xuống, liệt xe lăn bộ dạng buồn ngủ như bất cứ lúc nào cũng thể ngủ .
Tô Nhuyễn chọc : "Anh Minh Sâm, khá phản nghịch đấy."
Hoàng Hải Uy vẫn luôn im như ve sầu mùa đông vội vàng giơ giơ cái túi trong tay: "Chị dâu, quần áo và thắt lưng đều mang ! Ở đây ."
Lộc Minh Sâm bất mãn liếc một cái, Hoàng Hải Uy giả vờ thấy, chỉ nịnh nọt với Tô Nhuyễn, ngàn vạn đừng giận lão đại bọn họ a.
Tô Nhuyễn nghi ngờ lão đại trầm đáng tin, hòa ái dễ gần, giống như thần thánh trong miệng đám Bùi Trí Minh kiếp là do bọn họ mỹ hóa vô hạn.
Dù tuyệt đối cái tên tính khí mắt , xem đều giày vò em thành cái dạng gì .
Tô Nhuyễn trực tiếp đặt gạch men, đồ nội thất và sách mẫu vật liệu xây dựng lên đùi Lộc Minh Sâm: "Mẹ em mua nhà cho chúng , lát nữa xem xem thích phong cách trang trí thế nào."
Nói xong liền đẩy lên xe, Lộc Minh Sâm ngược cũng phản đối.
Thời đại còn cách gọi ảnh viện, đều là tiệm chụp ảnh.
Tiệm chụp ảnh Mona Lisa mà Lý Nhược Lan hẹn cho bọn họ chính là tiệm chụp ảnh cưới lớn nhất, tây nhất thành phố Đông Lâm, nhiều chụp ảnh cưới đều đến đây.
Ba gian mặt tiền giáp đường bộ thông , lúc Tô Nhuyễn đẩy Lộc Minh Sâm qua bên ngoài, thể xuyên qua cửa sổ thấy mấy bộ váy cưới và âu phục nam màu sắc kiểu dáng khác bên trong.
Tô Nhuyễn dừng một bộ âu phục màu hồng phấn: "Anh Minh Sâm, em cảm thấy mặc quân phục thì mặc cái cũng tồi."
Lộc Minh Sâm vẫn luôn để ý đến khác ánh mắt tự chủ rơi bộ âu phục , sắc mặt lập tức đen sì.
Hoàng Hải Uy não bổ cái gì, mím c.h.ặ.t môi, cơ bắp cả khuôn mặt đều vì nhịn mà run rẩy.
Lúc Tô Nhuyễn mới đẩy Lộc Minh Sâm tiệm chụp ảnh.
lúc thấy hai quầy, nội tâm khỏi thầm mắng một câu xui xẻo.
Hai thấy động tĩnh đầu , cũng sững sờ.
Tô Thanh Thanh rốt cuộc da mặt đủ dày, nhanh giống như từng xảy chuyện gì, vui vẻ chào hỏi Tô Nhuyễn: "Chị, trùng hợp thế, các cũng đến chụp ảnh cưới?"
Hoắc Hướng Dương theo bản năng thẳng lưng, bộ dạng phong độ nhẹ nhàng, ánh mắt Tô Nhuyễn giống như thiếu nữ lầm lỡ, phức tạp thở dài một tiếng: "Thật trùng hợp."